CuongDC 📸
2.43K subscribers
17.4K photos
3.43K videos
164 files
8.79K links
P A S S I O N. C U O N G D C. C O

📍CuongDC is a Vietnamese blogger, photographer, and author active on Telegram. He has a strong interest in art and beautiful women, often sharing his thoughts, stories, and photography through his channels
Download Telegram
Forwarded from loant.in CHECK VAR
BÁN TỰ VI SƯ

Có một cậu học trò
Vừa dốt vừa chậm chạp
Sáng sớm mùng ba Tết
Một mình đến chúc thầy

Ông đồ ngạc nhiên thay
Bèn kéo tay hỏi nhỏ:
"Bạn đâu con không rủ
Lại đi sớm giờ này?"

Cậu học trò khoanh tay:
"Thưa, vì con học dốt
Tiếp thu chậm nhất lớp
Nên rất ngại đi cùng

Vả lại nếu đi chung
Thầy hỏi han bạn giỏi
Con đâu còn cơ hội
Được trò chuyện cùng thầy?"

Ông đồ sững vài giây
Rồi quay sang gọi vợ
Mang ra một khay lễ
Xôi gà và phong bao

Nâng khay lễ ngang đầu
Ánh mắt đầy thiện cảm:
"Thầy có chút lễ mọn
Tết này xin biếu con!"

Mắt mở to trợn tròn
Cậu học trò lắp bắp
Cúi rạp người xuống đất:
"Mong thầy đại xá cho!

Con mắc tội hồ đồ
Nói mà không suy nghĩ
Xin thầy đừng làm thế
Con sợ lắm thầy ơi!"

Ông đồ vội đỡ lời:
"Con không sai gì cả
Một bài học vô giá
Con vừa dạy cho thầy...

Dù trò dốt trò hay
Bần hàn hay giàu có
Lòng người thầy phải tỏ
Sáng rỡ như trăng rằm

Đối xử cho công bằng
Mới là người thầy tốt
Con cho ta bài học
Cũng là thầy ta rồi!"

Phàm sống ở trên đời
Ai cũng đều phải học
Nên đều có ít nhất
Một người thầy cho mình

Ở giữa cõi nhân sinh
Không gì hoàn hảo cả
Nên ai cũng có thể
Có ai đó gọi... "thầy"!

Một câu chuyện thật hay
Vừa nhẹ nhàng khép lại
Viết tặng cô cháu gái
Đang mơ làm giáo viên...

Vĩnh Nam
(Nhân bàn về chữ Lễ trong đời sống văn hóa người Việt)

https://t.me/cuongdc/3028
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🌱🌱
CÁI NHẮM MẮT CỦA MỘT NGƯỜI THẦY


Bạn bị mất chiếc đồng hồ rất đẹp
"Có kẻ nào đánh cắp nó, thầy ơi!"
Cả lớp đứng xếp hàng cho thầy xét
"Quay vào tường, nhắm mắt lại cho tôi!"

Rồi thầy đi khám túi từng người một
Bạn đầu tiên cho đến bạn cuối cùng
Xong xuôi hết, bảo học sinh mở mắt
"Chiếc đồng hồ - thầy nói - đã tìm xong!"

Chủ nhân đã nhận món đồ bị mất
Cảm ơn thầy. Chuyện khép lại tại đây
Một số bạn gặp thầy nêu thắc mắc:
"Kẻ cắp đâu? Không công bố hả thầy?"

"Chính thầy cũng không rõ là ai nữa
Bởi bản thân cũng nhắm mắt lại mà
Ai trót lấy chắc chắn là rất sợ
Hối hận rồi, mong muốn được bỏ qua!

Mục tiêu chính tìm ra đồ bị mất
Làm được rồi, truy thủ phạm làm chi?
Trong mắt thầy, họ cũng là người tốt
Thấy mình sai, tự biết phải làm gì!"

Thầy cô giáo phải là người vun đắp
Triệt hạ ư? Phản giáo dục mất rồi!
Bởi giáo dục không phải là trừng phạt
Giúp con người biết hướng thiện mà thôi!

Vĩnh Nam
🌿 Hướng đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

https://t.me/loantin/2567055
Forwarded from loant.in CHECK VAR
B Ù N & N Ắ N G

Đừng chán nản khi đời nhiều biến động
Mà lòng người chẳng giới hạn nông sâu
Cuộc sống vốn như trời cao đất rộng
Than vãn hoài, thay đổi được gì đâu?

Bạn trong mắt người đời, không quan trọng
Quan trọng là chính bạn thấy mình sao?
Thời gian của mỗi người luôn hữu hạn
Đừng băn khoăn phải sống giống người nào!

Mỗi thời khắc đang trôi là quá ngắn
Dành thì giờ thực hiện việc cho đi
Mười hai tiếng để mặt trời mọc, lặn
Có là bao, sống ích kỷ làm gì?

Không thể mãi nâng niu điều tốt đẹp
Một ngày nào, cứ để nó vỡ tan
Đừng níu kéo hay âu sầu nuối tiếc
Hạt không gieo, sao có được mùa vàng?

Nếu bạn sai, chấp nhận và im lặng
Nuốt cái tôi để sống đặng bình thường
Là bạn đã lớn lên trong tự trọng
Trưởng thành nào không để lại vết thương?

Đừng sợ hãi khi lấm lem bùn đất
Hương sen thơm bởi sống giữa bùn nhơ
Không nếm trải nỗi đau thương xé ruột
Cảm làm sao niềm hạnh phúc vô bờ?

“Đừng thở dài, hãy vươn vai mà sống
Bùn dưới chân, nhưng nắng ở trên đầu”
Bùn gặp nắng, bùn trở về với ruộng
Nắng gặp bùn, nắng có ngả màu nâu?

Khi chân ta phải lội bùn, chớ ngại
Ngẩng đầu lên mà ngắm nắng chan hòa
Tìm cảm giác thật yên bình, thư thái
Để tim hồng luôn hát khúc tình ca! 💖

Vĩnh Nam

https://t.me/loantin/2567058
Forwarded from loant.in CHECK VAR
⚽️
Một thời đại rực rỡ sắp qua

Chưa có cuộc so tài nào đỉnh cao bằng Messi và Ronaldo, trong suốt chiều dài của lịch sử bóng đá thế giới. Chúng ta, những người chứng kiến những thời khắc lịch sử của cặp đôi này quả thật là rất may mắn. Dù vậy, tiệc có to có dài cỡ nào thì cũng đến lúc phải tàn, một thời đại rực rỡ nhất của bóng đá thế giới sắp qua.

Như trong những bài viết trước đã nói, Messi và Ronaldo là mối quan hệ tương hỗ, vừa là đối thủ, vừa là động lực vươn lên tầm cao mới. Cao thủ ở đỉnh cao, không gì cô độc hơn bằng bất khả chiến bại. "Thiên tài bẩm sinh" Messi và "Thiên tài nỗ lực" Ronaldo đã tạo ra một trường quyết chiến vô tiền khoáng hậu, chia nửa thế giới, người yêu kẻ ghét. Cả hai đã cùng nâng nhau lên, đưa nhau đến đỉnh cao vinh quang mà khó có ai làm được trong vài chục năm tới.

Ronaldo đã có huy chương vàng Euro sau nhiều nước mắt, còn Messi cũng đã có Copa America sau nhiều lần hụt chân. Cả cuộc đời sự nghiệp cầu thủ chỉ còn thiếu cúp vàng World Cup nữa là pơ phẹc, đáng tiếc, đời này luôn hay dở dang. Messi ở PSG đang "lùi bước về sau để thấy đồng đội rõ hơn", còn Ronaldo thậm chí phải mài mông ở ghế dự bị của đội bóng đẳng cấp C2 Manchester United. Giờ đây, chỉ còn World Cup này là sàn diễn duy nhất, sàn diễn rộng mở nhất, bởi với đội tuyển quốc gia, họ vẫn là nhân tố cực kỳ quan trọng.

Có lẽ, World Cup 2022 là giải đấu đỉnh cao cuối cùng mà cả 2 cầu thủ, 2 huyền thoại, 2 tượng đài này cùng tham gia tranh tài khoe sắc. World Cup lần sau ai cũng 40 cả rồi, mà biết đâu được. Một thời đại rực rỡ sắp qua, nhưng vẫn chưa qua, biết đâu được World Cup lần sau vẫn còn hồi quang phản chiếu, dù rất mong manh.

https://t.me/loantin/2566958
Forwarded from loant.in CHECK VAR
THÔNG ĐIỆP ĐẪM NƯỚC
😁2
Forwarded from loant.in CHECK VAR
DÀNH CHO CHỨNG SĨ
😁1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Cuộc đời tao vốn là một đường thẳng chỉ vì cà khịa mày mà rẽ ngang
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
THINKING OUT OF THE BOX
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🔴 Thiên tài 😅!! Đây là cách mà các CĐV mang bia vào sân vận động ở Qatar.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Phú Quốc-Hòn Thơm

📸Thien Nguyen
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Phú Quốc-Hòn Thơm

📸Thien Nguyen
Forwarded from loant.in CHECK VAR
CON SƯ TỬ NÀO CŨNG TỚI LÚC GIÀ YẾU ĐẾN MỨC KO THỂ SĂN MỒI
Forwarded from loant.in CHECK VAR
📢
GÓC TIẾN TƯỜNG: VTV VÀ BẢN QUYỀN WORLDCUP

Năm nào có giải thể thao lớn, VTV lại một điệp khúc: Chúng tôi lo ngại người dân không được xem vì không đủ sức mua bản quyền.

Đến giáp giờ, một doanh nghiệp nào đó nhảy vào tài trợ. Năm nay là VPBanks với kinh phí hơn 330 tỷ cho WC.

Thế là ngoài việc không tốn đồng cắc nào cho phí bản quyền, VTV còn khai thác được nguồn thu khổng lồ từ quảng cáo.

Anh VTV đã làm ăn, thì miễn chê về độ lọc lõi!

Nhưng đang có việc phê phán người xem dùng các kênh lậu để xem WC. Việc này đương nhiên ảnh hưởng đến doanh thu nhà đài và quyền lợi DN tài trợ.

Nên nói rõ điều này: Khác với các giải vô địch quốc gia và C1, người xem phải sử dụng truyền hình trả tiền; WC là hoàn toàn miễn phí trên các kênh sóng VTV. Vì sao người ta vẫn chọn những kênh lậu có chất lượng thấp?

Đơn giản vì người ta quá sợ những bình luận viên VTV và những chương trình thảm thiết đi kèm. Từ Euro đến WC, VTV vẫn một công thức ấy: Anh Biên Cương nói nhảm, anh Thành Trung, Tự Long nói xàm và phông bạt là một mẻ chân dài não ngắn lên ngồi thừ lừ đờ đẫn.

Cách làm của VTV là không có bóng đá, không có cảm xúc và không có cả… con người; không tôn trọng chính mình và không tôn trọng khán giả. Cho nên những Xôi Lạc, Giàng A Páo… tồn tại không chỉ vì sức hút dân gian của họ mà còn vì đón nhận người xem quá ê chề với VTV.

Thà yêu một anh nhà nghèo mà lôi cuốn, còn hơn yêu một anh nhà giàu mà vô duyên. Mà cái giàu của VTV là mượn hoa cúng phật chứ không phải tự thân, có giàu mà không có sang.

Tới mức khán giả xem tivi “câm” thì VTV nên hiểu sự thảm hại của mình đã đến cực đại. Hãy nhìn lại và thay đổi hơn là trách cứ người xem.

Xài tiền cũng phải học. Đừng tưởng lấy mấy trăm tỷ của nhà băng xong điều chân dài và danh hài lên pha trò là xong chuyện.

Ekip của VTV đi sau K+ một cái đầu và đi sau các kênh lậu một trái tim. Doanh nghiệp có thể phải xuống tiền vì vị thế “nhà đài quốc gia” nhưng người dân có nhiều lựa chọn hơn trong tự do của họ !

V T V🗼2 4
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
An Osprey just before it hits the water.
The photographer of these amazing photos is 📸Chen Chengguang.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🏆
GÓC PHAN DŨNG: CÓ TÂM MÀ CHƯA ĐỦ TẦM

Sau một đêm, Qatar làm mình nhớ đến mấy đội bóng con nhà giàu thời đi học.

Tiền không thiếu, chỉ thiếu trình độ.

Đá ở mấy giải giao hữu thì hay được thả để mồi.

Lộ trình rất bài bản nhưng chỉ là đào tạo gà công nghiệp.

Thích chơi tấn công tận hiến, thêu hoa dệt gấm, gặp kẻ trên cơ thì vỡ trận.

Ở trong kén bao bọc lâu nên đâm ra dễ ảo tưởng sức mạnh. Vô chính thức thì ngợp,non choẹt và hiểu rõ thế nào là giang hồ hiểm ác.

Dù vẫn có niềm tin "vật chất quyết định ý thức" nhưng non quá, các trọng tài gánh không nổi.

Dẫu thế trước đó đã được truyền thông bơm đểu và kết cục thì đưa toàn bộ anh em ra Đảo.

Và trên đảo đó có mình cùng các chiến hữu ngu dại khác.

https://t.me/loantin/2568971
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
.

Thật tình mà nói, trong các món thẩm mỹ của chị em, chỉ có cái wax là thầy thấy ổn, còn đâu thì không nên làm, có sao dùng vậy vẫn hơn, nếu xấu quá thì thôi cố mà tốt tính đi. Cái nết đánh chết cái đẹp. Thẩm mỹ cho lắm vào rồi càng dễ bị giai bỏ.
🔥3
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🌱🌱
TRÁI TIM CÔ GIÁO

Tiểu thuyết “Chiến binh cầu vồng” có một khởi đầu rất thú vị. Bối cảnh là ngày khai giảng ở một ngôi trường chỉ vỏn vẹn có một lớp học và hai giáo viên: thầy hiệu trưởng và một cô giáo vị thành niên. Lớp học cũng chỉ là một ngôi nhà tạm bợ mà gió mạnh thổi cũng sập.

Vì trường nằm trên một hòn đảo hẻo lánh của Indonesia nên thanh tra giáo dục lúc nào cũng nhăm nhe giải tán cho rồi, đỡ công ông cứ phải thỉnh thoảng đến kiểm tra và viết báo cáo. Nên ông ra luật: không đủ mười em thì trường phải giải tán. Ngày khai giảng còn có vài chục phút nữa, mới có chín em, nỗ lực giữ cho trường tồn tại suốt mấy chục năm của thầy hiệu trưởng ngỡ phải kết thúc.

Trên hòn đảo ấy, người lớn làm cu li và con cái họ lớn lên tất nhiên cũng làm culi. Nhưng chín đứa trẻ có mặt ở đây, bao gồm Lintan - người mà mỗi lần đi học phải đạp xe bốn tiếng đồng hồ và băng qua mấy cái đầm có cá sấu - được ba mẹ chúng gửi đến trường với một niềm tin hú họa là đời chúng có thể sẽ khác. Quan trọng hơn là… miễn phí nữa.

Khi chín phụ huynh chuẩn bị dẫn con đi về và chấp nhận cái viễn cảnh là con cái mình sẽ mù chữ thì đúng phút “thứ 89”, một đứa nhỏ xuất hiện. Đứa trẻ thứ mười. Đó là Harun, một em bé bị Down. Em bé ấy đã cứu lấy ngôi trường, cứu lấy khát vọng biết chữ của chín đứa trẻ còn lại.

Nhiều năm trôi qua, môt lần ông thanh tra đến lớp và tấn công trực diện Harun. Bởi vì Harun có biết gì đâu, nó bị Down mà, đến lớp chỉ cười và cười. Hỏi hai cộng hai bằng mấy nó chỉ nói BA mà thôi. Có dạy bao nhiêu thì nó cũng chỉ biết duy nhất một phép toán: HAI cộng HAI bằng BA. Nhưng nó rất tự hào với kiến thức ấy, còn hay đi đố bạn nó có biết hai cộng hai bằng mấy hay không.

Thanh tra nói nếu hỏi Harun một phép tính đơn giản mà nó trả lời sai thì ông sẽ dẹp trường vì rõ ràng việc dạy học ở trường này là vô nghĩa.

Vị thanh tra hỏi Harun: “Hai cộng hai bằng mấy?”

Harun nói: “Thầy coi thường con quá. Con đã học qua mấy năm tiểu học. Thầy thực sự muốn con trả lời câu đó ư”?

----

Sau này, khi nói chuyện với cô giáo Đinh Thị Kim Phấn, tôi mới phát hiện ra ở ngoài đời thật có vô vàn những “Chiến binh cầu vồng”, chứ đâu phải chỉ tồn tại trong tiểu thuyết. Cô Phấn là một vị Bồ Tát giữa nhân gian, người đã dành trọn đời mình để dạy cho bọn nhỏ cái chữ. Cô không phải là một nhà giáo bình thường. Cô là một nhà giáo chuyên dạy ở những nơi ngỡ như không thể dạy.

Sau khi tốt nghiệp trường sư phạm, cô xung phong đi về Tây Nguyên dạy học. Cô dạy ở những nơi xa xôi, hẻo lánh, nơi nhà này cách nhà kia cả một con đồi. Cô dạy ở một nơi mà nhiều đứa trẻ không muốn học. Cô phải đến thuyết phục chúng, với một niềm tin là giáo dục rồi sẽ cho chúng một cuộc sống tốt hơn. Một buổi chiều thu ở Hà Nội, cô kể tôi nghe về một trong số những bạn học sinh không muốn đi học thuở cô còn ở Tây Nguyên gần nửa thế kỷ trước.

Một cậu bé tên là Y Khát.

Cậu giỏi toán nhất lớp, thông minh nhất lớp nhưng cũng hay nghỉ nhất lớp. Một lần vào lớp và thấy Y Khát lại cúp cua, cô viết cho cậu bé một lá thư:

" Y Khát ơi, sao em nghỉ học hoài? Bạn cũng buồn và cô cũng buồn đó. Ngày mai em đi học lại nghe, cô sẽ rất vui khi thấy em. Mấy bài tính nhanh đang chờ em... chờ em thiệt mà ".

Trưa hôm sau, vào lớp, cô thấy em ngồi bàn cuối. Nụ cười đang rạng rỡ bỗng trở nên bẽn lẽn khi nhìn thấy cô. Dáng mỏng liêu xiêu, tóc dài, xoăn xoăn, mắt to và hàng mi con rũ buồn, Y Khát có ngoại hình tựa như một đứa con gái. “Đứa con gái” ấy hơi cúi đầu xấu hổ khi nghe cô nói:

"Ừ, con cứ đi học ngoan, cô đỡ phải kêu réo, thư từ gì cho mệt. Đi học con vui, mà mấy bạn đều vui."

Y Khát lí nhí trong miệng một câu gì đó như muỗi kêu, có lẽ là câu “Con nhớ rồi”. Cô trò lại cùng nhau có một buổi học thật vui vẻ. Y Khát lại chứng tỏ năng khiếu làm toán tuyệt vời của mình. Những phép tính qua tay cậu bé bỗng trở nên đơn giản.

Nhưng có một thứ cậu không tính được, mà chính cô Phấn cũng không tính được.

Chiều hôm đó, Buôn Mui cháy lớn, thiêu rụi gần mười ngôi nhà và kho thóc. Trong đó có căn nhà của Y Khát.

Sáng hôm sau, không chỉ Y Khát nghỉ học, cả lớp của cô Phấn đều nghỉ.

https://t.me/loantin/2569237
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Toàn trường được cử đi lao động để khôi phục Buôn Mui sau vụ hỏa hoạn. Cô Phấn giơ tay: “Tôi muốn đi, tôi cũng muốn đi”.

Giáo viên nữ trong trường được ưu tiên đi rẫy gần. Nhưng cô Phấn xung phong đi cái rẫy xa nhất, phải mất nửa ngày mới đi tới nổi. Hiệu trưởng dọa cô:

"Đi xa nguy hiểm lắm. Cô liệu hồn."

Cô đáp:

"Không sao đâu thầy, đi xa mới vui."

Cô chọn cái rẫy xa nhất vì đấy là nhà của Y Khát. Mà nó xa, xa thật. Cô đi mỏi gối, hai chân phồng rộp rồi sưng tấy lên mà vẫn chưa hết nửa đường. Mỗi lần đi ngang qua cầu, cô lại sợ… gió bay. Gió tây nguyên thổi suốt, giá buốt. Hóa ra đây là con đường mà hàng ngày Y Khát phải vượt qua để đi đến lớp đấy sao. Nếu không có vụ hỏa hoạn kia, làm sao cô biết được đứa học trò mỏng manh của mình phải vất vả thế nào trong hành trình đi tìm cái chữ, con toán.

Rồi Y Khát gặp cô. Nó chạy tới dẫn cô qua cầu.

- Cô đi đâu đây?
- Cô đi tìm em.
- Ai biểu cô đi?
- Tại cô thích đi.
- Cô thấy khổ chưa?
- Cô chưa thấy khổ.

Rồi họ cùng vào dựng lại căn nhà đã cháy. Mỗi người một cái văng làm cỏ, khom lưng, khom lưng, cần mẫn. Cô làm… chậm rì, sức phụ nữ mà. Y Khát phải tới choàng việc. Cô đẩy ra: “Cô làm được, cô chỉ chậm hơn trò một chút thôi”. Cô biết nếu không có mái nhà trên đầu, Y Khát không lòng dạ nào mà đến lớp. Mà hỡi ôi, con đường đến lớp sao mà dài quá. Nghĩ đến cảnh trở lại mà cô muốn rụng cặp giò, vậy mà ngày nào Y Khát cũng đi về hai bận. Cô nghĩ đến đó thì thấy ánh mắt của Y Khát đang nhìn mình. Cô nói:

- Ngày mai, em nhớ đi học lại nhe.

Một thoáng long lanh, hàng mi ấy lại rũ buồn:

- Nhà cháy hết rồi, kho lúa cũng cháy luôn rồi. Cô ơi, cho em nghỉ học năm nay, rồi sang năm...
- Ừa. Sang năm…

Rồi đến giờ nghỉ trưa ăn cơm. Y Khát tới ngồi kế cô, nói:

- Cô kể chuyện Sài Gòn đi cô.
- Sài Gòn hả? Sài Gòn… vui lắm, nhưng không vui như ở đây.

Tối đó, Y Khát đốt đuốc đưa cô Phấn về nhà. Ngọn đuốc sáng rực giữa bầu trời đêm. Hai cô trò cứ thế mà đi trong im lặng. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Đó là lần cuối cô Phấn gặp Y Khát, mãi cho đến mấy chục năm sau đó.

---

Giữa mùa dịch Sài Gòn, cô Phấn hoạt động thiện nguyện rất sôi nổi. Cứ thấy chỗ nào kêu cứu là cô phải xông tới cho được. Và trong hàng trăm người cô giúp đỡ trong đợt Sài Gòn lock down, có một cô bé sinh viên năm hai, bị kẹt ở Gò Vấp, nửa tháng trời chỉ được ăn mì gói sống quá ngày. Hóa ra đứa bé đó chính là con gái út của Y Khát. Cô vỡ òa bật khóc. Hóa ra cái đứa học trò cúp học năm nào giờ đã nên người. Nó còn truyền cho con cái của mình nguồn cảm hứng đi học. Vượt thoát khỏi những con đồi, con rẫy, vượt khỏi Tây Nguyên, con gái của Y Khát đang xây ước mơ giữa Sài Gòn. Cô Phấn nhắn cho tôi: “Nhờ một video cô đăng trên Facebook mà cô gặp được đứa học trò Tây Nguyên yêu quý. Con gái đầu của Y Khát tốt nghiệp Sư phạm Văn đại học Tây Nguyên, là người có tâm hồn”.

Rồi tôi hỏi thăm cô về lớp học đặc biệt trong bệnh viện Ung Bướu. Lớp học mà cô đã là linh hồn trong suốt hơn mười năm nay. Đó là một lớp học mà sĩ số của lớp không bao giờ ổn định, một lớp học mà các thành viên sẽ thường xuyên thay đổi. Một lớp học mà mỗi lần điểm danh, ta không biết liệu đó có phải là lần cuối cùng cái tên ấy được vang lên hay không. Vì căn bệnh ung thư quái ác có thể cướp đi cơ hội được học tiếp của chúng bất cứ lúc nào.

Để rồi mỗi lần có một đứa bé nào nằm xuống, cô Phấn lại phải lên đường về quê đưa tiễn. Mười năm trời, cô Phấn đã mấy chục bận làm kẻ đầu bạc khóc kẻ đầu xanh. Mỗi đứa trẻ mất đi, cô đều lưu giữ lại những cuốn tập mà chúng đã từng viết vào, như minh chứng cho việc đã từng có những thiên thần hiện diện ở trên đời. Bởi vì lũ trẻ này không hề cảm thấy đau khổ vì bệnh tật, chưa từng ước gì mình đừng sinh ra. Chúng tận hưởng mỗi ngày trôi qua, như đó là ngày đầu tiên, và cũng có thể là ngày sau cùng.

Tôi nhớ cậu bé Minh Khang. Ung thư gây ảnh hưởng đến thị lực nên không thấy gì hết. Nhưng bạn nhận ra cô Phấn khi cô đến gần.

- Sao con biết là cô?
- Con nghe là con biết liền hà.

Đó là một trong những ngày cuối cùng của Khang trên đời.

https://t.me/loantin/2569237
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Tôi lần dở cuốn vở của Khang, cậu bé đã viết những dòng cuối cùng của đời mình: “Con yêu quê hương của con, yêu cánh đồng, trên cánh đồng ấy có những cánh diều. Con mong sớm hết bệnh, để thả diều với bạn bè”.

Hay cô bé mang tên Thùy Dương, 10 tuổi. Sau sáu năm miệt mài chiến đấu với bệnh ung thư, mẹ và em sẽ quyết định về quê, đặt dấu chấm hết cho một hành trình đau đớn.

Sáu năm trước, hai mẹ con Thùy Dương khăn gói từ Quảng Ngãi vào Sài Gòn tìm một tia hy vọng. Đó là sáu năm hai mẹ con biết được nghĩa tình của người Sài Gòn. Quanh bệnh viện có nhiều bếp cơm từ thiện, thỉnh thoảng lại có đoàn xe dừng lại trao quà. Đặc biệt hơn, ngay trong bệnh viện có một lớp học gồm toàn những em bị ung thư, những người biết có thể chúng không bao giờ trụ được đến lúc đủ tuổi để viết vào tờ đơn xin việc.

Nhưng lớp học ấy vẫn diễn ra, chính lớp học ấy đã dạy cho tôi biết bao bài học về sự lạc quan. Trẻ con dạy mình nhiều hơn mình dạy nó đó chứ. Và từ lớp học ấy, các Mạnh Thường Quân thỉnh thoảng lại xuất hiện, khi thì cho quà, lúc thì cho tiền, để các em và cả phụ huynh của các em có thêm động lực đi tiếp cuộc đoạn trường. Và thường thì họ ra về và cảm thấy cuộc đời này đáng sống hơn một chút. Vì nụ cười của lũ trẻ đẹp thế cơ mà.

Sáu năm sau ngày vào Sài Gòn tìm một tia hy vọng, hai mẹ con Thùy Dương đang chuẩn bị trở lại quê hương. Họ là hai trong số hàng vạn người sẽ rời Sài Gòn trong mùa dịch để trở về mái nhà ban đầu của mình. Với Thùy Dương, chuyến đi sáu năm trước là sinh ly, chuyến đi sáu năm sau là tử biệt. Đường về quê xa lắm, nhưng mẹ muốn em về. Dẫu phải trải qua mười mấy ngày cách ly, nhưng em phải gặp lại cha, em và ông bà. Lần cuối.

Người mẹ viết: “Con đã cố gắng thật nhiều rồi, con mãi là chiến binh dũng cảm nhất trong lòng mẹ. Sài Gòn nay mệt rồi, con cũng mệt rồi. Mẹ dù có cố gắng lắm nhưng tim vẫn nhói đau như ngàn mũi kim châm. Gần 10 năm bên con, đã bao lần mẹ khóc nhưng mẹ luôn cảm ơn con vì đã đến bên mẹ, vì con đã cố gắng chịu nhiều cơn đau mà thật sự nếu là mẹ chưa chắc mẹ đã chịu nổi. Mẹ xin lỗi con vì tất cả! Chúng ta về nhà thôi con nhé!”

Khi đối diện với sinh ly tử biệt ngay trong chính đời mình, tôi vẫn thường nghĩ về những đứa trẻ ở bệnh viện Ung Bướu. Có những đứa lần sau gặp thì mất tay, mất chân, tóc rụng, mất thị lực… Nhưng nụ cười hồn nhiên vẫn ở đó, ánh mắt chúng vẫn tinh anh vì chúng chỉ biết có hiện tại. Chúng dạy tôi rằng dẫu ngày mai có tồi tệ đến thế nào thì hôm nay ta cứ phải sống đã. Cứ phải học thêm một chữ cái mới, một điệu nhảy mới.

Và như cô Phấn đó thôi, giữa những nỗi đau vì mất đi những đứa học trò yêu quý, vẫn có niềm vui khi gặp lại cố nhân. Con của Y Khát rồi sẽ là giáo viên như cô, tiếp tục gieo những mầm xanh hy vọng.

Ở Sài Gòn này, đó là thứ không bao giờ tàn lụi. Nếu hôm nay bạn có tồi tệ đến đâu đi nữa thì ta vẫn còn có ngày mai cơ mà.

Cô Phấn đã luôn giữ niềm tin ấy trong trái tim Bồ Tát của mình.

PS: Ảnh minh họa của em Bùi Đình Thăng. Bài viết này và bức ảnh này sẽ xuất hiện trong một cuốn sách sắp xuất bản của hai anh em. Hy vọng sẽ kịp trình làng trước Tết 2023. Mong các thầy cô có một ngày 20/11 thật vui. Mong cô Phấn khỏe mạnh để tiếp tục kể thêm những câu chuyện kỳ diệu, để bọn trẻ có một thứ gọi là tương lai.

https://t.me/loantin/2569237