CuongDC 📸
2.43K subscribers
17.4K photos
3.42K videos
164 files
8.78K links
P A S S I O N. C U O N G D C. C O

📍CuongDC is a Vietnamese blogger, photographer, and author active on Telegram. He has a strong interest in art and beautiful women, often sharing his thoughts, stories, and photography through his channels
Download Telegram
Forwarded from loant.in CHECK VAR
📢
Chợ Nồn

Ở xã Trường Sơn, huyện Nông Cống, Thanh Hóa có một cái chợ tên chợ Nồn. Nghe người lớn nói thì chợ và tên chợ ấy đã có lịch sử lâu đời. Điều đang nói là cách đây vài năm người ta đã đổi tên chợ, thành chợ Trường Sơn.

Hỏi lý do thì được biết là cái chữ Nồn đó không hay, bị cười cợt, nên chính quyền quyết định đổi tên chợ!

“Nồn”, tiếng địa phương Thanh Hóa là từ dùng để chỉ những con vật (cái) đã đến tuổi sinh sản nhưng lại không đẻ được vì nhiều lý do, trong đó thường dùng nhất là vì bị béo quá. Tôi tra từ điển tiếng Việt thì thấy từ này chưa được ghi nhận, nghĩa là rất có thể nó chỉ là một từ địa phương. Nhân đây, xin các bác cho biết ở địa phương mình có từ “nồn” được dùng theo nghĩa như trên không.

Trở lại, “nồn” mà đọc lên thấy ngại, thấy xấu hổ là vì tiếng của một số tỉnh miền bắc bị lẫn lộn /n/ và /l/. Nghĩa là họ phát âm sai. Nay vì cái sai của người khác mà mình phải sửa cái đúng của mình đi thì thật bi hài. Rốt cuộc chính quyền nơi đây đã dựa trên tiêu chuẩn nào để làm cái việc ngược đời đó?

Một tên chợ, tên làng, tên đường v.v., đều có lịch sử và ý nghĩa nhiều mặt của nó. Những người làm văn hóa hay có chút hiểu biết về văn hóa sẽ không dễ dãi, tùy tiện mà thay đổi nó, đó là chưa nói đến việc nực cười vì thay đổi một cái đúng dựa trên cái sai bởi tính cả thẹn của mình.

Những việc đổi tên như thế này rất cần được nghiêm túc nhìn lại, phải bảo tồn đến mức cao nhất có thể, chứ không thể bạ đâu hay đó.

Thái Hạo

https://t.me/loantin/2445332
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👔
Trọc phú kiến thức!

T
ác giả HOÀNG HỐI HẬN

Trọc phú kiến thức là cách mô tả dành cho những người đọc rất nhiều, báo chí, sách vở, ghi nhớ những kiến thức trong đó và tin rằng chúng là của mình. Bạn sẽ gặp những người như vậy ở rất nhiều nơi. Đặc biệt là trong xã hội Việt Nam hiện nay, khi mà Internet và mở cửa đến ngang xương, đổ ập vào đầu người ta một mớ tri thức và ai cũng có quyền tin rằng tri thức này thuộc về mình.

(bài nói chuyện tại Lễ khai giảng Đại học Fulbright, tháng 9/2022)

Trong lá thư mời của chủ tịch Đại học Fulbright Đàm Bích Thủy gửi cho tôi để dự lễ khai giảng năm nay, chủ đề được nêu ra là: Phá vỡ những khuôn mẫu và kiến tạo thế giới theo cách của bạn.

Tôi thật sự rất bối rối. Tôi không biết phải nói gì với các bạn. Có một nghịch lý ở đây, là chính tôi cũng là người bài xích chủ nghĩa kinh nghiệm. Nếu mục tiêu là phá vỡ khuôn mẫu, thì sao phải nghe lời người đi trước? Ai lại đi truyền dạy kinh nghiệm về việc thoát ra khỏi những kinh nghiệm? Để phá vỡ những khuôn mẫu, điều đầu tiên các bạn cần làm, là nghi ngờ chúng tôi, những người đi trước, chứ không phải nghe theo.

Chính tôi đã sống như vậy – đã biết đặt câu hỏi và nghi ngờ mọi thứ kinh nghiệm mà người đi trước ra sức truyền dạy – bây giờ tôi lại bảo các bạn nghe tôi đi, điều hay lẽ phải đây nè, quá là dở hơi.

Nghịch lý này tồn tại ở khắp nơi. Giống như ngay cả chủ nghĩa tự do đến cuối cũng là một hệ thống nguyên tắc ngặt nghèo, mà thỉnh thoảng, trong lịch sử người ta nhân danh chủ nghĩa tự do để áp đặt người khác bằng vũ lực. Ai lại đi áp đặt người khác phải tự do, lại còn bằng vũ lực? Kiểu tự dưng xông vào đấm người ta sưng cả mắt, ai cho phép mày nghĩ thế, mày phải suy nghĩ tự do lên.

Tôi nghĩ khá lâu, và tự hỏi rằng điều gì là quan trọng nhất mình học được trong đời, để nói trong lễ khai giảng này.

Tôi xin phép được giới thiệu với các bạn một khái niệm bằng tiếng Đức, “Bildungsphilister”. Đọc là bi-đung-phi-lis-tà. Nó là một khái niệm do Fedredrich Nietzsche đề xuất. Nghĩa của nó, tôi tạm dịch, là “trọc phú kiến thức”.

Năm 19 tuổi, tôi đọc khá nhiều triết học. Hồi đó chúng tôi không được may mắn như các bạn, Internet còn khá đắt đỏ. Năm thứ nhất đại học, tôi đi làm thuê cho một công ty truyền thông, và thường ngủ lại ban đêm ở công ty luôn, vì ở đó có điều hòa, có mì ăn liền và có máy tính vào được Internet. Ở phòng trọ không có cả 3 thứ đó, đặc biệt là mì ăn liền. Trong những đêm trắng ở văn phòng, tôi ăn mì xong thì đọc Tư bản luận của Marx, đọc Kinh Tăng chi bộ của Thích ca, đọc Đạo đức học của Kant và Zahasthustra đã nói như thế của Nietzsche và tất nhiên là chẳng hiểu gì cả. Tôi nghĩ mình đang muốn trở thành một người giỏi giang thì phải đọc, đọc thì phải đọc mấy ông nổi tiếng và các tác giả kinh điển. Nhưng có những ông như Kant thì một chữ một trang cũng không hiểu.

Nhưng cuối cùng, trong những ngày tháng đó, tôi may mắn học được một quan điểm từ Nietszche, đấy chính là việc đọc nhiều sẽ chỉ khiến các bạn trở thành một loại trọc phú kiến thức, chứ không kiến bạn thành người giỏi hơn.

Trọc phú kiến thức là cách mô tả dành cho những người đọc rất nhiều, báo chí, sách vở, ghi nhớ những kiến thức trong đó và tin rằng chúng là của mình. Bạn sẽ gặp những người như vậy ở rất nhiều nơi. Đặc biệt là trong xã hội Việt Nam hiện nay, khi mà Internet và mở cửa đến ngang xương, đổ ập vào đầu người ta một mớ tri thức và ai cũng có quyền tin rằng tri thức này thuộc về mình.

Các fanpage chuyên tầm chương trích cú; các bạn hotgirl khoe vòng eo con kiến kèm những câu chiêm nghiệm về cuộc đời; các diễn giả cả đời không có công trình thực tiễn, toàn nói lại sách vở phương Tây; các nhà báo, các học giả lệ thuộc vào việc phải trích lời danh nhân nào đó… Và nó không chỉ diễn ra trong lĩnh vực khoa học. Nếu các bạn follow đủ số lượng các fanpage và instagram, các bạn sẽ nhận được một rừng những tri thức về cuộc đời, về tình người, về cách sống – được dẫn lại từ đâu đó. Chúng ta đang sống trong một thời đại của copy and paste.


https://t.me/loantin/2445601
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🌱RAU SẠCH

Mỗi lần Qua đọc thấy ai mua bán rau sạch, đồ ăn thức uống ô ga nít gì đó trên mạng là Qua lại cười trừ. Vợ cũng hay bảo mua cái này cái kia đồ sạch, đồ nguyên chất đi, Qua toàn trả lời: "Làm sao biết được cái nó bán thực sự là ô ga nít". Chúng ta sẽ giao dịch dựa trên niềm tin, mà người ta hay nói "thứ rẻ nhất là lời hứa, thứ đắt nhất là niềm tin", trong đa số trường hợp, sau khi tin thì chúng ta sẽ nhận được một bài học.

Cái tên gọi "thực phẩm ô ga nít hay thực phẩm sạch" là thứ làm tăng giá sản phẩm lên nhiều lần, nhưng ở cơ chế hiện tại, người dùng cuối khó lòng mà phân định được, ngoài chuyện niềm tin như đã nói ở trên. Với bọn Tây, hoặc bọn Sing, bọn Đông Á... nó có cơ quan chuyên trách đi kiểm tra nguồn gốc hoặc cơ sở sản xuất nuôi trồng, ta cũng có, nhưng mức độ tin tưởng không cao. Thành ra, chúng ta đặt niềm tin vào những nơi như siêu thị, cửa hàng uy tín. Nhưng mà, "ai cũng uy tín cho đến khi scam", dù sao thì họ vẫn đang kinh doanh ở nước Việt Nam mà.

Làm nông nghiệp sạch có được không? Được, không phải là chuyện khó. Chuyện khó ở cái đầu ra sản phẩm và tính bền vững của thị trường, của người thu mua, người phân phối sản phẩm sạch. Chỉ cần gãy một khâu thôi là nông dân sẽ bỏ làm nông nghiệp sạch, chuyển sang làm "kinh tế thị trường định hướng xhcn" lại như cũ. Đây là bài toán không dễ gì giải được, nhất là dính tới yếu tố lợi nhuận, lợi nhuận cao thì việc gì họ cũng dám làm, kể cả là không sạch, bởi chế tài còn đang lỏng lẻo và dễ lọt, dễ lách.

Quay lại với bài báo "phát hiện" ra "rau không sạch" ở chuỗi cửa hàng Winmart hay Tiki Ngon. Nó cũng không phải chuyện gì lạ, con voi còn chui qua lỗ kim được mà, nên rau đội mác chui vào cửa hàng cũng đơn giản như đang giỡn. Sai đâu xử đấy, rồi tất cả lại như cũ, thật là tài tình. Chỉ là như thường lệ, không biết có lá mơ "chuẩn Viet Gap" lọt vào không, chứ vụ này lại nghe thoang thoảng mùi mắm tôm.

Thời giờ, có lên thiendia tìm rau sạch thì dù có là chuyên gia lý thuyết như Qua cũng không biết được rau đó có sạch hay không, cuộc đời dối trá lọc lừa quá đi, hỡi ôi!

https://t.me/cuongdc/7750
👍1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🍂
Mình thích cái cảm giác lành lạnh khi Hà Nội giao mùa.
Khoác lên mình khăn ấm, yên sau là 1 vòng tay ôm, lượn lờ phố xá muộn màng trong cái lạnh co ro. Và ngắm nhìn cả những tình yêu trên phố.
Có lần cô bạn nhắn:
- Anh này. Không hiểu sao, em sợ cái cảm giác yêu đương đến thế.
Mình nhắn lại mà không cần một thoáng do dự:
- Cứ đánh mất mình mà yêu đi em.
Sao nhỉ?
Vì khi đến cuối một đời người nhìn lại, chỉ có tình yêu là câu trả lời cho tất cả.

https://t.me/loantin/2445875
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
⚕️⚕️
LÀM BÁC SĨ PHẢI KIẾM NHIỀU TIỀN VÀ SỐNG THOẢI MÁI .


Nhắn nhủ các sinh viên y như vậy , chỉ có học giỏi , hành nghề giỏi thì mới giàu có .
Vd như ở bv mình làm : có mấy bs trẻ mới ra trường mổ rất giỏi và có 1 bv tư mời ra với giá 100 tr / tháng , giá đó mình o dám mơ .
6 năm học , 2 năm thực tập lấy chứng chỉ hành nghề , ck 1 ,2 , cao học , tiến sĩ , Pgs , Gs …, đầu vô điểm cao chót vót , học hành rất cực và phải học suốt đời .
Vì vậy người bác sĩ phải phấn đấu liên tục , không ngừng nghỉ , khám bệnh rất tập trung , phẫu thuật viên càng phải học nhiều , mổ tập trung mất chất xám , sau này dễ lão suy sớm , mổ lâu gây tổn thương cơ thể ( khớp gối ) …
Đối với bệnh nhân , sức khoẻ là vàng vậy nên sửa vàng phải trả bằng vàng .
Vd : tôi có ông anh là bs rất giỏi ở tỉnh , trong mùa sốt xuất huyết , mỗi bn đến khám và theo dõi trong 1 tuần phải trả 1 chỉ vàng , 1 chỉ vàng mà sống , vậy thôi , công bằng , vì a ấy là 1 bs rất giỏi về sốt xuất huyết . Còn o muốn cứ vô viện công .
Thù lao bác sĩ phải trả theo trình độ , độ mát tay ( giỏi ) , bs càng giỏi thì tiền trả công càng cao , ví dụ như : bs thường khám 100 k , bs giỏi 500 k . Giỏi dở là theo đánh giá của HĐ khoa học ( học hàm , học vị ) và bệnh nhân ( ví dụ : cho điểm chuyên môn bác sĩ . Một bs nội soi tiêu hoá khi làm xong cho bn , bn đánh vào ô : o bao giờ soi lại là rớt. ).
Bs giỏi , bn đến mổ nhiều , giàu có .
Bs dở, o ai dám mổ hay khám bệnh , nghèo .
Về bệnh nhân :
1. Bn có BHYT và Ngân sách an sinh xã hội trả .
2. Mua thêm các BHYT , BHNT tư nhân .
3. Phải trả cho các kỹ thuật cao như nội soi hay robot .
Nghề y cũng là một nghề “ bán chất xám “ để lấy tiền . Còn tiền thì ai trả ?
1. Nước giàu : BHYT và ngân sách trả , extra pay từ các cty bảo hiểm . Bs sống khoẻ , giàu , không phải là mẹ hiền hay lương y gì cả , đơn thuần là bác sĩ .
2. Nước nghèo : tiền đâu trả , nên phải giáo dục bs như “ mẹ hiền “ là hy sinh và nhịn ăn cho con . Con là bệnh nhân cũng lậm , có tiền đi nhậu , đánh đề … nhưng khi trả 1 tr tiền thuốc thì nhảy dựng lên bảo bs ác , chém !!!
Báo chí thì viết vậy , làm sao ngành y tế tiến bộ được khi không giải quyết được chuyện tiền nong chính đáng cho bác sĩ .
Có bài báo còn đánh đồng với việc lương thấp thì có thái độ lơ là gắt gỏng , mà o biết 80% cuộc gọi dây nóng là cơ chế BHYT , 10% là thái độ tiếp xúc mà thôi . Viết vậy xúc phạm 95% nvyt nghèo nhưng vẫn cắn răng phục vụ tốt chuyên môn bệnh nhân tuy không với nụ cười ( vui vẻ gì cười , tôi cười khi tôi thoải mái tinh thần và vật chất , còn không tôi làm đúng trách nhiệm và không cau có , gây gổ là đạt rồi , mắc chi phải nhe răng cười gượng ) .
Giá trị tiển bạc là giá trị của bác sĩ , nếu bn chấp nhận trả cao để được khám chữa bệnh một cách chính xác thì đó là điều đúng đắn .
Vd như khi robot về , giá mổ 120 tr , tôi nghĩ khó lấy tiền của bn , nhưng sau đó thì sao ? Lịch mổ phải chờ vì quá đông , chứng tỏ chính vì lối suy nghĩ bao cấp , trông chờ vào nhà nước mà đa phần bn có tiền lại chịu thiệt vì ở chung với các bn nghèo .
Thợ sửa xe Huynhdai thì rẻ nhưng nếu sửa Mẹc sẽ lấy giá cao hơn nhiều , mà để sửa được xe Mẹc thì trình độ phải cao , phải bỏ tiền ra học …
Tiền ở đâu là vấn đề của nhà nước và hiện đang có nhiều ý kiến về tăng ngân sách y tế và một số thì không đồng ý .
Các quan thường hay qua Mỹ , Sin … để chữa bệnh , đó là các vị ấy biết được giá trị của các bác sĩ bên đó .
Đã là cơ chế thị trường thì phải có giá của nó , không nên có các quan điểm lạc hậu và cố chấp , u mê như vậy .
Tôi đã từng dạy mổ cho các bs bên Indonesia , Philipines qua đây học , họ bỏ tiền , công sức qua đây học thì khi về phải lấy lại và có lãi chứ .
Các bs Việt Nam cũng vậy thôi .
Từ nay hãy có suy nghĩ : trả tiền cho sức khoẻ là phải cao như giáo dục vậy , học tiếng Anh rất mắc . Còn ai trả là chiện vĩ mô của nhà nước .

Ngô Ngọc Trai


https://t.me/iv?url=https%3A%2F%2Fvnexpress.net%2Fdat-nang-chuyen-tien-bac-thi-dung-lam-bac-si-4511976.html&rhash=64adc9d9469164
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👔
Con buôn vs. “trí thức”

Công việc của con buôn là … bán hàng. Do đó phần lớn mọi người ít khi lắng nghe con buôn nói. Để khách hàng hiểu được điều mình muốn nói, con buôn phải nói rất ngắn gọn và đơn giản. Để làm sao với ít chữ nhất, khách hàng vẫn hiểu được. Ví dụ như cái quảng cáo dưới đây của một bạn đi buôn dịch vụ thể hình (hình lượm trên mạng).

Công việc của “trí thức” là nói để kiếm tiền. Nói ngắn như thế người ta hiểu liền thì khó lấy nhiều tiền. Do đó phải nói dài ra và phải nói làm sao cho khó hiểu. Thậm chí bản thân cũng không cần hiểu. Miễn sao bỏ vào 1 đống từ ngữ, tên tuổi nghe leng keng rổn rảng và dài thiệt dài là được. Người ta nghe xong rối loạn tiền đình là ăn tiền.

Ví dụ như mẫu quảng cáo dưới đây vào tay “trí thức” thì sẽ thành một bài diễn văn dài trích dẫn đông tây kim cổ, từ triết học cho đến sinh học, hoá học, nghệ thuật, nhân văn, thần học, thiên văn học, và các thể loại học. Quan trọng là, nghe xong ai hiểu sao hiểu và sẵn sàng trả tiền cho một mớ từ ngữ hay ho và một đống tên tuổi cao sang được đề cập trong diễn văn.

Xin lỗi, mình không dám dùng từ “trọc phú” vì phần lớn họ là những con buôn thành công, kiếm được tiền từ việc bán những thứ mà khách hàng cần và sử dụng được.

https://t.me/loantin/2446673
😁2
Forwarded from loant.in CHECK VAR
EM QUÁ ĐÁNG LẮM
😁1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
BIỂU TƯỢNG Y KHOA
😁1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
CHIÊU CŨ

năm nay thì con iPhone 11 Pro của mình lên iOS 16 nó lag giật tung đít, lag lộ luôn chứ KO lag ngầm nữa.

Tim cook nó bắt mình lên đời iPhone 14 Pro ép buộc
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Một ngôi đền ở Ancient Siam, tỉnh Samut Prakan, Thái Lan

📸 @kankankavee
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👤 ĐI CÙNG ĐOÀN , Ở HOMESTAY VÀ BỊ CƯỠNG HIẾP. HÀ GIANG

Nữ hướng dẫn viên tên T.N.L (SN1993) kể lại: Tối 17/9 sau khi ăn cơm tối cùng đoàn, cô trở về phòng vào lúc 10h30 phút. Tới khoảng 1h30 sáng khi cô đang ngủ say thì một thanh niên lẻn vào phòng và kh.ống ch.ế L, cư.ỡng é.p cô QHTD.
Khi ấy, thân gái một mình hoảng sợ không dám tri hô kêu cứu, T.N.L giả vờ thỏa hiệp rồi lấy tay bật đèn ngủ trên đầu giường, để nhìn mặt kẻ hi.ế/p dâ-m, là một thanh niên bản địa mà cô không hề quen biết.
Sau khi xảy ra vụ việc, những người đi cùng cho biết thanh niên này là người đã theo dõi cô từ trước. Hắn không phải là người của homestay nhưng đi lại tự do, ngồi ăn bữa tối cùng cả đoàn của T.N.L.
Điều khiến T.N.L p.hẫn n.ộ đó chính là thái độ của những người quản lý khu du lịch đó khi xảy ra vụ việc không hề xin lỗi, không hề đứng về phía người bị hại là cô mà lại bày tỏ mong muốn được thỏa hiệp bằng cách đền bù tiền.
"Nhưng em quyết tâm không nhận thỏa hiệp, em chấp nhận bị ảnh hưởng, chấp nhận bị tai tiếng để làm sáng tỏ vụ việc, bắt người gây ra vụ việc phải chịu trách nhiệm trước pháp luật".
L. chia sẻ thêm: "Không thể mượn cớ anh ta là người d.ân t.ộc thiểu số, không thể mượn cớ là làm ảnh hưởng tới du lịch... để bao biện cho cái sai. Bởi em biết chắc chắn ở nơi đây không chỉ có mình em là nạn nhân của những kẻ bi;ế.n th:ái này.
Hiện tại, cô gái sinh năm 1993 đang trên đường từ Hoàng Su Phì về bệnh viện tỉnh Hà Giang để làm giám định. Và đối tượng T. T.M (sn 1991, dân tộc Dao, trú tại địa bàn đã bị công an địa phương b.ắt giữ.


.
Z I N G 🔔
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Chuyện của đôi bạn trẻ mới cưới
…..
- Em yêu à, anh có mấy thói quen khó bỏ từ trước khi đôi mình về sống chung.
- vâng, anh cứ nói cho em nghe
- anh và bạn bè thường xuyên có 1 buổi đá bóng, 1 buổi đi nhậu, 1 buổi đi câu cá trong một tuần, bất kể mưa nắng, có lẽ trừ bão thôi
- vợ hiểu ạ, vợ đồng ý
- thế còn em yêu có thói quen gì nào?
- dạ, em chỉ có 1 thói quen thôi! Hàng đêm em muốn làm "chuyện ấy" lúc 21h tối trong tuần, bất kể mưa, bão… kể cả khi anh vắng nhà…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🎓
GIÁO DỤC LÀ GIÚP CÁC CON BIẾT HƯỚNG THIỆN, GIÁO DỤC KO PHẢI TRỪNG PHẠT


Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính trọng:
-Thầy có nhớ em không ạ?

Thầy giáo nói:
- Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào.

Người học trò nói: Em đã học lớp 3 của thầy hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.
Một bạn trong lớp có một chiếc đồng hồ rất đẹp, vì vậy em đã ăn trộm nó. Bạn ấy khóc và méc với thầy có người lấy cắp đồng hồ của bạn. Thầy bảo cả lớp đứng cho thầy soát túi. Em nhận ra rằng hành động của mình trước sau sẽ bị phơi bày ra trước mặt tất cả các bạn. Em sẽ bị gọi là thằng ăn cắp, một kẻ nói dối và hạnh kiểm của em sẽ bị hoen ố mãi mãi.

Thầy đã bắt chúng em đứng quay mặt vào tường và nhắm mắt lại. Thầy soát từng chiếc túi, và khi lấy chiếc đồng hồ từ túi của em, thầy tiếp tục soát đến túi của bạn cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu chúng em mở mắt ra và thầy ngồi xuống ghế. Giây phút đó em thật sự lo sợ là thầy sẽ bêu tên em ra trước các bạn.

Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Thầy đã không nêu tên người ăn cắp chiếc đồng hồ. Thầy không nói với em một lời nào và cũng không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai. Suốt những năm tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói với em về chuyện ăn cắp đồng hồ. Em nghĩ Thầy đã cứu vớt cho danh dự của em ngày đó. Thầy không nhớ em sao? Sao thầy lại không nhớ em được, thưa thầy? Em chắc là thầy phải nhớ câu chuyện em đã ăn cắp cái đồng hồ và thầy không muốn làm em xấu hổ. Đó là một câu chuyện không thể nào quên.

Người thầy đáp:
-Thầy không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ ngày đó, bởi vì khi thầy soát túi các em, thầy cũng nhắm mắt!

Thầy nghĩ rằng việc lấy chiếc đồng hồ đó là một hành động nhất thời bồng bột của các em, thầy không muốn hành vi đó lưu lại trong trí nhớ của các em như một vết nhơ mà muốn đó như là một bài học để rút kinh nghiệm. Cho nên tốt nhất thầy không nên biết người đó là ai, và cũng không nên nhắc lại việc đó vì thầy tin rằng em nào đã lấy sẽ tự biết sửa đổi để trở thành người tốt hơn.

Giáo dục là làm cho con người biết hướng thiện, giáo dục không phải là sự trừng phạt!

Câu chuyện đúc kết lại bằng một bài học nhân văn: "Một người dẫn dắt phải biết VUN XỚI, chứ không phải là TRIỆT HẠ!"

https://t.me/loantin/2448995
🔥2
👙
Dù phải học một cách chậm chạp để trở nên nữ tính, thì em cũng có đôi lần ao ước được là con gái trong mắt một cậu bạn trai nào đó. Đến tuổi này, em vẫn không biết phải làm thế nào để giao tiếp với đàn ông, làm người ta thích mình. Em thậm chí chưa có mối tình đầu…

https://t.me/loantin/2284709
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🗣HỌC TIẾNG ANH CHO NGƯỜI NGHÈO
khi ta muốn ta tìm mọi phương tiện để học. Khi ta ko muốn, ta tìm mọi lý do để thoái thác

Buổi tối đến, những người đi làm trở về khu nhà trọ, tiếng nói cười rất ồn ào, rất khó tập trung cho những sinh viên đang ở trọ tại khu ấy

Tôi thường hay có nhu cầu đi ngủ sớm để buổi sáng hôm sau có đủ sức đạp xe đi học sớm. Tôi được bố trí chỗ nằm dựa vào cái vách ván của cái phòng chị Oanh – Thư ký của chú luật sư Tùng.

Tôi nằm cạnh vách, cứ mỗi đêm tôi lại suy nghĩ về việc muốn vươn lên trong học tập, tôi muốn mình phải giỏi tiếng anh. Thời còn dưới quê, thiếu thốn nhiều phương tiện để học tiếng anh lắm, những băng đĩa hay sách vở như mấy cuốn sách Streamline chỉ có dân Sài Gòn mới có đầy đủ. Lúc đó, tôi mới quyết tâm học tiếng anh. Ðiều kiện học Tiếng Anh thuở ấy không thuận tiện như bây giờ. Phải nói thật là thời buổi nay quá hiện đại, trẻ con chẳng cần đi đâu, ngồi nhà vẫn tiếp cận được tiếng Anh. Mà học với phương pháp hiện đại của thế giới ngay trên app điện thoại. Nhớ thời trước làm gì có những App học Tiếng Anh tốt như chương trình học online cho trẻ con của Babilala. Ngày ấy làm gì có bài giảng hoạt hình do giáo viên nước ngoài giảng dạy để rèn giọng chuẩn như người bản ngữ, rồi các game bài tập. Mỗi ngày, lại được luyện nói bằng công nghệ luyện nói I-Speak với tính năng nhận diện giọng nói AI từ Google, sẽ ghi âm lại giọng đọc để so sánh với giọng bản ngữ…

Tôi thường lui tới khu Phạm Ngũ Lão – Là khu phố Tây, quận nhứt. Ngày nào mà tôi dành dụm tiền được chút đỉnh đủ mua được một chai nước ngọt Coca thì sẽ ra khu phố ngồi với hy vọng có thể nói chuyện, luyện tập tiếng anh với người nước ngoài. Thời gian đó tôi rất mê học tiếng anh, cứ ra ngoài khu phố một thời gian như vậy thì bắt đầu tiếng anh của tôi khá hơn, phát âm được chuẩn hơn. Và cứ mỗi tối tôi mở cuốn sách tiếng anh Streamline ra đọc. Giọng đọc của tôi vang lên sang vách phòng chị Oanh.

Chị Oanh nghe thấy sao mà hay quá.

- Chị hỏi: “Hùng, em học tiếng anh ở đâu mà nghe hay quá”
- “Dạ, Em tự học và luyện tập với mấy người nước ngoài đó chị”
- “Chị cũng thích học tiếng anh, giọng em đọc nghe thấy hay quá, em có thể dạy tiếng anh cho chị được không?
- “Dạ được”.
- “Nếu bây giờ em dạy chị học tiếng anh thì chị sẽ nói với bà nội đừng có thu tiền nhà của em, để em dạy tiếng anh cho chị.

Tôi cứ thế học hai bài trong sách thì dạy một bài tiếng anh cho chị Oanh. Vì có một áp lực là phải dạy học, mà muốn dạy được cho chị Oanh là tôi phải học trước, cho nên tôi đã học một cách rất nghiêm túc. Tôi xem từng cách phát âm chữ như thế nào, băng cát-xét tôi nghe đến nhão các nội dung trong cuốn băng thì mới dạy cho chị Oanh. Ngày xưa thiếu thốn như vậy đó, chứ làm gì có App thuận tiện như Babilala, làm gì có “ công nghệ tương tác đa chiều Live Interactive Video kích thích tương tác thường xuyên với thầy cô bản xứ thông qua việc hỏi đáp như của App Babilala cung cấp hiện nay. Nếu tôi có những phương tiện như hiện nay thì tốc độ tiến bộ đã nhanh hơn rất nhiều lần.

Tôi kèm học chị Oanh đến khi chỉ ( chị ấy) thi đậu được bằng A tiếng anh nhờ học kèm vào mỗi buổi tối. Mà tôi thì vẫn chưa có đủ tiền để đăng ký thi văn bằng tiếng anh đó.

Ðây là giai đoạn tôi ở trọ ngôi nhà đầu tiên trong hẻm trên đường Hoàng Văn Thụ. Ðã hơn 20 năm rồi tôi chưa có dịp trở lại khu đó để thăm người xưa. Tôi không nhớ rõ cái khu hẻm đó số mấy nữa. Nhưng chắc hôm nào có dịp rảnh, tôi sẽ trở lại tìm con hẻm đó và tìm ngôi nhà trọ đó. Tôi chỉ nhớ cái hẻm đó đối diện khách sạn Tân Sơn Nhất.

Bây giờ các vấn đề về mạng “Internet” đã trở nên dễ dàng, chứ hồi ngày xưa như những năm 1995 chỉ mới có cái “Email” thôi, nhưng nó cũng vẫn là một công cụ rất lạ lùng ít người biết tới, chỉ những ai đi tiên phong trong lĩnh vực máy tính mới hiểu.

https://youtu.be/k_RwveqSK6I
Forwarded from loant.in CHECK VAR
CON MÈO vs CHỦ NGHĨA MARX

Con mèo không thể xuất hiện từ trong hộp và cũng không thể xuất hiện từ bên ngoài cái hộp. Nó phải xuất hiện trong hộp và đồng thời không phải trong hộp

Tư bản không thể xuất hiện từ lưu động và cũng không thể xuất hiện từ bên ngoài lưu thông. Nó phải xuất hiện trong lưu thông và đồng thời không phải trong lưu thông
😁1