Forwarded from loant.in CHECK VAR
📓“NẾU EM ĐƯỢC SỐNG CÁC KIẾP TIẾP THEO, EM KHÔNG BAO GIỜ ƯỚC MỘT CÁI NGHỀ CAO QUÝ NÀY CẢ”
Đó là lời trong bức thư tuyệt mệnh của một cô giáo ở Bình Định. Câu nói này như một lưỡi dao cau khứa vào tâm khảm của chúng ta. Một lần nữa, chúng ta hãy nhìn lại để xem “nghề cao quý”, “nghề đưa đò” là một sự tôn vinh hay là một vòng kim cô để bắt người ta phải chịu đựng.
Tất nhiên là cô giáo ấy không chỉ đơn thuần ra đi vì áp lực nghề nghiệp mà còn áp lực gia đình. Nhưng nếu không đọc lá thư của cô giáo ấy, tôi khó có thể mường tượng nghề giáo bây giờ bận tối mặt mũi và nhiều áp lực như thế. Biết đâu phải hy sinh cho nghề nghiệp quá nhiều, nó sẽ tạo ra khoảng trống của hạnh phúc, thiếu sự thấu hiểu sẻ chia và dẫn đến đỗ vỡ.
“Sau những áp lực công việc mà giáo viên phải làm lên lớp, giảng dạy, chủ nhiệm, kế hoạch bài dạy, ra đề thi, chấm kiểm tra, ráp phách và sau cùng so điểm. Hồi hộp không biết có tên mình sai sót trong đó không. Trong khi thời gian quá ít mà lượng công việc quá nhiều…” (cô giáo viết).
Đó là chưa kể một loạt những công việc không tên khác như giao lưu ban ngành đoàn thể, liên hoan văn nghệ văn gừng, thậm chí… tiếp khách như chúng ta từng đọc trên báo. Việc mà cựu bộ trưởng Nhạ nói rằng các thầy cô nên xem lại mình trước.
Nghề giáo chưa bao giờ gặp nhiều áp lực như hiện tại, áp lực từ phụ huynh, nhà trường, bộ môn, thi cử, chuyên môn. Áp lực lớn nhất có lẽ là nỗi sợ hãi điều chuyển, phân công… Đây có lẽ là điều làm họ sợ nhất và biến họ thành người có thân phận bé mọn trước các quan chức giáo dục địa phương.
Bộ trưởng Nhạ ra đi, giáo dục được thay thế bằng một bộ trưởng sư phạm hơn. Nhưng để trông cậy vào tân bộ trưởng chấn hưng cả một nền giáo dục, tôi cho rằng đó là ảo tưởng. Hoặc “cánh én không làm nổi mùa xuân”, hoặc “nước xa lửa gần”. Lương giáo viên được quy định theo nghạch dọc nhưng nhân sự lại do địa phương bổ nhiệm, quản lý.
Đồng lương ít ỏi, thu nhập tăng thêm nằm ở thi đua và bình xét. Và chính ở đây họ sẽ gặp một áp lực khác, bị xé lẻ và không dám phản kháng; bị gạt ra ngoài lợi ích hoặc cô lập, trù dập.
Quê tôi ở miền trung, nơi chuộng chiếc áo công chức. Ngay như địa hạt giáo dục, câu chuyện phong thanh mỗi suất dạy hoặc quản lý cấp trường đã vài trăm triệu hoặc tiền tỷ. Sự giàu có lên của quan chức giáo dục địa phương tỷ lệ thuận với áp lực dành cho người làm nghề dạy học.
Điều này ai cũng có thể nghe thấy hoặc nhìn thấy. Và để thay đổi nó, xã hội cần kỹ thuật quản trị tốt hơn, giáo dục mở hơn và xã hội hoá nhiều hơn.
Chúng ta cần rất nhiều nhà kỹ trị để bảo vệ giáo viên và để họ có cuộc sống tốt hơn. Chúng ta không cần những lời tán dương sáo rỗng về “nghề cao quý” để bắt họ sống cam chịu như lời nguyền thân phận!
T H A N H🔗N I E N
Đó là lời trong bức thư tuyệt mệnh của một cô giáo ở Bình Định. Câu nói này như một lưỡi dao cau khứa vào tâm khảm của chúng ta. Một lần nữa, chúng ta hãy nhìn lại để xem “nghề cao quý”, “nghề đưa đò” là một sự tôn vinh hay là một vòng kim cô để bắt người ta phải chịu đựng.
Tất nhiên là cô giáo ấy không chỉ đơn thuần ra đi vì áp lực nghề nghiệp mà còn áp lực gia đình. Nhưng nếu không đọc lá thư của cô giáo ấy, tôi khó có thể mường tượng nghề giáo bây giờ bận tối mặt mũi và nhiều áp lực như thế. Biết đâu phải hy sinh cho nghề nghiệp quá nhiều, nó sẽ tạo ra khoảng trống của hạnh phúc, thiếu sự thấu hiểu sẻ chia và dẫn đến đỗ vỡ.
“Sau những áp lực công việc mà giáo viên phải làm lên lớp, giảng dạy, chủ nhiệm, kế hoạch bài dạy, ra đề thi, chấm kiểm tra, ráp phách và sau cùng so điểm. Hồi hộp không biết có tên mình sai sót trong đó không. Trong khi thời gian quá ít mà lượng công việc quá nhiều…” (cô giáo viết).
Đó là chưa kể một loạt những công việc không tên khác như giao lưu ban ngành đoàn thể, liên hoan văn nghệ văn gừng, thậm chí… tiếp khách như chúng ta từng đọc trên báo. Việc mà cựu bộ trưởng Nhạ nói rằng các thầy cô nên xem lại mình trước.
Nghề giáo chưa bao giờ gặp nhiều áp lực như hiện tại, áp lực từ phụ huynh, nhà trường, bộ môn, thi cử, chuyên môn. Áp lực lớn nhất có lẽ là nỗi sợ hãi điều chuyển, phân công… Đây có lẽ là điều làm họ sợ nhất và biến họ thành người có thân phận bé mọn trước các quan chức giáo dục địa phương.
Bộ trưởng Nhạ ra đi, giáo dục được thay thế bằng một bộ trưởng sư phạm hơn. Nhưng để trông cậy vào tân bộ trưởng chấn hưng cả một nền giáo dục, tôi cho rằng đó là ảo tưởng. Hoặc “cánh én không làm nổi mùa xuân”, hoặc “nước xa lửa gần”. Lương giáo viên được quy định theo nghạch dọc nhưng nhân sự lại do địa phương bổ nhiệm, quản lý.
Đồng lương ít ỏi, thu nhập tăng thêm nằm ở thi đua và bình xét. Và chính ở đây họ sẽ gặp một áp lực khác, bị xé lẻ và không dám phản kháng; bị gạt ra ngoài lợi ích hoặc cô lập, trù dập.
Quê tôi ở miền trung, nơi chuộng chiếc áo công chức. Ngay như địa hạt giáo dục, câu chuyện phong thanh mỗi suất dạy hoặc quản lý cấp trường đã vài trăm triệu hoặc tiền tỷ. Sự giàu có lên của quan chức giáo dục địa phương tỷ lệ thuận với áp lực dành cho người làm nghề dạy học.
Điều này ai cũng có thể nghe thấy hoặc nhìn thấy. Và để thay đổi nó, xã hội cần kỹ thuật quản trị tốt hơn, giáo dục mở hơn và xã hội hoá nhiều hơn.
Chúng ta cần rất nhiều nhà kỹ trị để bảo vệ giáo viên và để họ có cuộc sống tốt hơn. Chúng ta không cần những lời tán dương sáo rỗng về “nghề cao quý” để bắt họ sống cam chịu như lời nguyền thân phận!
T H A N H🔗N I E N
Báo Thanh Niên
Vụ phát hiện thi thể cô giáo tại Bình Định: Do áp lực từ việc giảng dạy?
Theo đồng nghiệp, cô giáo P. ở một mình tại Quy Nhơn để đi dạy, con nhỏ gửi bà ngoại ở Lâm Đồng nuôi giúp, chồng công tác ở Gia Lai và gần đây có phụ huynh đến trường gây áp lực về việc con bị đánh.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
📸BÍ KÍP NHIẾP ẢNH
- - - - -
- Ngực nó teo, mông nó lép thì không được chụp nghiêng.
- Vai nó thô, mặt nó ngắn thì không được chụp thẳng.
- Mắt nó híp, mắt nó lác thì bảo nó đeo kính mát.
- Hàm nó ngang, cằm nó to thì phải chụp từ trên xuống.
- Răng nó vàng, răng nó vẩu thì đừng bắt nó cười.
- Chân nó ngắn thì hạn chế tele, ngồi thấp xuống mà chụp.
- Đít nó teo thì nói nó mang guốc cao.
- Chân nó cong bảo nó đứng xoay hông.
- Mũi tẹt, mặt gãy lưỡi cày thì không được chụp nghiêng.
Nếu nó có tất cả các đặc điểm trên thì "ĐẬP CON MẸ NÓ MÁY ĐI", éo chụp chi nữa!
https://t.me/loantin/2455853
- - - - -
- Ngực nó teo, mông nó lép thì không được chụp nghiêng.
- Vai nó thô, mặt nó ngắn thì không được chụp thẳng.
- Mắt nó híp, mắt nó lác thì bảo nó đeo kính mát.
- Hàm nó ngang, cằm nó to thì phải chụp từ trên xuống.
- Răng nó vàng, răng nó vẩu thì đừng bắt nó cười.
- Chân nó ngắn thì hạn chế tele, ngồi thấp xuống mà chụp.
- Đít nó teo thì nói nó mang guốc cao.
- Chân nó cong bảo nó đứng xoay hông.
- Mũi tẹt, mặt gãy lưỡi cày thì không được chụp nghiêng.
Nếu nó có tất cả các đặc điểm trên thì "ĐẬP CON MẸ NÓ MÁY ĐI", éo chụp chi nữa!
https://t.me/loantin/2455853
Telegram
loant.in
📸BÍ KÍP NHIẾP ẢNH
- - - - -
- Ngực nó teo, mông nó lép thì không được chụp nghiêng.
- Vai nó thô, mặt nó ngắn thì không được chụp thẳng.
- Mắt nó híp, mắt nó lác thì bảo nó đeo kính mát.
- Hàm nó ngang, cằm nó to thì phải chụp từ trên xuống.
- Răng nó…
- - - - -
- Ngực nó teo, mông nó lép thì không được chụp nghiêng.
- Vai nó thô, mặt nó ngắn thì không được chụp thẳng.
- Mắt nó híp, mắt nó lác thì bảo nó đeo kính mát.
- Hàm nó ngang, cằm nó to thì phải chụp từ trên xuống.
- Răng nó…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👔
ĐỊNH LUẬT BẢO TOÀN DÒNG ĐIỆN
HAY CÒN GỌI LÀ" PHẢI NGOAN MỚI CÓ QUÀ"
Anh Tuấn Hưng đứng trên ban công, khóc và nói rằng: “Chúng ta thật sự rất hạnh phúc vì được sống trong một đất nước phát triển nhanh hàng đầu thế giới. Vậy nên hãy quên thằng Tuấn Hưng này đi và hãy hô to tôi yêu Việt Nam”.
Trong khi đó, cô Khánh Ly từ sự cố “gia tài của mẹ” trên Đà Lạt, tới nhà hát thủ đô biểu diễn thì bị mất điện.
Đây là một hiện tượng bình thường trong định luật bảo toàn năng lượng: “Dòng điện không mất đi và không tự sinh ra, nó chỉ truyền từ người này sang người khác hoặc từ nhà hát hiện thực đến ban công nịnh đầm”!
.
T H A N H🔗N I E N
ĐỊNH LUẬT BẢO TOÀN DÒNG ĐIỆN
HAY CÒN GỌI LÀ" PHẢI NGOAN MỚI CÓ QUÀ"
Anh Tuấn Hưng đứng trên ban công, khóc và nói rằng: “Chúng ta thật sự rất hạnh phúc vì được sống trong một đất nước phát triển nhanh hàng đầu thế giới. Vậy nên hãy quên thằng Tuấn Hưng này đi và hãy hô to tôi yêu Việt Nam”.
Trong khi đó, cô Khánh Ly từ sự cố “gia tài của mẹ” trên Đà Lạt, tới nhà hát thủ đô biểu diễn thì bị mất điện.
Đây là một hiện tượng bình thường trong định luật bảo toàn năng lượng: “Dòng điện không mất đi và không tự sinh ra, nó chỉ truyền từ người này sang người khác hoặc từ nhà hát hiện thực đến ban công nịnh đầm”!
.
T H A N H🔗N I E N
Báo Thanh Niên
Tuấn Hưng bật khóc nức nở trong đêm nhạc tại ban công nhà riêng
Ca sĩ Tuấn Hưng không kìm được sự xúc động, bật khóc khi chứng kiến tình cảm khán giả dành cho mình.
🎉1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
GIÁ TRỊ CỦA NĂNG LỰC
Động cơ của một con tàu khổng lồ bị hỏng và không ai có thể sửa chữa nó, vì vậy họ đã thuê một kỹ sư cơ khí với hơn 40 năm kinh nghiệm.
Anh kiểm tra động cơ rất kỹ lưỡng, từ trên xuống dưới. Sau khi nhìn thấy mọi thứ, người kỹ sư dỡ túi và rút ra một chiếc búa nhỏ.
Anh nhẹ nhàng gõ một cái gì đó. Chẳng bao lâu, động cơ đã hoạt động trở lại. Động cơ đã được sửa chữa!
7 ngày sau, kỹ sư đề cập rằng tổng chi phí sửa chữa con tàu khổng lồ là 20.000 đô la cho chủ tàu.
Chủ sở hữu: “Cái quái gì? Anh hầu như không làm gì cả. Hãy cho chúng tôi một hóa đơn chi tiết."
Đơn giản: “Gõ bằng búa: $ 2.
Biết gõ ở đâu và gõ như thế nào: $ 19.998”
💢Tầm quan trọng của việc đánh giá cao chuyên môn và kinh nghiệm của một người ... Bởi vì đó là kết quả của những cuộc đấu tranh, thử nghiệm và thậm chí cả nước mắt.
💢Nếu tôi làm một công việc trong 30 phút, đó là bởi vì tôi đã dành 20 năm để học cách làm việc đó trong 30 phút.
💢Bạn nợ tôi những năm tháng, không phải phút giây.
https://t.me/loantin/2456543
Động cơ của một con tàu khổng lồ bị hỏng và không ai có thể sửa chữa nó, vì vậy họ đã thuê một kỹ sư cơ khí với hơn 40 năm kinh nghiệm.
Anh kiểm tra động cơ rất kỹ lưỡng, từ trên xuống dưới. Sau khi nhìn thấy mọi thứ, người kỹ sư dỡ túi và rút ra một chiếc búa nhỏ.
Anh nhẹ nhàng gõ một cái gì đó. Chẳng bao lâu, động cơ đã hoạt động trở lại. Động cơ đã được sửa chữa!
7 ngày sau, kỹ sư đề cập rằng tổng chi phí sửa chữa con tàu khổng lồ là 20.000 đô la cho chủ tàu.
Chủ sở hữu: “Cái quái gì? Anh hầu như không làm gì cả. Hãy cho chúng tôi một hóa đơn chi tiết."
Đơn giản: “Gõ bằng búa: $ 2.
Biết gõ ở đâu và gõ như thế nào: $ 19.998”
💢Tầm quan trọng của việc đánh giá cao chuyên môn và kinh nghiệm của một người ... Bởi vì đó là kết quả của những cuộc đấu tranh, thử nghiệm và thậm chí cả nước mắt.
💢Nếu tôi làm một công việc trong 30 phút, đó là bởi vì tôi đã dành 20 năm để học cách làm việc đó trong 30 phút.
💢Bạn nợ tôi những năm tháng, không phải phút giây.
https://t.me/loantin/2456543
Telegram
loant.in
💢Tầm quan trọng của việc đánh giá cao chuyên môn và kinh nghiệm của một người ... Bởi vì đó là kết quả của những cuộc đấu tranh, thử nghiệm và thậm chí cả nước mắt.
💢Nếu tôi làm một công việc trong 30 phút, đó là bởi vì tôi đã dành 20 năm để học cách làm…
💢Nếu tôi làm một công việc trong 30 phút, đó là bởi vì tôi đã dành 20 năm để học cách làm…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
🌪⛈
TÂM BÃO NORU LÚC 7g30 SÁNG NAY
TÂM BÃO NORU LÚC 7g30 SÁNG NAY
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👔TS LƯƠNG TUẤN ANH : THỊ TRƯỜNG KO TIN CHÍNH SÁCH MỚI CỦA THỦ TƯỚNG
Đồng bảng Anh lại rơi một lần nữa, gần như 1 đổi 1 với đồng Dollar. Liên tục mất giá là dấu hiệu cho thấy thị trường không có niềm tin với các chính sách mới của thủ tướng Anh.
Nữ thủ tướng của Anh có ý tưởng rất đúng đó là phải phát triển kinh tế để vượt qua khủng hoảng. Bởi vì vấn đề của nước Anh trong thập kỷ qua là năng suất lao động thấp. Điều này có nguyên do là chính sách thắt lưng buộc bụng mà đảng bảo thủ đã thực hiện.
Vào giữa tháng 8 năm nay, bà đã tuyên bố giới lao động của Anh phải làm việc nhiều hơn để tăng năng suất. Tuy nhiên điều này đã vấp phải sự phản đối của dân chúng vì ai cũng cho rằng mình đã lao động vất vả rồi, không thể làm nhiều hơn nữa.
Kết quả là bà phải rút lại chính sách này và chuyển sang kế hoạch giảm thuế để thu hút đầu tư. Tuy nhiên như mọi người đều thấy, thị trường hoàn toàn không tin tưởng vào chính sách này.
Theo cá nhân mình nghĩ, chính phủ Anh phải làm 3 việc.
Một là tăng đầu tư vào các dự án khoa học để phát triển kỹ thuật, làm tăng năng suất.
Hai là phải tạo ra nhiều việc làm cho người dân. Cái này tưởng khó mà dễ vì nước Anh vẫn rất cần nhiều lao động. Ví dụ như các việc sửa chữa nhà cửa, xây dựng vẫn đang thiếu người làm.
Và điều cuối cùng và cũng là vấn đề khó nhất, đó là thuyết phục người dân Anh chịu đi làm.
Qua hàng thập kỷ nhận trợ cấp của chính phủ, sự năng động đã gần như rời bỏ người Anh.
.
C A F E F
Đồng bảng Anh lại rơi một lần nữa, gần như 1 đổi 1 với đồng Dollar. Liên tục mất giá là dấu hiệu cho thấy thị trường không có niềm tin với các chính sách mới của thủ tướng Anh.
Nữ thủ tướng của Anh có ý tưởng rất đúng đó là phải phát triển kinh tế để vượt qua khủng hoảng. Bởi vì vấn đề của nước Anh trong thập kỷ qua là năng suất lao động thấp. Điều này có nguyên do là chính sách thắt lưng buộc bụng mà đảng bảo thủ đã thực hiện.
Vào giữa tháng 8 năm nay, bà đã tuyên bố giới lao động của Anh phải làm việc nhiều hơn để tăng năng suất. Tuy nhiên điều này đã vấp phải sự phản đối của dân chúng vì ai cũng cho rằng mình đã lao động vất vả rồi, không thể làm nhiều hơn nữa.
Kết quả là bà phải rút lại chính sách này và chuyển sang kế hoạch giảm thuế để thu hút đầu tư. Tuy nhiên như mọi người đều thấy, thị trường hoàn toàn không tin tưởng vào chính sách này.
Theo cá nhân mình nghĩ, chính phủ Anh phải làm 3 việc.
Một là tăng đầu tư vào các dự án khoa học để phát triển kỹ thuật, làm tăng năng suất.
Hai là phải tạo ra nhiều việc làm cho người dân. Cái này tưởng khó mà dễ vì nước Anh vẫn rất cần nhiều lao động. Ví dụ như các việc sửa chữa nhà cửa, xây dựng vẫn đang thiếu người làm.
Và điều cuối cùng và cũng là vấn đề khó nhất, đó là thuyết phục người dân Anh chịu đi làm.
Qua hàng thập kỷ nhận trợ cấp của chính phủ, sự năng động đã gần như rời bỏ người Anh.
.
C A F E F
cafef.vn
Đồng bảng Anh thấp kỷ lục, nhân dân tệ thấp nhất 2,5 năm, USD tăng mạnh
Đồng bảng Anh đã giảm xuống mức chưa từng có trong lịch sử khi các nhà giao dịch chờ đợi xem Ngân hàng Trung ương Anh (BoE) có can thiệp hay không để giảm bớt nỗi lo rằng kế hoạch kinh tế mới của Anh sẽ đẩy tài chính của nước này đi quá khả năng chống chịu.
Nhiều bạn xin thực đơn giảm cân quá nên mình post ở đây luôn:
✔️Sáng ăn cháo đá bát.
✔️Trưa ăn miếng trả miếng.
✔️Tối ăn năn sám hối.
https://passion.cuongdc.co/2019/02/vo-thi-ngoc-ngan.html
✔️Sáng ăn cháo đá bát.
✔️Trưa ăn miếng trả miếng.
✔️Tối ăn năn sám hối.
https://passion.cuongdc.co/2019/02/vo-thi-ngoc-ngan.html
😁1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
📻VÌ THẦY CÒN ĐÔI CHÂN
Năm tôi học lớp 7, thầy Nguyễn Ngọc Ký có vào trường cấp 2 của tôi nhân ngày 20/11 để nói chuyện. Sau khi nói chuyện, thầy thị phạm khả năng viết chữ và cắt giấy thủ công cho đám học sinh chúng tôi xem. Đám học trò mắt toét nhìn lên mà vỗ tay vang dội. Có lẽ đấy là công việc chính của thầy trong suốt đời mình: không phải dạy cho hoc trò cái chữ mà dạy cho chúng biết mình may mắn biết bao.
Vào cái lần đầu tiên, và duy nhất, được gặp thầy Ký, tôi đến hỏi thầy một câu mà giờ nghĩ ra thì thật ngớ ngẩn:
- Thầy ơi, hồi đó lúc phát hiện mình hư cả hai tay thầy có buồn không?
Phải tôi là thầy, tôi sẽ trả lời tôi thế này:
- Thầy buồn chứ, buồn vì không có tay để ký lủng đầu đứa học trò vô tri như con đó.
Nhưng thầy Ký không trả lời thế, thầy nói thế này:
- Thầy không có buồn, thầy chỉ thấy may mắn thôi.
- Vì sao lại thấy may mắn ạ?
- Vì thầy vẫn còn đôi chân.
Nhiều năm sau này, tôi vẫn còn nghĩ mãi về câu nói ấy.
Thấy mình may mắn, thực hành lòng biết ơn là một trong những bước đầu tiên để đạt đến hạnh phúc.
💢Zinedine Zidane từng thấy mình bất hạnh vì không có giày đá bóng cho đến khi nhìn thấy một đứa trẻ không chân.
💢Vài tuần trước, Vũ Ngọc Anh có vào Sài Gòn chơi và hẹn tôi đi cà phê. Chàng trai ấy bị chứng xương thủy tinh, đã gãy vài trăm cái xương trong đời. Vậy mà tôi vô tri (lại vô tri hệt như hồi đi hỏi thầy Ký có buồn không) hẹn bạn đến một quán cà phê phải lên cầu thang. Thế mà Ngọc Anh vẫn trèo lên, lại ngồi gần tôi và nói chuyện về… tình yêu, về sự thất tình, về sáng tạo, về viết lách.
Có một khoảnh khắc miếng lót ly rớt xuống đất. Tôi chưa kịp khum xuống nhặt thì Ngọc Anh đã nhanh như điện, de cái xe lăn lại, ngồi thụp xuống và nhặt nó lên. Bạn chưa từng dùng đặc quyền của một người bị khiếm khuyết bởi bạn chưa từng xem mình là một người khiếm khuyết. Bạn thấy may mắn vì đã được sinh ra, trời cho bạn một bộ não thông minh, một cơ thể tuy mong manh như thủy tinh nhưng không gặp các bệnh hiểm nghèo khác. Rồi bạn còn chỉ tôi cách… nói chuyện sao cho các bạn gái có cảm tình với mình, vì tình trường của tôi coi vậy mà thua bạn tám cây số. Bạn mỉm cười: “Trời lấy của em cái này phải bù cho em cái khác chứ anh”.
Ừ nhỉ, ông trời có lấy của ai thứ gì mà không bù lại đâu. Ông lấy của Ngọc Anh một khung xương khỏe mạnh, của thầy Ký đôi tay nhưng trao cho họ một nghị lực khủng khiếp. Sự lạc quan của họ hiếm ai có được. Vài năm trước Ngọc Anh bị người ta lừa tiền hết mấy mấy tỷ. Tiền để dành mua nhà cưới vợ thế là tan theo dòng nước. Vậy mà tuyệt nhiên không thấy bạn nhắn tin hỏi mượn dù chỉ vài triệu đồng. Cậu bảo vợ chưa cưới được thì nhà chưa cần mua, và món nợ thực ra là… may mắn, vì nó giúp Ngọc Anh sáng tạo hơn, làm việc chăm chỉ hơn và mày mò những cách kiếm tiền nhanh hơn. Trời ơi, Ngọc Anh chính là thầy Ký của tôi sau khi ra trường chứ còn gì nữa. Bạn dạy tôi phải biết yêu những gì còn lại, thay vì tiếc những gì đã mất đi.
Suốt một thời gian dài tôi cứ than thở sao đời mình bất hạnh, sao mình có quá nhiều bệnh và vô số nỗi lo. Mãi cho đến dạo gần đây, sau một biến cố và vài chuyến đi, tôi mới thực sự mở lòng ra để nhìn nhận lại đời mình, để thấy thật biết ơn với những gì mình đang có, và biết ơn cả những thứ đã mất đi. Vì nếu không mất sẽ không thấy quý khi ta có nó. Có những thứ mình đã mặc định là nó đã ở đó rồi. Có bao giờ mình lại đi cám ơn đôi tay đã giúp mình rửa mặt, đánh răng, gãi đầu, móc mũi hay lùa đồ ăn. Ai lại đi biết ơn đất đã nâng đỡ từng bước chân ta, biết ơn mặt trời tỏa sáng trên đầu, biết ơn một ánh trăng hay một chiếc lá rơi trong gió.
Rồi tôi nhớ lời mẹ tôi: giữa lúc bệnh tật thay phiên nhau tấn công mẹ đủ đường, mẹ ngồi chờ khám bệnh và bất giác nói mẹ thật may mắn, vì mẹ vẫn còn có tụi con ăn học nên người. Rồi tôi nhớ về cậu bé ung thư xương bị cụt cả hai chân có ước mơ khi ra viện sẽ đi đá banh với đám bạn. Một đứa bạn chọc cậu:
- Mày cụt cả hai chân mà đá banh cái gì?
Cậu bé cười và nói:
- Thì tao chụp gôn, tao còn tới hai cái tay lận.
T U O I 🎈 T R E
Năm tôi học lớp 7, thầy Nguyễn Ngọc Ký có vào trường cấp 2 của tôi nhân ngày 20/11 để nói chuyện. Sau khi nói chuyện, thầy thị phạm khả năng viết chữ và cắt giấy thủ công cho đám học sinh chúng tôi xem. Đám học trò mắt toét nhìn lên mà vỗ tay vang dội. Có lẽ đấy là công việc chính của thầy trong suốt đời mình: không phải dạy cho hoc trò cái chữ mà dạy cho chúng biết mình may mắn biết bao.
Vào cái lần đầu tiên, và duy nhất, được gặp thầy Ký, tôi đến hỏi thầy một câu mà giờ nghĩ ra thì thật ngớ ngẩn:
- Thầy ơi, hồi đó lúc phát hiện mình hư cả hai tay thầy có buồn không?
Phải tôi là thầy, tôi sẽ trả lời tôi thế này:
- Thầy buồn chứ, buồn vì không có tay để ký lủng đầu đứa học trò vô tri như con đó.
Nhưng thầy Ký không trả lời thế, thầy nói thế này:
- Thầy không có buồn, thầy chỉ thấy may mắn thôi.
- Vì sao lại thấy may mắn ạ?
- Vì thầy vẫn còn đôi chân.
Nhiều năm sau này, tôi vẫn còn nghĩ mãi về câu nói ấy.
Thấy mình may mắn, thực hành lòng biết ơn là một trong những bước đầu tiên để đạt đến hạnh phúc.
💢Zinedine Zidane từng thấy mình bất hạnh vì không có giày đá bóng cho đến khi nhìn thấy một đứa trẻ không chân.
💢Vài tuần trước, Vũ Ngọc Anh có vào Sài Gòn chơi và hẹn tôi đi cà phê. Chàng trai ấy bị chứng xương thủy tinh, đã gãy vài trăm cái xương trong đời. Vậy mà tôi vô tri (lại vô tri hệt như hồi đi hỏi thầy Ký có buồn không) hẹn bạn đến một quán cà phê phải lên cầu thang. Thế mà Ngọc Anh vẫn trèo lên, lại ngồi gần tôi và nói chuyện về… tình yêu, về sự thất tình, về sáng tạo, về viết lách.
Có một khoảnh khắc miếng lót ly rớt xuống đất. Tôi chưa kịp khum xuống nhặt thì Ngọc Anh đã nhanh như điện, de cái xe lăn lại, ngồi thụp xuống và nhặt nó lên. Bạn chưa từng dùng đặc quyền của một người bị khiếm khuyết bởi bạn chưa từng xem mình là một người khiếm khuyết. Bạn thấy may mắn vì đã được sinh ra, trời cho bạn một bộ não thông minh, một cơ thể tuy mong manh như thủy tinh nhưng không gặp các bệnh hiểm nghèo khác. Rồi bạn còn chỉ tôi cách… nói chuyện sao cho các bạn gái có cảm tình với mình, vì tình trường của tôi coi vậy mà thua bạn tám cây số. Bạn mỉm cười: “Trời lấy của em cái này phải bù cho em cái khác chứ anh”.
Ừ nhỉ, ông trời có lấy của ai thứ gì mà không bù lại đâu. Ông lấy của Ngọc Anh một khung xương khỏe mạnh, của thầy Ký đôi tay nhưng trao cho họ một nghị lực khủng khiếp. Sự lạc quan của họ hiếm ai có được. Vài năm trước Ngọc Anh bị người ta lừa tiền hết mấy mấy tỷ. Tiền để dành mua nhà cưới vợ thế là tan theo dòng nước. Vậy mà tuyệt nhiên không thấy bạn nhắn tin hỏi mượn dù chỉ vài triệu đồng. Cậu bảo vợ chưa cưới được thì nhà chưa cần mua, và món nợ thực ra là… may mắn, vì nó giúp Ngọc Anh sáng tạo hơn, làm việc chăm chỉ hơn và mày mò những cách kiếm tiền nhanh hơn. Trời ơi, Ngọc Anh chính là thầy Ký của tôi sau khi ra trường chứ còn gì nữa. Bạn dạy tôi phải biết yêu những gì còn lại, thay vì tiếc những gì đã mất đi.
Suốt một thời gian dài tôi cứ than thở sao đời mình bất hạnh, sao mình có quá nhiều bệnh và vô số nỗi lo. Mãi cho đến dạo gần đây, sau một biến cố và vài chuyến đi, tôi mới thực sự mở lòng ra để nhìn nhận lại đời mình, để thấy thật biết ơn với những gì mình đang có, và biết ơn cả những thứ đã mất đi. Vì nếu không mất sẽ không thấy quý khi ta có nó. Có những thứ mình đã mặc định là nó đã ở đó rồi. Có bao giờ mình lại đi cám ơn đôi tay đã giúp mình rửa mặt, đánh răng, gãi đầu, móc mũi hay lùa đồ ăn. Ai lại đi biết ơn đất đã nâng đỡ từng bước chân ta, biết ơn mặt trời tỏa sáng trên đầu, biết ơn một ánh trăng hay một chiếc lá rơi trong gió.
Rồi tôi nhớ lời mẹ tôi: giữa lúc bệnh tật thay phiên nhau tấn công mẹ đủ đường, mẹ ngồi chờ khám bệnh và bất giác nói mẹ thật may mắn, vì mẹ vẫn còn có tụi con ăn học nên người. Rồi tôi nhớ về cậu bé ung thư xương bị cụt cả hai chân có ước mơ khi ra viện sẽ đi đá banh với đám bạn. Một đứa bạn chọc cậu:
- Mày cụt cả hai chân mà đá banh cái gì?
Cậu bé cười và nói:
- Thì tao chụp gôn, tao còn tới hai cái tay lận.
T U O I 🎈 T R E
TUOI TRE ONLINE
Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký qua đời
TTO - Sáng 28-9, thông tin từ học trò cho biết thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký - người thầy đầu tiên viết chữ bằng chân - vừa qua đời rạng sáng cùng ngày tại nhà riêng sau thời gian chiến đấu với bệnh suy thận.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👤
Nếu bạn nhìn thấy cái này tại những điểm bão tại địa phương thì đừng vội cười. Đúng, đây là bao cao su, một cách hiệu quả, ít tốn kém để các đài truyền hình bảo vệ mic khỏi nước và gió.
Ảnh từ phóng viên Jeff Butera trên Twitter
Nếu bạn nhìn thấy cái này tại những điểm bão tại địa phương thì đừng vội cười. Đúng, đây là bao cao su, một cách hiệu quả, ít tốn kém để các đài truyền hình bảo vệ mic khỏi nước và gió.
Ảnh từ phóng viên Jeff Butera trên Twitter
😁3