Forwarded from loant.in CHECK VAR
🔴 Thiên tài 😅!! Đây là cách mà các CĐV mang bia vào sân vận động ở Qatar.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
IPHONE CỦA CÁC PHÁP SƯ TRUNG HOA
Forwarded from loant.in CHECK VAR
📢
GÓC TIẾN TƯỜNG: VTV VÀ BẢN QUYỀN WORLDCUP
Năm nào có giải thể thao lớn, VTV lại một điệp khúc: Chúng tôi lo ngại người dân không được xem vì không đủ sức mua bản quyền.
Đến giáp giờ, một doanh nghiệp nào đó nhảy vào tài trợ. Năm nay là VPBanks với kinh phí hơn 330 tỷ cho WC.
Thế là ngoài việc không tốn đồng cắc nào cho phí bản quyền, VTV còn khai thác được nguồn thu khổng lồ từ quảng cáo.
Anh VTV đã làm ăn, thì miễn chê về độ lọc lõi!
Nhưng đang có việc phê phán người xem dùng các kênh lậu để xem WC. Việc này đương nhiên ảnh hưởng đến doanh thu nhà đài và quyền lợi DN tài trợ.
Nên nói rõ điều này: Khác với các giải vô địch quốc gia và C1, người xem phải sử dụng truyền hình trả tiền; WC là hoàn toàn miễn phí trên các kênh sóng VTV. Vì sao người ta vẫn chọn những kênh lậu có chất lượng thấp?
Đơn giản vì người ta quá sợ những bình luận viên VTV và những chương trình thảm thiết đi kèm. Từ Euro đến WC, VTV vẫn một công thức ấy: Anh Biên Cương nói nhảm, anh Thành Trung, Tự Long nói xàm và phông bạt là một mẻ chân dài não ngắn lên ngồi thừ lừ đờ đẫn.
Cách làm của VTV là không có bóng đá, không có cảm xúc và không có cả… con người; không tôn trọng chính mình và không tôn trọng khán giả. Cho nên những Xôi Lạc, Giàng A Páo… tồn tại không chỉ vì sức hút dân gian của họ mà còn vì đón nhận người xem quá ê chề với VTV.
Thà yêu một anh nhà nghèo mà lôi cuốn, còn hơn yêu một anh nhà giàu mà vô duyên. Mà cái giàu của VTV là mượn hoa cúng phật chứ không phải tự thân, có giàu mà không có sang.
Tới mức khán giả xem tivi “câm” thì VTV nên hiểu sự thảm hại của mình đã đến cực đại. Hãy nhìn lại và thay đổi hơn là trách cứ người xem.
Xài tiền cũng phải học. Đừng tưởng lấy mấy trăm tỷ của nhà băng xong điều chân dài và danh hài lên pha trò là xong chuyện.
Ekip của VTV đi sau K+ một cái đầu và đi sau các kênh lậu một trái tim. Doanh nghiệp có thể phải xuống tiền vì vị thế “nhà đài quốc gia” nhưng người dân có nhiều lựa chọn hơn trong tự do của họ !
V T V🗼2 4
GÓC TIẾN TƯỜNG: VTV VÀ BẢN QUYỀN WORLDCUP
Năm nào có giải thể thao lớn, VTV lại một điệp khúc: Chúng tôi lo ngại người dân không được xem vì không đủ sức mua bản quyền.
Đến giáp giờ, một doanh nghiệp nào đó nhảy vào tài trợ. Năm nay là VPBanks với kinh phí hơn 330 tỷ cho WC.
Thế là ngoài việc không tốn đồng cắc nào cho phí bản quyền, VTV còn khai thác được nguồn thu khổng lồ từ quảng cáo.
Anh VTV đã làm ăn, thì miễn chê về độ lọc lõi!
Nhưng đang có việc phê phán người xem dùng các kênh lậu để xem WC. Việc này đương nhiên ảnh hưởng đến doanh thu nhà đài và quyền lợi DN tài trợ.
Nên nói rõ điều này: Khác với các giải vô địch quốc gia và C1, người xem phải sử dụng truyền hình trả tiền; WC là hoàn toàn miễn phí trên các kênh sóng VTV. Vì sao người ta vẫn chọn những kênh lậu có chất lượng thấp?
Đơn giản vì người ta quá sợ những bình luận viên VTV và những chương trình thảm thiết đi kèm. Từ Euro đến WC, VTV vẫn một công thức ấy: Anh Biên Cương nói nhảm, anh Thành Trung, Tự Long nói xàm và phông bạt là một mẻ chân dài não ngắn lên ngồi thừ lừ đờ đẫn.
Cách làm của VTV là không có bóng đá, không có cảm xúc và không có cả… con người; không tôn trọng chính mình và không tôn trọng khán giả. Cho nên những Xôi Lạc, Giàng A Páo… tồn tại không chỉ vì sức hút dân gian của họ mà còn vì đón nhận người xem quá ê chề với VTV.
Thà yêu một anh nhà nghèo mà lôi cuốn, còn hơn yêu một anh nhà giàu mà vô duyên. Mà cái giàu của VTV là mượn hoa cúng phật chứ không phải tự thân, có giàu mà không có sang.
Tới mức khán giả xem tivi “câm” thì VTV nên hiểu sự thảm hại của mình đã đến cực đại. Hãy nhìn lại và thay đổi hơn là trách cứ người xem.
Xài tiền cũng phải học. Đừng tưởng lấy mấy trăm tỷ của nhà băng xong điều chân dài và danh hài lên pha trò là xong chuyện.
Ekip của VTV đi sau K+ một cái đầu và đi sau các kênh lậu một trái tim. Doanh nghiệp có thể phải xuống tiền vì vị thế “nhà đài quốc gia” nhưng người dân có nhiều lựa chọn hơn trong tự do của họ !
V T V🗼2 4
YouTube
Xử lý vi phạm để bảo vệ bản quyền World Cup | VTV24
Vòng chung kết World Cup 2022 đã cận kề, nhiều giải pháp bảo vệ bản quyền đã được đưa ra để người hâm mộ bóng đá được thưởng thức một giải đấu đỉnh cao trọn vẹn nhất.
----------
Đồng hành cùng VTV Digital tại:
Ứng dụng VTVgo
Android: https://bit.ly/305aQLs…
----------
Đồng hành cùng VTV Digital tại:
Ứng dụng VTVgo
Android: https://bit.ly/305aQLs…
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
An Osprey just before it hits the water.
The photographer of these amazing photos is 📸Chen Chengguang.
The photographer of these amazing photos is 📸Chen Chengguang.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🏆
GÓC PHAN DŨNG: CÓ TÂM MÀ CHƯA ĐỦ TẦM
Sau một đêm, Qatar làm mình nhớ đến mấy đội bóng con nhà giàu thời đi học.
Tiền không thiếu, chỉ thiếu trình độ.
Đá ở mấy giải giao hữu thì hay được thả để mồi.
Lộ trình rất bài bản nhưng chỉ là đào tạo gà công nghiệp.
Thích chơi tấn công tận hiến, thêu hoa dệt gấm, gặp kẻ trên cơ thì vỡ trận.
Ở trong kén bao bọc lâu nên đâm ra dễ ảo tưởng sức mạnh. Vô chính thức thì ngợp,non choẹt và hiểu rõ thế nào là giang hồ hiểm ác.
Dù vẫn có niềm tin "vật chất quyết định ý thức" nhưng non quá, các trọng tài gánh không nổi.
Dẫu thế trước đó đã được truyền thông bơm đểu và kết cục thì đưa toàn bộ anh em ra Đảo.
Và trên đảo đó có mình cùng các chiến hữu ngu dại khác.
https://t.me/loantin/2568971
GÓC PHAN DŨNG: CÓ TÂM MÀ CHƯA ĐỦ TẦM
Sau một đêm, Qatar làm mình nhớ đến mấy đội bóng con nhà giàu thời đi học.
Tiền không thiếu, chỉ thiếu trình độ.
Đá ở mấy giải giao hữu thì hay được thả để mồi.
Lộ trình rất bài bản nhưng chỉ là đào tạo gà công nghiệp.
Thích chơi tấn công tận hiến, thêu hoa dệt gấm, gặp kẻ trên cơ thì vỡ trận.
Ở trong kén bao bọc lâu nên đâm ra dễ ảo tưởng sức mạnh. Vô chính thức thì ngợp,non choẹt và hiểu rõ thế nào là giang hồ hiểm ác.
Dù vẫn có niềm tin "vật chất quyết định ý thức" nhưng non quá, các trọng tài gánh không nổi.
Dẫu thế trước đó đã được truyền thông bơm đểu và kết cục thì đưa toàn bộ anh em ra Đảo.
Và trên đảo đó có mình cùng các chiến hữu ngu dại khác.
https://t.me/loantin/2568971
Telegram
loant.in
.
Thích chơi tấn công tận hiến, thêu hoa dệt gấm, gặp kẻ trên cơ thì vỡ trận.
Ở trong kén bao bọc lâu nên đâm ra dễ ảo tưởng sức mạnh. Vô chính thức thì ngợp,non choẹt và hiểu rõ thế nào là giang hồ hiểm ác.
Dù vẫn có niềm tin "vật chất quyết định ý…
Thích chơi tấn công tận hiến, thêu hoa dệt gấm, gặp kẻ trên cơ thì vỡ trận.
Ở trong kén bao bọc lâu nên đâm ra dễ ảo tưởng sức mạnh. Vô chính thức thì ngợp,non choẹt và hiểu rõ thế nào là giang hồ hiểm ác.
Dù vẫn có niềm tin "vật chất quyết định ý…
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
.
Thật tình mà nói, trong các món thẩm mỹ của chị em, chỉ có cái wax là thầy thấy ổn, còn đâu thì không nên làm, có sao dùng vậy vẫn hơn, nếu xấu quá thì thôi cố mà tốt tính đi. Cái nết đánh chết cái đẹp. Thẩm mỹ cho lắm vào rồi càng dễ bị giai bỏ.
Thật tình mà nói, trong các món thẩm mỹ của chị em, chỉ có cái wax là thầy thấy ổn, còn đâu thì không nên làm, có sao dùng vậy vẫn hơn, nếu xấu quá thì thôi cố mà tốt tính đi. Cái nết đánh chết cái đẹp. Thẩm mỹ cho lắm vào rồi càng dễ bị giai bỏ.
🔥3
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🌱🌱
TRÁI TIM CÔ GIÁO
Tiểu thuyết “Chiến binh cầu vồng” có một khởi đầu rất thú vị. Bối cảnh là ngày khai giảng ở một ngôi trường chỉ vỏn vẹn có một lớp học và hai giáo viên: thầy hiệu trưởng và một cô giáo vị thành niên. Lớp học cũng chỉ là một ngôi nhà tạm bợ mà gió mạnh thổi cũng sập.
Vì trường nằm trên một hòn đảo hẻo lánh của Indonesia nên thanh tra giáo dục lúc nào cũng nhăm nhe giải tán cho rồi, đỡ công ông cứ phải thỉnh thoảng đến kiểm tra và viết báo cáo. Nên ông ra luật: không đủ mười em thì trường phải giải tán. Ngày khai giảng còn có vài chục phút nữa, mới có chín em, nỗ lực giữ cho trường tồn tại suốt mấy chục năm của thầy hiệu trưởng ngỡ phải kết thúc.
Trên hòn đảo ấy, người lớn làm cu li và con cái họ lớn lên tất nhiên cũng làm culi. Nhưng chín đứa trẻ có mặt ở đây, bao gồm Lintan - người mà mỗi lần đi học phải đạp xe bốn tiếng đồng hồ và băng qua mấy cái đầm có cá sấu - được ba mẹ chúng gửi đến trường với một niềm tin hú họa là đời chúng có thể sẽ khác. Quan trọng hơn là… miễn phí nữa.
Khi chín phụ huynh chuẩn bị dẫn con đi về và chấp nhận cái viễn cảnh là con cái mình sẽ mù chữ thì đúng phút “thứ 89”, một đứa nhỏ xuất hiện. Đứa trẻ thứ mười. Đó là Harun, một em bé bị Down. Em bé ấy đã cứu lấy ngôi trường, cứu lấy khát vọng biết chữ của chín đứa trẻ còn lại.
Nhiều năm trôi qua, môt lần ông thanh tra đến lớp và tấn công trực diện Harun. Bởi vì Harun có biết gì đâu, nó bị Down mà, đến lớp chỉ cười và cười. Hỏi hai cộng hai bằng mấy nó chỉ nói BA mà thôi. Có dạy bao nhiêu thì nó cũng chỉ biết duy nhất một phép toán: HAI cộng HAI bằng BA. Nhưng nó rất tự hào với kiến thức ấy, còn hay đi đố bạn nó có biết hai cộng hai bằng mấy hay không.
Thanh tra nói nếu hỏi Harun một phép tính đơn giản mà nó trả lời sai thì ông sẽ dẹp trường vì rõ ràng việc dạy học ở trường này là vô nghĩa.
Vị thanh tra hỏi Harun: “Hai cộng hai bằng mấy?”
Harun nói: “Thầy coi thường con quá. Con đã học qua mấy năm tiểu học. Thầy thực sự muốn con trả lời câu đó ư”?
----
Sau này, khi nói chuyện với cô giáo Đinh Thị Kim Phấn, tôi mới phát hiện ra ở ngoài đời thật có vô vàn những “Chiến binh cầu vồng”, chứ đâu phải chỉ tồn tại trong tiểu thuyết. Cô Phấn là một vị Bồ Tát giữa nhân gian, người đã dành trọn đời mình để dạy cho bọn nhỏ cái chữ. Cô không phải là một nhà giáo bình thường. Cô là một nhà giáo chuyên dạy ở những nơi ngỡ như không thể dạy.
Sau khi tốt nghiệp trường sư phạm, cô xung phong đi về Tây Nguyên dạy học. Cô dạy ở những nơi xa xôi, hẻo lánh, nơi nhà này cách nhà kia cả một con đồi. Cô dạy ở một nơi mà nhiều đứa trẻ không muốn học. Cô phải đến thuyết phục chúng, với một niềm tin là giáo dục rồi sẽ cho chúng một cuộc sống tốt hơn. Một buổi chiều thu ở Hà Nội, cô kể tôi nghe về một trong số những bạn học sinh không muốn đi học thuở cô còn ở Tây Nguyên gần nửa thế kỷ trước.
Một cậu bé tên là Y Khát.
Cậu giỏi toán nhất lớp, thông minh nhất lớp nhưng cũng hay nghỉ nhất lớp. Một lần vào lớp và thấy Y Khát lại cúp cua, cô viết cho cậu bé một lá thư:
" Y Khát ơi, sao em nghỉ học hoài? Bạn cũng buồn và cô cũng buồn đó. Ngày mai em đi học lại nghe, cô sẽ rất vui khi thấy em. Mấy bài tính nhanh đang chờ em... chờ em thiệt mà ".
Trưa hôm sau, vào lớp, cô thấy em ngồi bàn cuối. Nụ cười đang rạng rỡ bỗng trở nên bẽn lẽn khi nhìn thấy cô. Dáng mỏng liêu xiêu, tóc dài, xoăn xoăn, mắt to và hàng mi con rũ buồn, Y Khát có ngoại hình tựa như một đứa con gái. “Đứa con gái” ấy hơi cúi đầu xấu hổ khi nghe cô nói:
"Ừ, con cứ đi học ngoan, cô đỡ phải kêu réo, thư từ gì cho mệt. Đi học con vui, mà mấy bạn đều vui."
Y Khát lí nhí trong miệng một câu gì đó như muỗi kêu, có lẽ là câu “Con nhớ rồi”. Cô trò lại cùng nhau có một buổi học thật vui vẻ. Y Khát lại chứng tỏ năng khiếu làm toán tuyệt vời của mình. Những phép tính qua tay cậu bé bỗng trở nên đơn giản.
Nhưng có một thứ cậu không tính được, mà chính cô Phấn cũng không tính được.
Chiều hôm đó, Buôn Mui cháy lớn, thiêu rụi gần mười ngôi nhà và kho thóc. Trong đó có căn nhà của Y Khát.
Sáng hôm sau, không chỉ Y Khát nghỉ học, cả lớp của cô Phấn đều nghỉ.
https://t.me/loantin/2569237
TRÁI TIM CÔ GIÁO
Tiểu thuyết “Chiến binh cầu vồng” có một khởi đầu rất thú vị. Bối cảnh là ngày khai giảng ở một ngôi trường chỉ vỏn vẹn có một lớp học và hai giáo viên: thầy hiệu trưởng và một cô giáo vị thành niên. Lớp học cũng chỉ là một ngôi nhà tạm bợ mà gió mạnh thổi cũng sập.
Vì trường nằm trên một hòn đảo hẻo lánh của Indonesia nên thanh tra giáo dục lúc nào cũng nhăm nhe giải tán cho rồi, đỡ công ông cứ phải thỉnh thoảng đến kiểm tra và viết báo cáo. Nên ông ra luật: không đủ mười em thì trường phải giải tán. Ngày khai giảng còn có vài chục phút nữa, mới có chín em, nỗ lực giữ cho trường tồn tại suốt mấy chục năm của thầy hiệu trưởng ngỡ phải kết thúc.
Trên hòn đảo ấy, người lớn làm cu li và con cái họ lớn lên tất nhiên cũng làm culi. Nhưng chín đứa trẻ có mặt ở đây, bao gồm Lintan - người mà mỗi lần đi học phải đạp xe bốn tiếng đồng hồ và băng qua mấy cái đầm có cá sấu - được ba mẹ chúng gửi đến trường với một niềm tin hú họa là đời chúng có thể sẽ khác. Quan trọng hơn là… miễn phí nữa.
Khi chín phụ huynh chuẩn bị dẫn con đi về và chấp nhận cái viễn cảnh là con cái mình sẽ mù chữ thì đúng phút “thứ 89”, một đứa nhỏ xuất hiện. Đứa trẻ thứ mười. Đó là Harun, một em bé bị Down. Em bé ấy đã cứu lấy ngôi trường, cứu lấy khát vọng biết chữ của chín đứa trẻ còn lại.
Nhiều năm trôi qua, môt lần ông thanh tra đến lớp và tấn công trực diện Harun. Bởi vì Harun có biết gì đâu, nó bị Down mà, đến lớp chỉ cười và cười. Hỏi hai cộng hai bằng mấy nó chỉ nói BA mà thôi. Có dạy bao nhiêu thì nó cũng chỉ biết duy nhất một phép toán: HAI cộng HAI bằng BA. Nhưng nó rất tự hào với kiến thức ấy, còn hay đi đố bạn nó có biết hai cộng hai bằng mấy hay không.
Thanh tra nói nếu hỏi Harun một phép tính đơn giản mà nó trả lời sai thì ông sẽ dẹp trường vì rõ ràng việc dạy học ở trường này là vô nghĩa.
Vị thanh tra hỏi Harun: “Hai cộng hai bằng mấy?”
Harun nói: “Thầy coi thường con quá. Con đã học qua mấy năm tiểu học. Thầy thực sự muốn con trả lời câu đó ư”?
----
Sau này, khi nói chuyện với cô giáo Đinh Thị Kim Phấn, tôi mới phát hiện ra ở ngoài đời thật có vô vàn những “Chiến binh cầu vồng”, chứ đâu phải chỉ tồn tại trong tiểu thuyết. Cô Phấn là một vị Bồ Tát giữa nhân gian, người đã dành trọn đời mình để dạy cho bọn nhỏ cái chữ. Cô không phải là một nhà giáo bình thường. Cô là một nhà giáo chuyên dạy ở những nơi ngỡ như không thể dạy.
Sau khi tốt nghiệp trường sư phạm, cô xung phong đi về Tây Nguyên dạy học. Cô dạy ở những nơi xa xôi, hẻo lánh, nơi nhà này cách nhà kia cả một con đồi. Cô dạy ở một nơi mà nhiều đứa trẻ không muốn học. Cô phải đến thuyết phục chúng, với một niềm tin là giáo dục rồi sẽ cho chúng một cuộc sống tốt hơn. Một buổi chiều thu ở Hà Nội, cô kể tôi nghe về một trong số những bạn học sinh không muốn đi học thuở cô còn ở Tây Nguyên gần nửa thế kỷ trước.
Một cậu bé tên là Y Khát.
Cậu giỏi toán nhất lớp, thông minh nhất lớp nhưng cũng hay nghỉ nhất lớp. Một lần vào lớp và thấy Y Khát lại cúp cua, cô viết cho cậu bé một lá thư:
" Y Khát ơi, sao em nghỉ học hoài? Bạn cũng buồn và cô cũng buồn đó. Ngày mai em đi học lại nghe, cô sẽ rất vui khi thấy em. Mấy bài tính nhanh đang chờ em... chờ em thiệt mà ".
Trưa hôm sau, vào lớp, cô thấy em ngồi bàn cuối. Nụ cười đang rạng rỡ bỗng trở nên bẽn lẽn khi nhìn thấy cô. Dáng mỏng liêu xiêu, tóc dài, xoăn xoăn, mắt to và hàng mi con rũ buồn, Y Khát có ngoại hình tựa như một đứa con gái. “Đứa con gái” ấy hơi cúi đầu xấu hổ khi nghe cô nói:
"Ừ, con cứ đi học ngoan, cô đỡ phải kêu réo, thư từ gì cho mệt. Đi học con vui, mà mấy bạn đều vui."
Y Khát lí nhí trong miệng một câu gì đó như muỗi kêu, có lẽ là câu “Con nhớ rồi”. Cô trò lại cùng nhau có một buổi học thật vui vẻ. Y Khát lại chứng tỏ năng khiếu làm toán tuyệt vời của mình. Những phép tính qua tay cậu bé bỗng trở nên đơn giản.
Nhưng có một thứ cậu không tính được, mà chính cô Phấn cũng không tính được.
Chiều hôm đó, Buôn Mui cháy lớn, thiêu rụi gần mười ngôi nhà và kho thóc. Trong đó có căn nhà của Y Khát.
Sáng hôm sau, không chỉ Y Khát nghỉ học, cả lớp của cô Phấn đều nghỉ.
https://t.me/loantin/2569237
Telegram
loant.in
.
Ảnh minh họa của Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm…
Ảnh minh họa của Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Toàn trường được cử đi lao động để khôi phục Buôn Mui sau vụ hỏa hoạn. Cô Phấn giơ tay: “Tôi muốn đi, tôi cũng muốn đi”.
Giáo viên nữ trong trường được ưu tiên đi rẫy gần. Nhưng cô Phấn xung phong đi cái rẫy xa nhất, phải mất nửa ngày mới đi tới nổi. Hiệu trưởng dọa cô:
"Đi xa nguy hiểm lắm. Cô liệu hồn."
Cô đáp:
"Không sao đâu thầy, đi xa mới vui."
Cô chọn cái rẫy xa nhất vì đấy là nhà của Y Khát. Mà nó xa, xa thật. Cô đi mỏi gối, hai chân phồng rộp rồi sưng tấy lên mà vẫn chưa hết nửa đường. Mỗi lần đi ngang qua cầu, cô lại sợ… gió bay. Gió tây nguyên thổi suốt, giá buốt. Hóa ra đây là con đường mà hàng ngày Y Khát phải vượt qua để đi đến lớp đấy sao. Nếu không có vụ hỏa hoạn kia, làm sao cô biết được đứa học trò mỏng manh của mình phải vất vả thế nào trong hành trình đi tìm cái chữ, con toán.
Rồi Y Khát gặp cô. Nó chạy tới dẫn cô qua cầu.
- Cô đi đâu đây?
- Cô đi tìm em.
- Ai biểu cô đi?
- Tại cô thích đi.
- Cô thấy khổ chưa?
- Cô chưa thấy khổ.
Rồi họ cùng vào dựng lại căn nhà đã cháy. Mỗi người một cái văng làm cỏ, khom lưng, khom lưng, cần mẫn. Cô làm… chậm rì, sức phụ nữ mà. Y Khát phải tới choàng việc. Cô đẩy ra: “Cô làm được, cô chỉ chậm hơn trò một chút thôi”. Cô biết nếu không có mái nhà trên đầu, Y Khát không lòng dạ nào mà đến lớp. Mà hỡi ôi, con đường đến lớp sao mà dài quá. Nghĩ đến cảnh trở lại mà cô muốn rụng cặp giò, vậy mà ngày nào Y Khát cũng đi về hai bận. Cô nghĩ đến đó thì thấy ánh mắt của Y Khát đang nhìn mình. Cô nói:
- Ngày mai, em nhớ đi học lại nhe.
Một thoáng long lanh, hàng mi ấy lại rũ buồn:
- Nhà cháy hết rồi, kho lúa cũng cháy luôn rồi. Cô ơi, cho em nghỉ học năm nay, rồi sang năm...
- Ừa. Sang năm…
Rồi đến giờ nghỉ trưa ăn cơm. Y Khát tới ngồi kế cô, nói:
- Cô kể chuyện Sài Gòn đi cô.
- Sài Gòn hả? Sài Gòn… vui lắm, nhưng không vui như ở đây.
Tối đó, Y Khát đốt đuốc đưa cô Phấn về nhà. Ngọn đuốc sáng rực giữa bầu trời đêm. Hai cô trò cứ thế mà đi trong im lặng. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Đó là lần cuối cô Phấn gặp Y Khát, mãi cho đến mấy chục năm sau đó.
---
Giữa mùa dịch Sài Gòn, cô Phấn hoạt động thiện nguyện rất sôi nổi. Cứ thấy chỗ nào kêu cứu là cô phải xông tới cho được. Và trong hàng trăm người cô giúp đỡ trong đợt Sài Gòn lock down, có một cô bé sinh viên năm hai, bị kẹt ở Gò Vấp, nửa tháng trời chỉ được ăn mì gói sống quá ngày. Hóa ra đứa bé đó chính là con gái út của Y Khát. Cô vỡ òa bật khóc. Hóa ra cái đứa học trò cúp học năm nào giờ đã nên người. Nó còn truyền cho con cái của mình nguồn cảm hứng đi học. Vượt thoát khỏi những con đồi, con rẫy, vượt khỏi Tây Nguyên, con gái của Y Khát đang xây ước mơ giữa Sài Gòn. Cô Phấn nhắn cho tôi: “Nhờ một video cô đăng trên Facebook mà cô gặp được đứa học trò Tây Nguyên yêu quý. Con gái đầu của Y Khát tốt nghiệp Sư phạm Văn đại học Tây Nguyên, là người có tâm hồn”.
Rồi tôi hỏi thăm cô về lớp học đặc biệt trong bệnh viện Ung Bướu. Lớp học mà cô đã là linh hồn trong suốt hơn mười năm nay. Đó là một lớp học mà sĩ số của lớp không bao giờ ổn định, một lớp học mà các thành viên sẽ thường xuyên thay đổi. Một lớp học mà mỗi lần điểm danh, ta không biết liệu đó có phải là lần cuối cùng cái tên ấy được vang lên hay không. Vì căn bệnh ung thư quái ác có thể cướp đi cơ hội được học tiếp của chúng bất cứ lúc nào.
Để rồi mỗi lần có một đứa bé nào nằm xuống, cô Phấn lại phải lên đường về quê đưa tiễn. Mười năm trời, cô Phấn đã mấy chục bận làm kẻ đầu bạc khóc kẻ đầu xanh. Mỗi đứa trẻ mất đi, cô đều lưu giữ lại những cuốn tập mà chúng đã từng viết vào, như minh chứng cho việc đã từng có những thiên thần hiện diện ở trên đời. Bởi vì lũ trẻ này không hề cảm thấy đau khổ vì bệnh tật, chưa từng ước gì mình đừng sinh ra. Chúng tận hưởng mỗi ngày trôi qua, như đó là ngày đầu tiên, và cũng có thể là ngày sau cùng.
Tôi nhớ cậu bé Minh Khang. Ung thư gây ảnh hưởng đến thị lực nên không thấy gì hết. Nhưng bạn nhận ra cô Phấn khi cô đến gần.
- Sao con biết là cô?
- Con nghe là con biết liền hà.
Đó là một trong những ngày cuối cùng của Khang trên đời.
https://t.me/loantin/2569237
Giáo viên nữ trong trường được ưu tiên đi rẫy gần. Nhưng cô Phấn xung phong đi cái rẫy xa nhất, phải mất nửa ngày mới đi tới nổi. Hiệu trưởng dọa cô:
"Đi xa nguy hiểm lắm. Cô liệu hồn."
Cô đáp:
"Không sao đâu thầy, đi xa mới vui."
Cô chọn cái rẫy xa nhất vì đấy là nhà của Y Khát. Mà nó xa, xa thật. Cô đi mỏi gối, hai chân phồng rộp rồi sưng tấy lên mà vẫn chưa hết nửa đường. Mỗi lần đi ngang qua cầu, cô lại sợ… gió bay. Gió tây nguyên thổi suốt, giá buốt. Hóa ra đây là con đường mà hàng ngày Y Khát phải vượt qua để đi đến lớp đấy sao. Nếu không có vụ hỏa hoạn kia, làm sao cô biết được đứa học trò mỏng manh của mình phải vất vả thế nào trong hành trình đi tìm cái chữ, con toán.
Rồi Y Khát gặp cô. Nó chạy tới dẫn cô qua cầu.
- Cô đi đâu đây?
- Cô đi tìm em.
- Ai biểu cô đi?
- Tại cô thích đi.
- Cô thấy khổ chưa?
- Cô chưa thấy khổ.
Rồi họ cùng vào dựng lại căn nhà đã cháy. Mỗi người một cái văng làm cỏ, khom lưng, khom lưng, cần mẫn. Cô làm… chậm rì, sức phụ nữ mà. Y Khát phải tới choàng việc. Cô đẩy ra: “Cô làm được, cô chỉ chậm hơn trò một chút thôi”. Cô biết nếu không có mái nhà trên đầu, Y Khát không lòng dạ nào mà đến lớp. Mà hỡi ôi, con đường đến lớp sao mà dài quá. Nghĩ đến cảnh trở lại mà cô muốn rụng cặp giò, vậy mà ngày nào Y Khát cũng đi về hai bận. Cô nghĩ đến đó thì thấy ánh mắt của Y Khát đang nhìn mình. Cô nói:
- Ngày mai, em nhớ đi học lại nhe.
Một thoáng long lanh, hàng mi ấy lại rũ buồn:
- Nhà cháy hết rồi, kho lúa cũng cháy luôn rồi. Cô ơi, cho em nghỉ học năm nay, rồi sang năm...
- Ừa. Sang năm…
Rồi đến giờ nghỉ trưa ăn cơm. Y Khát tới ngồi kế cô, nói:
- Cô kể chuyện Sài Gòn đi cô.
- Sài Gòn hả? Sài Gòn… vui lắm, nhưng không vui như ở đây.
Tối đó, Y Khát đốt đuốc đưa cô Phấn về nhà. Ngọn đuốc sáng rực giữa bầu trời đêm. Hai cô trò cứ thế mà đi trong im lặng. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.
Đó là lần cuối cô Phấn gặp Y Khát, mãi cho đến mấy chục năm sau đó.
---
Giữa mùa dịch Sài Gòn, cô Phấn hoạt động thiện nguyện rất sôi nổi. Cứ thấy chỗ nào kêu cứu là cô phải xông tới cho được. Và trong hàng trăm người cô giúp đỡ trong đợt Sài Gòn lock down, có một cô bé sinh viên năm hai, bị kẹt ở Gò Vấp, nửa tháng trời chỉ được ăn mì gói sống quá ngày. Hóa ra đứa bé đó chính là con gái út của Y Khát. Cô vỡ òa bật khóc. Hóa ra cái đứa học trò cúp học năm nào giờ đã nên người. Nó còn truyền cho con cái của mình nguồn cảm hứng đi học. Vượt thoát khỏi những con đồi, con rẫy, vượt khỏi Tây Nguyên, con gái của Y Khát đang xây ước mơ giữa Sài Gòn. Cô Phấn nhắn cho tôi: “Nhờ một video cô đăng trên Facebook mà cô gặp được đứa học trò Tây Nguyên yêu quý. Con gái đầu của Y Khát tốt nghiệp Sư phạm Văn đại học Tây Nguyên, là người có tâm hồn”.
Rồi tôi hỏi thăm cô về lớp học đặc biệt trong bệnh viện Ung Bướu. Lớp học mà cô đã là linh hồn trong suốt hơn mười năm nay. Đó là một lớp học mà sĩ số của lớp không bao giờ ổn định, một lớp học mà các thành viên sẽ thường xuyên thay đổi. Một lớp học mà mỗi lần điểm danh, ta không biết liệu đó có phải là lần cuối cùng cái tên ấy được vang lên hay không. Vì căn bệnh ung thư quái ác có thể cướp đi cơ hội được học tiếp của chúng bất cứ lúc nào.
Để rồi mỗi lần có một đứa bé nào nằm xuống, cô Phấn lại phải lên đường về quê đưa tiễn. Mười năm trời, cô Phấn đã mấy chục bận làm kẻ đầu bạc khóc kẻ đầu xanh. Mỗi đứa trẻ mất đi, cô đều lưu giữ lại những cuốn tập mà chúng đã từng viết vào, như minh chứng cho việc đã từng có những thiên thần hiện diện ở trên đời. Bởi vì lũ trẻ này không hề cảm thấy đau khổ vì bệnh tật, chưa từng ước gì mình đừng sinh ra. Chúng tận hưởng mỗi ngày trôi qua, như đó là ngày đầu tiên, và cũng có thể là ngày sau cùng.
Tôi nhớ cậu bé Minh Khang. Ung thư gây ảnh hưởng đến thị lực nên không thấy gì hết. Nhưng bạn nhận ra cô Phấn khi cô đến gần.
- Sao con biết là cô?
- Con nghe là con biết liền hà.
Đó là một trong những ngày cuối cùng của Khang trên đời.
https://t.me/loantin/2569237
Telegram
loant.in
.
Ảnh minh họa của Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm…
Ảnh minh họa của Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm…
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Tôi lần dở cuốn vở của Khang, cậu bé đã viết những dòng cuối cùng của đời mình: “Con yêu quê hương của con, yêu cánh đồng, trên cánh đồng ấy có những cánh diều. Con mong sớm hết bệnh, để thả diều với bạn bè”.
Hay cô bé mang tên Thùy Dương, 10 tuổi. Sau sáu năm miệt mài chiến đấu với bệnh ung thư, mẹ và em sẽ quyết định về quê, đặt dấu chấm hết cho một hành trình đau đớn.
Sáu năm trước, hai mẹ con Thùy Dương khăn gói từ Quảng Ngãi vào Sài Gòn tìm một tia hy vọng. Đó là sáu năm hai mẹ con biết được nghĩa tình của người Sài Gòn. Quanh bệnh viện có nhiều bếp cơm từ thiện, thỉnh thoảng lại có đoàn xe dừng lại trao quà. Đặc biệt hơn, ngay trong bệnh viện có một lớp học gồm toàn những em bị ung thư, những người biết có thể chúng không bao giờ trụ được đến lúc đủ tuổi để viết vào tờ đơn xin việc.
Nhưng lớp học ấy vẫn diễn ra, chính lớp học ấy đã dạy cho tôi biết bao bài học về sự lạc quan. Trẻ con dạy mình nhiều hơn mình dạy nó đó chứ. Và từ lớp học ấy, các Mạnh Thường Quân thỉnh thoảng lại xuất hiện, khi thì cho quà, lúc thì cho tiền, để các em và cả phụ huynh của các em có thêm động lực đi tiếp cuộc đoạn trường. Và thường thì họ ra về và cảm thấy cuộc đời này đáng sống hơn một chút. Vì nụ cười của lũ trẻ đẹp thế cơ mà.
Sáu năm sau ngày vào Sài Gòn tìm một tia hy vọng, hai mẹ con Thùy Dương đang chuẩn bị trở lại quê hương. Họ là hai trong số hàng vạn người sẽ rời Sài Gòn trong mùa dịch để trở về mái nhà ban đầu của mình. Với Thùy Dương, chuyến đi sáu năm trước là sinh ly, chuyến đi sáu năm sau là tử biệt. Đường về quê xa lắm, nhưng mẹ muốn em về. Dẫu phải trải qua mười mấy ngày cách ly, nhưng em phải gặp lại cha, em và ông bà. Lần cuối.
Người mẹ viết: “Con đã cố gắng thật nhiều rồi, con mãi là chiến binh dũng cảm nhất trong lòng mẹ. Sài Gòn nay mệt rồi, con cũng mệt rồi. Mẹ dù có cố gắng lắm nhưng tim vẫn nhói đau như ngàn mũi kim châm. Gần 10 năm bên con, đã bao lần mẹ khóc nhưng mẹ luôn cảm ơn con vì đã đến bên mẹ, vì con đã cố gắng chịu nhiều cơn đau mà thật sự nếu là mẹ chưa chắc mẹ đã chịu nổi. Mẹ xin lỗi con vì tất cả! Chúng ta về nhà thôi con nhé!”
Khi đối diện với sinh ly tử biệt ngay trong chính đời mình, tôi vẫn thường nghĩ về những đứa trẻ ở bệnh viện Ung Bướu. Có những đứa lần sau gặp thì mất tay, mất chân, tóc rụng, mất thị lực… Nhưng nụ cười hồn nhiên vẫn ở đó, ánh mắt chúng vẫn tinh anh vì chúng chỉ biết có hiện tại. Chúng dạy tôi rằng dẫu ngày mai có tồi tệ đến thế nào thì hôm nay ta cứ phải sống đã. Cứ phải học thêm một chữ cái mới, một điệu nhảy mới.
Và như cô Phấn đó thôi, giữa những nỗi đau vì mất đi những đứa học trò yêu quý, vẫn có niềm vui khi gặp lại cố nhân. Con của Y Khát rồi sẽ là giáo viên như cô, tiếp tục gieo những mầm xanh hy vọng.
Ở Sài Gòn này, đó là thứ không bao giờ tàn lụi. Nếu hôm nay bạn có tồi tệ đến đâu đi nữa thì ta vẫn còn có ngày mai cơ mà.
Cô Phấn đã luôn giữ niềm tin ấy trong trái tim Bồ Tát của mình.
PS: Ảnh minh họa của em Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm những câu chuyện kỳ diệu, để bọn trẻ có một thứ gọi là tương lai.
https://t.me/loantin/2569237
Hay cô bé mang tên Thùy Dương, 10 tuổi. Sau sáu năm miệt mài chiến đấu với bệnh ung thư, mẹ và em sẽ quyết định về quê, đặt dấu chấm hết cho một hành trình đau đớn.
Sáu năm trước, hai mẹ con Thùy Dương khăn gói từ Quảng Ngãi vào Sài Gòn tìm một tia hy vọng. Đó là sáu năm hai mẹ con biết được nghĩa tình của người Sài Gòn. Quanh bệnh viện có nhiều bếp cơm từ thiện, thỉnh thoảng lại có đoàn xe dừng lại trao quà. Đặc biệt hơn, ngay trong bệnh viện có một lớp học gồm toàn những em bị ung thư, những người biết có thể chúng không bao giờ trụ được đến lúc đủ tuổi để viết vào tờ đơn xin việc.
Nhưng lớp học ấy vẫn diễn ra, chính lớp học ấy đã dạy cho tôi biết bao bài học về sự lạc quan. Trẻ con dạy mình nhiều hơn mình dạy nó đó chứ. Và từ lớp học ấy, các Mạnh Thường Quân thỉnh thoảng lại xuất hiện, khi thì cho quà, lúc thì cho tiền, để các em và cả phụ huynh của các em có thêm động lực đi tiếp cuộc đoạn trường. Và thường thì họ ra về và cảm thấy cuộc đời này đáng sống hơn một chút. Vì nụ cười của lũ trẻ đẹp thế cơ mà.
Sáu năm sau ngày vào Sài Gòn tìm một tia hy vọng, hai mẹ con Thùy Dương đang chuẩn bị trở lại quê hương. Họ là hai trong số hàng vạn người sẽ rời Sài Gòn trong mùa dịch để trở về mái nhà ban đầu của mình. Với Thùy Dương, chuyến đi sáu năm trước là sinh ly, chuyến đi sáu năm sau là tử biệt. Đường về quê xa lắm, nhưng mẹ muốn em về. Dẫu phải trải qua mười mấy ngày cách ly, nhưng em phải gặp lại cha, em và ông bà. Lần cuối.
Người mẹ viết: “Con đã cố gắng thật nhiều rồi, con mãi là chiến binh dũng cảm nhất trong lòng mẹ. Sài Gòn nay mệt rồi, con cũng mệt rồi. Mẹ dù có cố gắng lắm nhưng tim vẫn nhói đau như ngàn mũi kim châm. Gần 10 năm bên con, đã bao lần mẹ khóc nhưng mẹ luôn cảm ơn con vì đã đến bên mẹ, vì con đã cố gắng chịu nhiều cơn đau mà thật sự nếu là mẹ chưa chắc mẹ đã chịu nổi. Mẹ xin lỗi con vì tất cả! Chúng ta về nhà thôi con nhé!”
Khi đối diện với sinh ly tử biệt ngay trong chính đời mình, tôi vẫn thường nghĩ về những đứa trẻ ở bệnh viện Ung Bướu. Có những đứa lần sau gặp thì mất tay, mất chân, tóc rụng, mất thị lực… Nhưng nụ cười hồn nhiên vẫn ở đó, ánh mắt chúng vẫn tinh anh vì chúng chỉ biết có hiện tại. Chúng dạy tôi rằng dẫu ngày mai có tồi tệ đến thế nào thì hôm nay ta cứ phải sống đã. Cứ phải học thêm một chữ cái mới, một điệu nhảy mới.
Và như cô Phấn đó thôi, giữa những nỗi đau vì mất đi những đứa học trò yêu quý, vẫn có niềm vui khi gặp lại cố nhân. Con của Y Khát rồi sẽ là giáo viên như cô, tiếp tục gieo những mầm xanh hy vọng.
Ở Sài Gòn này, đó là thứ không bao giờ tàn lụi. Nếu hôm nay bạn có tồi tệ đến đâu đi nữa thì ta vẫn còn có ngày mai cơ mà.
Cô Phấn đã luôn giữ niềm tin ấy trong trái tim Bồ Tát của mình.
PS: Ảnh minh họa của em Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm những câu chuyện kỳ diệu, để bọn trẻ có một thứ gọi là tương lai.
https://t.me/loantin/2569237
Telegram
loant.in
.
Ảnh minh họa của Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm…
Ảnh minh họa của Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
KHOẢNH KHẮC LẠC ĐÀ GUANACO MỚI SINH 🐪🐪
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇶🇦🇶🇦
GÓC
HÀ QUANG MINH: QATAR ĐÚNG LÀ QATAR, KO GIỐNG TRUYỀN THÔNG PHƯƠNG TÂY THÊU DỆT
Đêm khai mạc World Cup 2022 đã qua, bóng đã lăn được 4 trận, và đọng lại trong tôi vẫn là sự thú vị về ẩn dụ từ nó, mà tôi gọi là Ẩn dụ Qatar.
Đầu tiên là Linh vật của sự kiện, Laʼeeb, dịch nghĩa từ tiếng Arab là “Siêu cầu thủ”. Có người nhìn nó và ghê sợ vì như một bóng ma. Arab huyền bí mà. Chuyện ma mị là thường. Nhưng tôi nhận thấy ở đó một ẩn dụ lớn.
Phương Tây vẫn luôn nói về thế giới Arab nhiều năm qua với 1 hình ảnh tiêu cực là bóng ma khủng bố. Ở Qatar, Laʼeeb xuất hiện như một bóng ma, nhưng là kiểu con ma Casper chúng ta vẫn quen trong hoạt hình. Trong hoạt hình, con ma ấy nghịch ngợm, hiền lành. Có phải chăng, Laʼeeb mang thông điệp rằng “cái mà các vị sợ hãi và mang ra hù doạ thật ra chỉ là thứ hiền lành, thân thiện như con ma Casper?”. Thú vị là Casper lại là một sản phẩm của giải trí Hoa Kỳ. Như vậy, Laʼeeb cho tôi liên tưởng đến ẩn dụ “thứ các vị tạo ra như là một nỗi sợ ghê gớm lắm hoá ra chỉ là một phấp phới hiền lành như bao người”.
Thứ hai là hình ảnh của đại sứ World Cup Ghanim Al-Muftah, một người khuyết tật không có chân. Lần đầu tiên, một đại sứ của World Cup là một người khuyết tật. Thế giới phương Tây chưa làm điều này; Đông Á chưa làm điều này; châu Phi và châu Mỹ chưa làm điều này. Nhưng người Arab đã làm. Hình ảnh Morgan Freeman ngồi bệt xuống bên cạnh Ghanim Al-Muftah thực sự gần gũi. Và Ghanim Al-Muftah là người KHÔNG CHÂN, có nghĩa là WITHOUT FOOT. Khi FOOTBALL đã without FOOT, chỉ còn lại BALL mà thôi. Hình ảnh ấy khiến tôi liên tưởng đến ẩn dụ thông điệp “Khi không còn FOOT nữa, chỉ còn lại BALL thôi”, tức là tất cả rồi cuối cùng cũng chỉ còn lại là trái bóng. Mà trái bóng là niềm vui, chính trị chính em làm quái gì cho mệt.
Tất nhiên, toàn bộ những gì viết ở trên đều chỉ là suy ngẫm cá nhân rất riêng của TÔI chứ chưa chắc người Qatar đã muốn cài cắm như thế. Nhưng suy diễn kiểu của tôi liệu có vui hơn các suy diễn tiêu cực khác.
Còn âm nhạc của World Cup 2022 này thì sao? Tiến bộ hơn hẳn các kỳ World Cup trước đấy. Đón đọc bài viết của tôi về âm nhạc World Cup 2022 trên Tuổi trẻ cuối tuần này.
Nói chung, World Cup năm nay hứa hẹn rất hay khi mới ngày thứ 2 thôi, chúng ta đã hình dung ra Hà Lan, Anh và Senegal như thế nào. Các đối thủ lớn như Brazil, Argentina, Pháp, Bỉ, BĐN, Đức, TBN cứ dè chừng đấy. Và tôi kỳ vọng Đan Mạch sẽ tạo ra niềm vui rất lớn ở kỳ World Cup có vẻ sẽ đặc sắc này.
Nếu Qatar thua cả 3 trận và bị loại ở vòng bảng, mọi sự sẽ còn hấp dẫn hơn nữa. Kịch bản này (nếu có) sẽ đủ để khẳng định tầm của Qatar, những người có tiền và biết tiêu tiền. Họ thích bóng đá, nhưng không cố gắng đến mức phải bằng được có được thành tích kiểu người Tàu. Nếu muốn như vậy, chỉ cần 12 năm qua họ miệt mài nhập tịch tài năng trẻ ở tầm tuổi dưới 14 để về lọc ra 1 đội tuyển mạnh thì họ cũng đủ sức kiếm vé qua vòng bảng bằng đôi chân của mình. Nhưng họ dùng Ghanim Al-Muftah, dù không có chân, nhưng vẫn di chuyển bằng chính những gì mình có chứ không phải bằng chân mượn của người khác. Và việc bày cỗ để cả thế giới về giải trí (entertain) cho mình thì quá sang. Nó không khác gì việc họ thuê từ Freeman cho tới các ngôi sao đình đám khác tham gia vào khai mạc World Cup.
Vẫn phải khẳng định, Qatar như tôi thấy không giống như Qatar tôi đọc từ truyền thông phương Tây.
.
C A F E F
GÓC
HÀ QUANG MINH: QATAR ĐÚNG LÀ QATAR, KO GIỐNG TRUYỀN THÔNG PHƯƠNG TÂY THÊU DỆT
Đêm khai mạc World Cup 2022 đã qua, bóng đã lăn được 4 trận, và đọng lại trong tôi vẫn là sự thú vị về ẩn dụ từ nó, mà tôi gọi là Ẩn dụ Qatar.
Đầu tiên là Linh vật của sự kiện, Laʼeeb, dịch nghĩa từ tiếng Arab là “Siêu cầu thủ”. Có người nhìn nó và ghê sợ vì như một bóng ma. Arab huyền bí mà. Chuyện ma mị là thường. Nhưng tôi nhận thấy ở đó một ẩn dụ lớn.
Phương Tây vẫn luôn nói về thế giới Arab nhiều năm qua với 1 hình ảnh tiêu cực là bóng ma khủng bố. Ở Qatar, Laʼeeb xuất hiện như một bóng ma, nhưng là kiểu con ma Casper chúng ta vẫn quen trong hoạt hình. Trong hoạt hình, con ma ấy nghịch ngợm, hiền lành. Có phải chăng, Laʼeeb mang thông điệp rằng “cái mà các vị sợ hãi và mang ra hù doạ thật ra chỉ là thứ hiền lành, thân thiện như con ma Casper?”. Thú vị là Casper lại là một sản phẩm của giải trí Hoa Kỳ. Như vậy, Laʼeeb cho tôi liên tưởng đến ẩn dụ “thứ các vị tạo ra như là một nỗi sợ ghê gớm lắm hoá ra chỉ là một phấp phới hiền lành như bao người”.
Thứ hai là hình ảnh của đại sứ World Cup Ghanim Al-Muftah, một người khuyết tật không có chân. Lần đầu tiên, một đại sứ của World Cup là một người khuyết tật. Thế giới phương Tây chưa làm điều này; Đông Á chưa làm điều này; châu Phi và châu Mỹ chưa làm điều này. Nhưng người Arab đã làm. Hình ảnh Morgan Freeman ngồi bệt xuống bên cạnh Ghanim Al-Muftah thực sự gần gũi. Và Ghanim Al-Muftah là người KHÔNG CHÂN, có nghĩa là WITHOUT FOOT. Khi FOOTBALL đã without FOOT, chỉ còn lại BALL mà thôi. Hình ảnh ấy khiến tôi liên tưởng đến ẩn dụ thông điệp “Khi không còn FOOT nữa, chỉ còn lại BALL thôi”, tức là tất cả rồi cuối cùng cũng chỉ còn lại là trái bóng. Mà trái bóng là niềm vui, chính trị chính em làm quái gì cho mệt.
Tất nhiên, toàn bộ những gì viết ở trên đều chỉ là suy ngẫm cá nhân rất riêng của TÔI chứ chưa chắc người Qatar đã muốn cài cắm như thế. Nhưng suy diễn kiểu của tôi liệu có vui hơn các suy diễn tiêu cực khác.
Còn âm nhạc của World Cup 2022 này thì sao? Tiến bộ hơn hẳn các kỳ World Cup trước đấy. Đón đọc bài viết của tôi về âm nhạc World Cup 2022 trên Tuổi trẻ cuối tuần này.
Nói chung, World Cup năm nay hứa hẹn rất hay khi mới ngày thứ 2 thôi, chúng ta đã hình dung ra Hà Lan, Anh và Senegal như thế nào. Các đối thủ lớn như Brazil, Argentina, Pháp, Bỉ, BĐN, Đức, TBN cứ dè chừng đấy. Và tôi kỳ vọng Đan Mạch sẽ tạo ra niềm vui rất lớn ở kỳ World Cup có vẻ sẽ đặc sắc này.
Nếu Qatar thua cả 3 trận và bị loại ở vòng bảng, mọi sự sẽ còn hấp dẫn hơn nữa. Kịch bản này (nếu có) sẽ đủ để khẳng định tầm của Qatar, những người có tiền và biết tiêu tiền. Họ thích bóng đá, nhưng không cố gắng đến mức phải bằng được có được thành tích kiểu người Tàu. Nếu muốn như vậy, chỉ cần 12 năm qua họ miệt mài nhập tịch tài năng trẻ ở tầm tuổi dưới 14 để về lọc ra 1 đội tuyển mạnh thì họ cũng đủ sức kiếm vé qua vòng bảng bằng đôi chân của mình. Nhưng họ dùng Ghanim Al-Muftah, dù không có chân, nhưng vẫn di chuyển bằng chính những gì mình có chứ không phải bằng chân mượn của người khác. Và việc bày cỗ để cả thế giới về giải trí (entertain) cho mình thì quá sang. Nó không khác gì việc họ thuê từ Freeman cho tới các ngôi sao đình đám khác tham gia vào khai mạc World Cup.
Vẫn phải khẳng định, Qatar như tôi thấy không giống như Qatar tôi đọc từ truyền thông phương Tây.
.
C A F E F
cafef.vn
Chiêm ngưỡng nhan sắc mỹ miều của nữ trọng tài đầu tiên tại World Cup
Giải Bóng đá Vô địch Thế giới Qatar 2022 là lần đầu tiên trong lịch sử, các nữ trọng tài được tham gia điều khiển trận đấu ở World Cup nam. Trong số các nữ trọng tài làm nhiệm vụ, có cái tên Neuza Back nhận được khá nhiều sự chú ý bởi nhan sắc quyến rũ.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇧🇪🇧🇪ĐƯA ĐƯỜNG XUỐNG LÒNG ĐẤT ĐỂ CÓ MẢNG XANH
Dusseldorf, Alemanha, Đức cũng tiến hành đưa đường xuống lòng đất để tạo mảng xanh cho thành phố từ những năm 1990.
Dusseldorf, Alemanha, Đức cũng tiến hành đưa đường xuống lòng đất để tạo mảng xanh cho thành phố từ những năm 1990.
🔥1
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Every Breath You Take - Larissa Liveir
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🔴
Cristiano Ronaldo đã đăng hình ảnh chiếc đồng hồ mới của mình trên Instagram bên trong đồng hồ là hình ảnh anh ghi bàn vào lưới Manchester United
Ngay sau đó, Manchester United thông báo chia tay anh
Cristiano Ronaldo is to leave Manchester United by mutual agreement, with immediate effect.
The club thanks him for his immense contribution across two spells at Old Trafford, scoring 145 goals in 346 appearances, and wishes him and his family well for the future.
Everyone at Manchester United remains focused on continuing the team’s progress under Erik ten Hag and working together to deliver success on the pitch.
.
C A F E F
Cristiano Ronaldo đã đăng hình ảnh chiếc đồng hồ mới của mình trên Instagram bên trong đồng hồ là hình ảnh anh ghi bàn vào lưới Manchester United
Ngay sau đó, Manchester United thông báo chia tay anh
Cristiano Ronaldo is to leave Manchester United by mutual agreement, with immediate effect.
The club thanks him for his immense contribution across two spells at Old Trafford, scoring 145 goals in 346 appearances, and wishes him and his family well for the future.
Everyone at Manchester United remains focused on continuing the team’s progress under Erik ten Hag and working together to deliver success on the pitch.
.
C A F E F
cafef.vn
Cận cảnh chiếc đồng hồ siêu đặc biệt Cristiano Ronaldo trình làng trong ngày ‘bị đuổi việc’
Đúng trong ngày Man United và CR7 thông báo đạt thoả thuận chấm dứt hợp đồng, người ta thấy siêu sao này mang theo một chiếc đồng hồ đầy ẩn ý.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Media is too big
VIEW IN TELEGRAM
Thanks To Kindness Guy!! Feeding Banana To Hungry Monkeys