CuongDC 📸
2.43K subscribers
17.4K photos
3.46K videos
164 files
8.79K links
P A S S I O N. C U O N G D C. C O

📍CuongDC is a Vietnamese blogger, photographer, and author active on Telegram. He has a strong interest in art and beautiful women, often sharing his thoughts, stories, and photography through his channels
Download Telegram
Forwarded from loant.in CHECK VAR
THÉP ĐÃ TOI THẾ ĐẤY
Forwarded from loant.in CHECK VAR
THÂN CHIM MÀ ĐẺ KIỂU RÙA

Thay vì phải ấp trứng, mớm đồ ăn, bảo vệ con... các kiểu như mấy con chim khác thì bọn Maleo này sống an nhàn hơn.

Chúng là loài đặc hữu ở Indonesia, sống ở đảo Sulawesi có nhiều núi lửa. Có hẳn "lò ấp trứng" tự nhiên thế này thì việc gì phải tự mình ấp 🐧 Chim Maleo sẽ đào một cái hố dưới đất, canh nhiệt độ khoảng 33℃ rồi bẹp quả trứng vào và lấp hố lại 🥚

THẾ LÀ XONG, làm phụ huynh tới đó thôi 😆 Ai gảnh mà chăm tiếp. Chúng bỏ đi mất tăm luôn như tụi rùa biển.

Chim non nở ra khá khỏe. Mới ra đời đã biết tự đào đất chui lên, biết chạy biết bay biết hếtttt =)))) Tự kiếm sống bươn chải làm lụng luôn nhé. Sau này lại như mẹ nó, lại bỏ con nó tiếp thôi

https://t.me/loantin/2560143
😁2
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Ăn sáng nào các thím. Tươi mới lên đê
🔥2
Forwarded from loant.in CHECK VAR
KHI CON GÁI NÓI KO GIẬN ĐÂU, ĐÂY LÀ SỰ THẬT
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Cách nhận biết Gấu dành cho người có thị lực kém nhưng thể chất tốt 🐻
(via: Vu Thi Minh)

-
Forwarded from loant.in CHECK VAR
OK KHUM??
Forwarded from loant.in CHECK VAR
NHẢY VIỆC LẠI THƠM NGAY
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👤
LÒNG NGƯỜI

Hơn mười năm trước, tôi còn là trưởng phòng tín dụng của một chi nhánh ngân hàng. Một sáng nọ, tôi có tiếp một gia đình gồm bà mẹ, con gái và con rể. Bà mẹ trình bày muốn thế chấp căn nhà mặt tiền ở quận 5, TP.HCM để vay 3 tỉ đồng đưa cho vợ chồng con gái mở nhà hàng.

Tôi xem sổ hồng, chỉ có mình bà đứng tên. Bà cho biết chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi đứa con gái duy nhất từ lúc chập chững biết đi đến giờ bằng tiền cho thuê phía trước của căn nhà này - tài sản duy nhất của bà.

Hỏi về phương án kinh doanh thì người con rể thao thao bất tuyệt về số lợi nhuận sẽ thu được khi mở nhà hàng, nhưng không chứng minh được sẽ kiếm số lợi nhuận đó bằng cách nào và việc sử dụng 3 tỉ đồng vào những việc gì...

Tôi tế nhị mời bà mẹ vào bàn làm việc riêng, đề nghị bà không trực tiếp đứng tên vay mà chỉ bảo lãnh bằng tài sản là căn nhà cho vợ chồng người con gái đứng tên vay và họ phải có phương án kinh doanh cụ thể.

Tôi giải thích với bà rằng nếu vợ chồng con gái đứng tên vay, đến hạn trả không được nợ, dù có phải bán nhà trả nợ thay nhưng bà vẫn có đủ cơ sở pháp lý để yêu cầu vợ chồng con gái có nghĩa vụ trả lại tiền cho bà.

Còn như bà đứng tên vay rồi lấy tiền đưa con rể, mà con rể không trả là coi như bà mất trắng căn nhà, và có thể mất luôn con gái, con rể nếu cứ nằng nặc đòi nợ, mà tuổi này thì bà có thể làm gì khi tứ cố vô thân và mất nguồn thu độc nhất từ căn nhà?

Bà mẹ ngồi im một lúc rồi nói để về suy nghĩ lại. Hai hôm sau, bà gọi điện cho tôi giọng cứ nghèn nghẹn. Bà kể ngay khi bà mới ướm lời là chỉ bảo lãnh vay thì cả hai đã lớn tiếng phản đối.

Đau lòng hơn là khi con rể lớn giọng lên án bà là đồ tráo trở, lúc đầu đồng ý đi vay để đưa tiền cho họ làm ăn rồi giờ “lật lọng”... thì con gái bà - đứa con mà hơn 20 năm qua bà cưng như trứng mỏng - lại a dua theo chồng.

Bà cảm ơn tôi đã giúp bà có cơ hội “sáng mắt” và cho biết sẽ không vay tiền hay bảo lãnh gì cho vợ chồng con gái vay tiền khi thấy trước cái viễn cảnh không mấy sáng sủa.

Làm ngân hàng, tối kỵ nhất là chuyện “xiết nhà” khi con nợ không trả được tiền. Có gì đó bất nhẫn và thất đức.

Mỗi một món vay là một số phận con người, vậy nên cần phải cân nhắc vì tiền vay được có thể sẽ giúp ai đó khấm khá lên nhưng cũng có thể gây nên một thảm cảnh gia đình - nhất là trong thời buổi chữ hiếu ngày nay đang lắm điều phải bàn - để các bậc làm cha làm mẹ không gặp thảm cảnh ở cái tuổi ngày càng gần đất xa trời.

https://t.me/cuongdc/6288
🎉2
Forwarded from loant.in CHECK VAR
VÍ DỤ NGHIỆN MÀ CÒN NGẠI

đã nghiện còn ngại, thật là vãi đái với đồng chí Fuck Chần.

Mai bỉ nhân thời phải quyết tâm mua một cái, đặng ngả cho lạ cái lưng. Chứ tưng bừng chó gì.

Nhưng nếu dao sắc đ.é.o bằng chắc kê thì cũng hế hế bế con "cá tươi" lên đặng mút mát tí chất tanh hòng "lộn cành" một bữa.

Cho chừa cái thói liệt dương đi, hí hí...!!!
Forwarded from loant.in CHECK VAR
ĐỪNG THÁCH SẾP
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Một góc thành phố Barcelona, Tây Ban Nha

📷 Kevin Daubner | DJI Mavic 2 Pro
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👔
Bọn tây có một cái hay đặc biệt là khả năng tư duy biện chứng, dựa trên số liệu. Trong khi người đông lào đánh giá về nhan sắc gái toàn cảm tính như kiểu thắt đáy lưng ong, lông mày lá liễu, thì tây vạch rõ ra 3 vòng phải 90x60x90, răng phải đủ 32 cái, hai chân bằng nhau, từ rốn đến đỉnh đầu phải đúng bằng từ rốn đến gót chân, vân vân và vân vân. Đông lào bắt mạch, sờ trán để đoán xem gái chửa hay không còn bọn tây mời chị đái vào cái que này cho tôi, 2 vạch là có.

Thực ra châu Á cũng có 2 nền văn minh rất mạnh về số liệu là Ấn độ và TQ. Nhìn cách TQ quản lý nền kinh tế của họ rất khoa học. Chẳng hạn để quản lý bất động sản, cuối năm 2020, Trung Quốc ban hành chính sách giới hạn tín dụng bất động sản với 3 "lằn ranh đỏ”. Đó là tỷ lệ nợ phải trả của doanh nghiệp trên tài sản doanh nghiệp ở mức 70%; nợ ròng trên vốn chủ sở hữu tối đa 100%; tiền mặt trên nợ ngắn hạn bằng 1. Nếu vượt qua 3 "lằn ranh đỏ" trên, chủ đầu tư không được vay thêm từ ngân hàng thương mại.

TQ làm như vậy vì giá nhà trung bình đã cao gấp 34 lần thu nhập khả dụng của dân, mà theo nghiên cứu thì chỉ số này là 30 đã có thể coi là sốt nóng rồi, rất nguy hiểm. Sau 2 năm điều chỉnh, chỉ số này đã giảm nhờ thu nhập dân tăng lên và giá nhà giảm xuống, vậy nên TQ bắt đầu nới lỏng thị trường với 16 chính sách mới.

Vậy nên không có chuyện như bọn báo chí me tây lải nhải là TQ cứu bất động sản mà là họ đã đạt được mục đích rồi nên họ mới điều chỉnh lại chính sách cho phù hợp. Vả lại giá nhà TQ thực ra cũng không quá cao, họ chỉ cần điều chỉnh giảm độ 20% là ổn.

Còn ở đông lào hiện nay giá nhà trung bình cao gấp 60 lần thu nhập của dân, tức là không còn là sốt nữa mà sắp cháy đến nơi rồi. Muốn hỗ trợ thị trường thì phải cho chỉ số này giảm xuống độ 2-3 lần.

Có 2 cách:
✔️Một là giá nhà rớt luôn 2 lần, cách này hơi khó nhưng không phải không làm được nếu siết chặt tín dụng và đem tài sản các công ty bđs phá sản ra đấu giá, bán rẻ cho dân, tự khắc thị trường điều chỉnh. Dân có tham như mõ cũng không giữ được giá nhà khi mà các khu quy hoạch ngon nghẻ đều rớt giá 50%.

✔️Cách hai dễ thành thực tế hơn, là dùng lạm phát để kéo thấp giá trị đồng tiền, đóng băng và giảm dần giá bất động sản trong độ 3 năm. Giả dụ lạm phát mỗi năm 6% và giá nhà giảm mỗi năm 10% thì sau 3 năm giá bđs cũng xuống 50-60%. Thực tế thì thị trường đã như vậy vào thời 2010-2013...

Cách thứ hai này thực ra lại gây ra rất nhiều tác hại vì nền kinh tế trì trệ 3 năm liền. Vậy nên cá nhân anh vẫn nghĩ nên làm theo cách thứ nhất, xóa bài làm ván mới cho nhanh.

Từ tháng 8 năm nay, anh đã nói rằng nhiều công ty bđs cũng như cái nhà này, bọc kính lấp lánh nhưng ruột thì rỗng. Không ngờ chỉ 2 tháng mà lời anh nói đã thành hiện thực.

C A F E F
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👗
Tôi hỏi: “Nếu đời này con không kết hôn, có được không mẹ?”

Mẹ tôi nói: "Nếu bên ngoài pháo hoa rợp trời, bên đường nhà nhà tràn ngập mùi hương bữa cơm gia đình, trên đường người một nhà tay trong tay đi dạo phố,... con có thể kìm nén không khóc là được."
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🗽🗽...
Biden bằng Roosevelt, hơn cả Kennedy, Reagan và Bush

Franklin Roosevelt, John F. Kennedy và Ronald Reagan là ba tổng thống lẫy lừng của nước Mỹ; và George W. Bush được xem như anh hùng dẫn dắt nước Mỹ sau sự kiện 11/9. Cả bốn người có được mức tín nhiệm rất cao vào giữa nhiệm kỳ của mình. Có lẽ vì vậy mà đảng cầm quyền của họ đã trở thành ngoại lệ trong các cuộc bầu cử giữa kỳ khi họ đang đương nhiệm.

Trong 100 năm qua, ba lần đảng cầm quyền không mất ghế ở thượng viện và mất dưới 10 ghế ở hạ viện là vào các năm 1934 với Roosevelt, 1962 với Kennedy, và 2002 với Bush. Chỉ có hai lần đảng cầm quyền giành thêm ghế thống đốc vào năm 1934 với Roosevelt và 1986 với Reagan.

Tất cả các lần bầu cử giữa kỳ còn lại, đảng cầm quyền thường mất rất nhiều ghế ở cả hai viện. Vì lẽ đó cộng với việc có một mức tín nhiệm rất thấp, nên trước ngày 7/11 vừa qua, đa phần dự báo là Đảng Dân chủ của Tổng thống Joe Biden sẽ phải gánh chịu kết quả hết sức bi đát trong bầu cử giữa kỳ. Nhiều người đã mạnh miệng (nhất là phía Đảng Cộng hòa) cho rằng sẽ có một “làn sóng đỏ” (ý nói Đảng Cộng hòa sẽ chiến thắng vang dội).

Tuy nhiên, điều ngoài dự kiến đã xảy, không có “làn sóng đỏ” nào cả. Kết quả vẫn chưa kết thúc nhưng Đảng Dân chủ đã không mất ghế ở Thượng viện (khả năng cao là có thêm một ghế vì cơ hội thắng ở Georgia khi bầu lại vào ngày 5/12 là rất cao); mất dưới 10 ghế ở hạ viện; và được thêm hai ghế thống đốc bang. Chỉ có Roosevelt đạt được cả ba trong một thế kỷ qua.

Điều gì đã làm cho Đảng của Biden - một tổng thống có mức tín nhiệm rất thấp (chỉ cao hơn Tổng thống Donald Trump trước đó) có được kết quả như vậy? Hồi sau sẽ rõ.

.
V O A - V O I C E of A M E R I C A N
Forwarded from loant.in CHECK VAR
NHỮNG CON CHIM TRƯỞNG THÀNH RỜI XA TỔ ẤM

Đây là cái cũi chén của một vị đại gia.
Nhìn vào cái cũi chén này mình thấy rất rõ sự đơn độc.
Nó nằm trong ngôi nhà có diện tích mặt đất là 300 mét vuông, diện tích khuôn viên là 800 mét vuông, diện tích sần của 3 tầng lầu là hơn 500 mét vuông. Chủ của nó đã từng là một người rất có vị thế xã hội và tài giỏi và thành công. Trong ngôi nhà này đã từng có gần 20 người, là vợ ông, con, cháu, cả giúp việc, làm vườn cùng ở. Đã từng có lúc ông nói cũi chén nhà ông lúc nào cũng phải 50 cái hơn vì gia đình đông đúc.

Nhưng rồi bà mất, con cái thì đều giỏi giang, người nào cũng mua cho mình một căn nhà có khi còn lớn hơn cả căn nhà to của cha mẹ, có người đi nước ngoài. Vậy là ngôi nhà tổng cộng gần ngàn thước vuông chỉ còn mỗi một ông già ra vào thui thủi, cái cũi chén to bự ngày nào đầy ắp chén giờ teo lại chỉ còn nhiêu đây. Ông nói: mà tui cũng chỉ cần có một cái tô, nhiều khi ăn cơm hộp nên cả cái tô cũng không còn cần nữa. Mấy thứ này đụng vô thì vừa bụi, vừa nhớt mỡ vì đàn ông đàn ang hơi đâu mà kĩ càng. Rồi cái nhà to vật cũng chỉ có một cái phòng của ông hay ra vô là có hơi người, còn lại lặng ngắt, phòng nào cũng u ám, bụi bám, hoa lá quanh nhà quắt queo như chính cái ông chủ hay ra vô trong nhà.

Lúc trước mình cũng có quen một bà cụ. Nhà còn to hơn. Vì bà và ông đều là nhân sĩ trí thức cách đây vài mươi năm. Ngôi nhà ở Thủ Đức đúng kiểu nhà Sài Gòn xưa, khuôn viên cực rộng, ngôi nhà vừa vặn nằm nép dưới những cây ăn trái lâu năm ông bà trồng, nào sapoche, nào dừa, nào mận…Tất cả chúng đều già, trái lão lưa thưa. Trong ngôi nhà đó có bà già ngày nào cũng ra trước bàn thờ ông viết thư cho ông. Gần 90 tuổi nhưng bà vẫn viết: :anh yêu của em”, hoặc “mình thương ơi!” rồi cặm cụi cùng với một bà giúp việc cũng già lụi cụi quét sân dọn dẹp, nhà thênh thang rộng, mình đi trong nhà mà cứ có cảm giác đi trong khu du lịch,( hơi lố nhỉ). Và con cái bà vì cũng đã lớn tuổi hết rồi, có người mất, người đi nước ngoài, người còn lại Việt Nam thì giàu lại có gia đình riêng nên không ai ở với bà. Hỏi bà buồn không bà nói bây giờ không buồn, chỉ buồn nhất là khi bà chết chắc chắn “tụi nhỏ” sẽ bán cái nhà kỉ niệm của cha mẹ nó rồi mạnh ai nấy sống, rồi thơ từ bà và ông viết cho nhau chắc mấy đứa con cũng giữ, nhưng tới đời cháu chắc tụi nó liệng hết…Buồn là vậy.

Nhiều khi nghĩ: giàu chưa chắc đã hay. Vì thói thường khi lớn con chim nào cũng muốn rời tổ dù cái tổ ấy có ấm áp vững chãi đến đâu. Con người cũng vậy, ai cũng muốn khẳng định sự thành công của mình bằng một cái nhà riêng, bằng một cơ ngơi tự tay mình tạo. Điều áy rất hay. Nhưng nhiều khi nghĩ lại cảm thấy những người già còn lại với mớ kỉ niệm chất chứa trong những ngôi nhà đó thật tội nghiệp vì sự nấn níu cứ làm người ta day dứt, đôi khi gần như tự đày ải mình vì cái kỉ niệm nào cũng qúi.
Như ba mình, cái lụn vụn gì cũng lưu lại. khi ba mất mình lục ra hàng trăm thứ giấy má linh tinh không hiểu là gì, nhưng mình biết nó có cái kí ức gì đó với ba nên mình nói với cả nhà cứ giữ đó. Nhưng mình biết chắc một ngày nào đó mọi thứ về ba nhạt dần thì chính mình cũng sẽ không lưu những thứ đó nữa. Như mình, mình cũng giữ nhiều thứ linh tinh chẳng có chút trị giá nào, nhưng với mình lại có chút kỉ niệm, hoặc chút giá trị về mặt kí ức. Nhưng nói thiệt, mình hơi sợ cảnh về già sống trong căn phòng nhỏ của ngôi nhà bự và nỗi cô đơn khổng lồ. Như hôm nay sợ cái cũi chén teo tóp của ngôi nhà bự chảng này.

HẠNH THUÝ

https://t.me/loantin/2565015