Forwarded from loant.in CHECK VAR
📢
Đi dự một lớp dạy viết content. Thầy hỏi: Làm sao để chiến thắng trong một cuộc tranh luận trên mạng xã hội?
Trò ở dưới nhao nhao. Phải trang bị đầy đủ kiến thức. Phải biết lắng nghe. Phải có kỹ năng phân tích...
Thầy nói không cần.
Kinh nghiệm của tôi là khiêu khích cho đối phương nói thật nhiều. Nói gì không quan trọng. Quan trọng là đợi đối phương viết sai chính tả, khi ấy chúng ta mới ra đòn quyết định:
"Thôi im mẹ mồm đi! Ông về học lại chính tả rồi hãy lên đây tranh luận tiếp nhé!"
Các em nhớ kỹ bài này hộ thầy là được.
https://t.me/loantin/2294460
Đi dự một lớp dạy viết content. Thầy hỏi: Làm sao để chiến thắng trong một cuộc tranh luận trên mạng xã hội?
Trò ở dưới nhao nhao. Phải trang bị đầy đủ kiến thức. Phải biết lắng nghe. Phải có kỹ năng phân tích...
Thầy nói không cần.
Kinh nghiệm của tôi là khiêu khích cho đối phương nói thật nhiều. Nói gì không quan trọng. Quan trọng là đợi đối phương viết sai chính tả, khi ấy chúng ta mới ra đòn quyết định:
"Thôi im mẹ mồm đi! Ông về học lại chính tả rồi hãy lên đây tranh luận tiếp nhé!"
Các em nhớ kỹ bài này hộ thầy là được.
https://t.me/loantin/2294460
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👤
HAI TIẾNG "NGƯỜI HÙNG" MÃI MÃI KO BAO GIỜ LÀ ĐỦ
" Chào cậu, nhân vật được tớ đưa ra khỏi vụ cháy ngày hôm nay 🔥🐶 Cậu đang mang bầu phải không? Chúc cậu hạ sinh những chú cún thật đáng yêu, khoẻ mạnh và cũng dũng cảm như cậu ngày hôm nay nhé 💚"
Trên là những dòng của Đức Việt viết về chú chó cậu ấy cứu ra khỏi đám cháy vào tháng 2 năm ngoái
Hôm qua, Đức Việt cùng 2 đông đội nữa đã hy sinh khi quay lại đám cháy tại Hả Nội tìm người mắc lại
Chàng trai trẻ, đẹp trai như soái ca, trên facebook có cả clip cậu ấy nghịch ngợm diễn lại cảnh ngày xưa: chạy đến ngồi vào lòng mẹ.
Bọn trẻ bây giờ hiếm đứa nào dũng cảm bày tỏ tình cảm với mẹ mình như vậy.
Xem lại mà rớt nước mắt vì thương quá.
Cư dân mạng tìm lại được một clip 5 năm trước, Đức Việt mới là chiến sĩ PCCC tập sự, cậu ấy thấy một bà cụ gánh rau nặng trên đường nắng, đã gánh giúp cụ và một phóng viên vô tình ghi lại.
Có một lần, ở Trung Quốc, Sún cũng giúp một ng phụ nữ thoát khỏi đám cháy, mấy anh lính PCCC khen nó là anh hùng. Nó mếu máo: tôi lao vào đám cháy một lần trong đời và nói thật lòng nếu xảy ra lần nữa không rõ tôi còn lặp lại hành động này không. Còn các anh là dành cả cuộc đời. Chữ anh hùng này chỉ dành cho các anh thôi
https://t.me/loantin/2350487
HAI TIẾNG "NGƯỜI HÙNG" MÃI MÃI KO BAO GIỜ LÀ ĐỦ
" Chào cậu, nhân vật được tớ đưa ra khỏi vụ cháy ngày hôm nay 🔥🐶 Cậu đang mang bầu phải không? Chúc cậu hạ sinh những chú cún thật đáng yêu, khoẻ mạnh và cũng dũng cảm như cậu ngày hôm nay nhé 💚"
Trên là những dòng của Đức Việt viết về chú chó cậu ấy cứu ra khỏi đám cháy vào tháng 2 năm ngoái
Hôm qua, Đức Việt cùng 2 đông đội nữa đã hy sinh khi quay lại đám cháy tại Hả Nội tìm người mắc lại
Chàng trai trẻ, đẹp trai như soái ca, trên facebook có cả clip cậu ấy nghịch ngợm diễn lại cảnh ngày xưa: chạy đến ngồi vào lòng mẹ.
Bọn trẻ bây giờ hiếm đứa nào dũng cảm bày tỏ tình cảm với mẹ mình như vậy.
Xem lại mà rớt nước mắt vì thương quá.
Cư dân mạng tìm lại được một clip 5 năm trước, Đức Việt mới là chiến sĩ PCCC tập sự, cậu ấy thấy một bà cụ gánh rau nặng trên đường nắng, đã gánh giúp cụ và một phóng viên vô tình ghi lại.
Có một lần, ở Trung Quốc, Sún cũng giúp một ng phụ nữ thoát khỏi đám cháy, mấy anh lính PCCC khen nó là anh hùng. Nó mếu máo: tôi lao vào đám cháy một lần trong đời và nói thật lòng nếu xảy ra lần nữa không rõ tôi còn lặp lại hành động này không. Còn các anh là dành cả cuộc đời. Chữ anh hùng này chỉ dành cho các anh thôi
https://t.me/loantin/2350487
Telegram
loant.in
" Chào cậu, nhân vật được tớ đưa ra khỏi vụ cháy ngày hôm nay 🔥🐶 Cậu đang mang bầu phải không? Chúc cậu hạ sinh những chú cún thật đáng yêu, khoẻ mạnh và cũng dũng cảm như cậu ngày hôm nay nhé 💚"
Trên là những dòng của Đức Việt viết về chú chó cậu ấy cứu…
Trên là những dòng của Đức Việt viết về chú chó cậu ấy cứu…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🚥
CÓ NỖ LỰC DÙ CHƯA THẤY NĂNG LỰC THỰC THI
Trước hết, chúc mừng dân ta khi việc đi lại văn minh hơn vì cao tốc đã thu phí tự động hoàn toàn. Cái gì văn minh là cậu ủng hộ!
Nhưng đăng ký dán thẻ mà ứng dụng treo liên tục, rồi xe phải bò hàng km ở cao tốc thế này thì nói thực năng lực vận hành của các anh chán quá. Nhớ lại thêm vụ ứng dụng chống dịch thì cũng chưa hết nản.
Nên thực lòng báo cáo các lãnh đạo là với năng lực thực thi hiện nay, muốn chuyển đổi số hay 4.0 gì đấy, thì các lãnh đạo nên cho in hàng loạt tờ A4 phát cho nhiều anh chị mời họ đi chỗ khác, để những người có năng lực họ làm.
Chứ trình độ "loa phường" mà cứ làm AI thì khổ dân! Năng lực thực thi không phải như quăng dây kéo đám mây về mà có liền!
https://t.me/loantin/2351098
CÓ NỖ LỰC DÙ CHƯA THẤY NĂNG LỰC THỰC THI
Trước hết, chúc mừng dân ta khi việc đi lại văn minh hơn vì cao tốc đã thu phí tự động hoàn toàn. Cái gì văn minh là cậu ủng hộ!
Nhưng đăng ký dán thẻ mà ứng dụng treo liên tục, rồi xe phải bò hàng km ở cao tốc thế này thì nói thực năng lực vận hành của các anh chán quá. Nhớ lại thêm vụ ứng dụng chống dịch thì cũng chưa hết nản.
Nên thực lòng báo cáo các lãnh đạo là với năng lực thực thi hiện nay, muốn chuyển đổi số hay 4.0 gì đấy, thì các lãnh đạo nên cho in hàng loạt tờ A4 phát cho nhiều anh chị mời họ đi chỗ khác, để những người có năng lực họ làm.
Chứ trình độ "loa phường" mà cứ làm AI thì khổ dân! Năng lực thực thi không phải như quăng dây kéo đám mây về mà có liền!
https://t.me/loantin/2351098
Telegram
loant.in
đăng ký dán thẻ mà ứng dụng treo liên tục, rồi xe phải bò hàng km ở cao tốc thế này thì nói thực năng lực vận hành của các anh chán quá. Nhớ lại thêm vụ ứng dụng chống dịch thì cũng chưa hết nản.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
ĐẠO -ĐỨC -NHÂN -LỄ -NGHĨA
💢Đạo mất rồi sau mới có Đức,
💢Đức mất rồi sau mới có Nhân,
💢Nhân mất rồi sau mới có Nghĩa,
💢Nghĩa mất rồi sau mới có Lễ"
Giờ chúng ta chú trọng Lễ nhiều quá.
Mà toàn Lễ lạ lắm cơ.
Hay đã đến thời “Xã hội Chủ Lễ” rồi nhỉ!
P/s: hiểu nôm na thô lậu mấy câu của Lão Tử
💢ĐẠO là cách mà vũ trụ vận hành, là cách thế giới nên hoạt động, là cách mà con người nên hành xử với nhau hay với tự nhiên (mang tính chân lý, quy luật).
💢ĐỨC là những luật lệ, quy tắc, tiêu chuẩn ngầm hiểu mà người ta đặt ra để mọi người rèn theo nhằm dần tiệm cận được đến cái Đạo (chân lý) ấy. Nhưng khi người ta phải rèn thì đã có nghĩa là người ta chưa đạt đến hay không còn hợp với Đạo nữa rồi (nên gọi là Đạo mất).
💢Khi mình không theo được Đức nữa thì mình không hoàn thiện. Vậy nên mình cũng không nên khắt khe với người khác khi họ không được hoàn hảo, thậm chí mình còn cần giúp những người ấy trong khả năng có thể. Do vậy, nói là khi không còn Đức thì mới xuất hiện Nhân (thương người, chấp nhận sự không hoàn hảo của người, giúp người).
💢Người ta che chở, hỗ trợ hay giúp mình rồi thì mình phải ghi nhận, nhớ đến và đền đáp lại cho người ta (có qua có lại), nên ta nói là Nhân mất (không “giúp” được cả thiên hạ) thì mới có NGHĨA (ít nhất phải “giúp” người đã giúp mình).
💢Không “lo” lại được cho người khác, thì ít nhất phải “tỏ ra” biết điều, ghi nhận “ân huệ hay trật tự” ấy và ăn mặc, nói năng, hành xử phù hợp. Đó là nghĩa của Nghĩa mất nên mới có LỄ.
Nhưng đó là Lễ của Đạo đức kinh.
Còn Lễ của trường này thì ...hơi Kinh!
https://t.me/loantin/2345448
💢Đạo mất rồi sau mới có Đức,
💢Đức mất rồi sau mới có Nhân,
💢Nhân mất rồi sau mới có Nghĩa,
💢Nghĩa mất rồi sau mới có Lễ"
Giờ chúng ta chú trọng Lễ nhiều quá.
Mà toàn Lễ lạ lắm cơ.
Hay đã đến thời “Xã hội Chủ Lễ” rồi nhỉ!
P/s: hiểu nôm na thô lậu mấy câu của Lão Tử
💢ĐẠO là cách mà vũ trụ vận hành, là cách thế giới nên hoạt động, là cách mà con người nên hành xử với nhau hay với tự nhiên (mang tính chân lý, quy luật).
💢ĐỨC là những luật lệ, quy tắc, tiêu chuẩn ngầm hiểu mà người ta đặt ra để mọi người rèn theo nhằm dần tiệm cận được đến cái Đạo (chân lý) ấy. Nhưng khi người ta phải rèn thì đã có nghĩa là người ta chưa đạt đến hay không còn hợp với Đạo nữa rồi (nên gọi là Đạo mất).
💢Khi mình không theo được Đức nữa thì mình không hoàn thiện. Vậy nên mình cũng không nên khắt khe với người khác khi họ không được hoàn hảo, thậm chí mình còn cần giúp những người ấy trong khả năng có thể. Do vậy, nói là khi không còn Đức thì mới xuất hiện Nhân (thương người, chấp nhận sự không hoàn hảo của người, giúp người).
💢Người ta che chở, hỗ trợ hay giúp mình rồi thì mình phải ghi nhận, nhớ đến và đền đáp lại cho người ta (có qua có lại), nên ta nói là Nhân mất (không “giúp” được cả thiên hạ) thì mới có NGHĨA (ít nhất phải “giúp” người đã giúp mình).
💢Không “lo” lại được cho người khác, thì ít nhất phải “tỏ ra” biết điều, ghi nhận “ân huệ hay trật tự” ấy và ăn mặc, nói năng, hành xử phù hợp. Đó là nghĩa của Nghĩa mất nên mới có LỄ.
Nhưng đó là Lễ của Đạo đức kinh.
Còn Lễ của trường này thì ...hơi Kinh!
https://t.me/loantin/2345448
Telegram
loant.in
Giáo chủ nào mặc áo choàng đỏ, cầm quyền trượng vàng, đeo chuổi vòng gì trắng trắng ghê dzậy?
GHi nhận từ lễ tốt nghiệp của ĐH Kinh tế thuộc đại học QG HN.
Hình của Lina Hà Anh.
GHi nhận từ lễ tốt nghiệp của ĐH Kinh tế thuộc đại học QG HN.
Hình của Lina Hà Anh.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🎓
GÓC PHƯƠNG MAI: VÌ SAO QUYÊN TRƯỢNG BỊ PHẢN ĐỐI Ở VIỆT NAM?
Lần đầu tiên tôi tham dự một buổi lễ có người cầm cây chùy/ quyền trượng (ceremonial mace) là ngày bảo vệ luận án tiến sĩ nhiều năm về trước.
Đó là một căn phòng đẹp đẽ, uy nghiêm của một toà nhà cổ hơn 400 năm tuổi. Chính giữa phòng có ảnh nữ hoàng, xung quanh tường dát đầy chân dung những giáo sư nổi tiếng đã từng làm việc.
Khi một thầy phản biện đang đặt thêm câu hỏi phụ thì một người phụ nữ mặc áo choàng nghi lễ, tay cầm một cây chuỳ dát bạc bất ngờ mở cửa bước vào. Ai nấy dưới hàng ghế dự thính thảy đều ngạc nhiên. Bà dập cây chuỳ nặng chịch ấy xuống nền nhà 3 cái vang dội, báo hiệu thời gian bảo vệ đã kết thúc, bất kỳ ai đang nói gì cũng cần dừng lại.
Tôi luôn tin là vào một khoảng khắc rất ngắn ngủi nào đó, bà đã bí mật nháy mắt với tôi và gửi đi thông điệp rằng: "Thấy chưa? Tôi đã giúp cô thoát khỏi câu hỏi cuối cùng".
Sau này, dù được tham dự thêm rất nhiều buổi lễ tốt nghiệp và bảo vệ tiến sĩ khác nữa, tôi vẫn luôn háo hức khi một người cầm chuỳ bước vào.
Với cá nhân tôi, cây chùy không đại diện cho quyền lực của kiến thức, uy nghiêm của giảng đường, hay sự lao tâm khổ tứ mà quá trình học tập đem lại. Trải nghiệm riêng khiến tôi luôn nhìn cây chuỳ ấy như sự công tâm của một hệ thống nguyên tắc bình đẳng. Ba tiếng dập mạnh xuống sàn khiến bất kỳ ai cũng phải ngưng tiếng, bất kể đó là một giáo sự gạo cội hay một sinh viên sắp cầm bằng tốt nghiệp.
Cũng chính vì trải nghiệm riêng ấy, tôi tin rằng bất kỳ một bạn SV nào cũng mong mỏi một buổi lễ tốt nghiệp trang nghiêm đẹp đẽ.
Tôi ủng hộ trường Kinh Tế trong việc tìm tòi một cách tổ chức mới, xây dựng một hình ảnh mới, thử nghiệm cảm xúc và lưu giữ ký ức bằng những hình thức mới. Hẳn những bạn SV hôm ấy đã có nhiều kỷ niệm trọn vẹn và khó quên.
---
Vậy tại sao bộ lễ phục của thầy giáo và cây chuỳ mà thầy cầm khi tiến vào lễ đài lại khiến nhiều người phản đối đến thế?
Lý do thứ nhất có lẽ là bởi nó lạ. Nó đập thẳng vào mắt như một sự du nhập văn hoá từ phương Tây một cách bất ngờ và phản cảm. Từ xưa đến nay, khá nhiều sự chuyển tiếp văn hoá, nhất là văn hoá phương Tây vẫn thường tạo ra sự phản đối nhất định.
Ví dụ, khi những người đàn ông Việt Nam đầu tiên theo phong trào Duy Tân bỏ búi tó và cắt tóc ngắn, họ bị gọi là “Giặc Tông đơ” hay “Giặc Đồng Bào”.
Quan niệm xưa cho rằng thân thể ta là khí huyết thuộc về cha mẹ. Việc hủy hoại nó như cắt tóc hay cắt móng tay là phạm vào chữ hiếu. Những người phản đối thường lấy tích tướng Hạ Hầu Đôn trong Tam Quốc bị một mũi tên bắn vào mắt. Ông bèn nhổ mũi tên và ...nuốt chửng con ngươi của mình vì sợ hoang phí khí huyết của thân sinh phụ mẫu.
Vấn đề là cây chùy không chắc đã là của Tây. Cây quyền trượng cổ xưa nhất có xuất xứ từ châu Phi, sau đó được tìm thấy trong các nền văn hóa phương Đông, hay chính xác hơn là vùng Trung Cận Đông và Tây Á. Việc sử dụng cây chùy vẫn còn phổ biến ở châu Âu không có nghĩa là nó xuất xứ từ phương Tây.
Cái sự lạ lẫm mà nhiều người thấy khó chịu đơn giản là yếu tố ngoại lai. Cách nhìn đơn giản hệ nhị nguyên Tây-Ta khiến cái gì không phải của Ta thì là của Tây. Thậm chí với một số người, da đen hay da vàng cũng thành "Tây" một lượt :-)
---
Lý do thứ hai chính là vì cây chùy có hình chiếc vương miện khổng lồ. Chiếc vương miện bản thân nó không có lỗi. Tuy nhiên, nó trở nên khiên cưỡng khi đặt vào bối cảnh một đất nước vốn vô cùng tự hào về lịch sử phế truất nhà vua, khiến ông phải tự trao ấn kiếm để lập ra nền dân chủ.
Ở Việt Nam, hoàng gia không phải là một yếu tố truyền thống được tôn vinh và yêu mến. Theo diễn ngôn của chính quyền và sách giáo khoa, nhiều đời vua thời sau này thậm chí đại diện cho sự đồi trụy, tham lam, vơ vét, ức hiếp dân lành, bắt tay với giặc ngoại xâm, và theo đuổi chính sách ngu dân.
Chính vì những diễn ngôn đã hằn sâu vào bộ não đó, chiếc vương miện chưa bao giờ, và cũng khó có thể trở thành biểu tượng của quyền lực trong môi trường học thuật.
Nó tạo ra sự mâu thuẫn về yếu tố lịch sử, văn hóa, giáo dục.
https://t.me/loantin/2345448
GÓC PHƯƠNG MAI: VÌ SAO QUYÊN TRƯỢNG BỊ PHẢN ĐỐI Ở VIỆT NAM?
Lần đầu tiên tôi tham dự một buổi lễ có người cầm cây chùy/ quyền trượng (ceremonial mace) là ngày bảo vệ luận án tiến sĩ nhiều năm về trước.
Đó là một căn phòng đẹp đẽ, uy nghiêm của một toà nhà cổ hơn 400 năm tuổi. Chính giữa phòng có ảnh nữ hoàng, xung quanh tường dát đầy chân dung những giáo sư nổi tiếng đã từng làm việc.
Khi một thầy phản biện đang đặt thêm câu hỏi phụ thì một người phụ nữ mặc áo choàng nghi lễ, tay cầm một cây chuỳ dát bạc bất ngờ mở cửa bước vào. Ai nấy dưới hàng ghế dự thính thảy đều ngạc nhiên. Bà dập cây chuỳ nặng chịch ấy xuống nền nhà 3 cái vang dội, báo hiệu thời gian bảo vệ đã kết thúc, bất kỳ ai đang nói gì cũng cần dừng lại.
Tôi luôn tin là vào một khoảng khắc rất ngắn ngủi nào đó, bà đã bí mật nháy mắt với tôi và gửi đi thông điệp rằng: "Thấy chưa? Tôi đã giúp cô thoát khỏi câu hỏi cuối cùng".
Sau này, dù được tham dự thêm rất nhiều buổi lễ tốt nghiệp và bảo vệ tiến sĩ khác nữa, tôi vẫn luôn háo hức khi một người cầm chuỳ bước vào.
Với cá nhân tôi, cây chùy không đại diện cho quyền lực của kiến thức, uy nghiêm của giảng đường, hay sự lao tâm khổ tứ mà quá trình học tập đem lại. Trải nghiệm riêng khiến tôi luôn nhìn cây chuỳ ấy như sự công tâm của một hệ thống nguyên tắc bình đẳng. Ba tiếng dập mạnh xuống sàn khiến bất kỳ ai cũng phải ngưng tiếng, bất kể đó là một giáo sự gạo cội hay một sinh viên sắp cầm bằng tốt nghiệp.
Cũng chính vì trải nghiệm riêng ấy, tôi tin rằng bất kỳ một bạn SV nào cũng mong mỏi một buổi lễ tốt nghiệp trang nghiêm đẹp đẽ.
Tôi ủng hộ trường Kinh Tế trong việc tìm tòi một cách tổ chức mới, xây dựng một hình ảnh mới, thử nghiệm cảm xúc và lưu giữ ký ức bằng những hình thức mới. Hẳn những bạn SV hôm ấy đã có nhiều kỷ niệm trọn vẹn và khó quên.
---
Vậy tại sao bộ lễ phục của thầy giáo và cây chuỳ mà thầy cầm khi tiến vào lễ đài lại khiến nhiều người phản đối đến thế?
Lý do thứ nhất có lẽ là bởi nó lạ. Nó đập thẳng vào mắt như một sự du nhập văn hoá từ phương Tây một cách bất ngờ và phản cảm. Từ xưa đến nay, khá nhiều sự chuyển tiếp văn hoá, nhất là văn hoá phương Tây vẫn thường tạo ra sự phản đối nhất định.
Ví dụ, khi những người đàn ông Việt Nam đầu tiên theo phong trào Duy Tân bỏ búi tó và cắt tóc ngắn, họ bị gọi là “Giặc Tông đơ” hay “Giặc Đồng Bào”.
Quan niệm xưa cho rằng thân thể ta là khí huyết thuộc về cha mẹ. Việc hủy hoại nó như cắt tóc hay cắt móng tay là phạm vào chữ hiếu. Những người phản đối thường lấy tích tướng Hạ Hầu Đôn trong Tam Quốc bị một mũi tên bắn vào mắt. Ông bèn nhổ mũi tên và ...nuốt chửng con ngươi của mình vì sợ hoang phí khí huyết của thân sinh phụ mẫu.
Vấn đề là cây chùy không chắc đã là của Tây. Cây quyền trượng cổ xưa nhất có xuất xứ từ châu Phi, sau đó được tìm thấy trong các nền văn hóa phương Đông, hay chính xác hơn là vùng Trung Cận Đông và Tây Á. Việc sử dụng cây chùy vẫn còn phổ biến ở châu Âu không có nghĩa là nó xuất xứ từ phương Tây.
Cái sự lạ lẫm mà nhiều người thấy khó chịu đơn giản là yếu tố ngoại lai. Cách nhìn đơn giản hệ nhị nguyên Tây-Ta khiến cái gì không phải của Ta thì là của Tây. Thậm chí với một số người, da đen hay da vàng cũng thành "Tây" một lượt :-)
---
Lý do thứ hai chính là vì cây chùy có hình chiếc vương miện khổng lồ. Chiếc vương miện bản thân nó không có lỗi. Tuy nhiên, nó trở nên khiên cưỡng khi đặt vào bối cảnh một đất nước vốn vô cùng tự hào về lịch sử phế truất nhà vua, khiến ông phải tự trao ấn kiếm để lập ra nền dân chủ.
Ở Việt Nam, hoàng gia không phải là một yếu tố truyền thống được tôn vinh và yêu mến. Theo diễn ngôn của chính quyền và sách giáo khoa, nhiều đời vua thời sau này thậm chí đại diện cho sự đồi trụy, tham lam, vơ vét, ức hiếp dân lành, bắt tay với giặc ngoại xâm, và theo đuổi chính sách ngu dân.
Chính vì những diễn ngôn đã hằn sâu vào bộ não đó, chiếc vương miện chưa bao giờ, và cũng khó có thể trở thành biểu tượng của quyền lực trong môi trường học thuật.
Nó tạo ra sự mâu thuẫn về yếu tố lịch sử, văn hóa, giáo dục.
https://t.me/loantin/2345448
Telegram
loant.in
Giáo chủ nào mặc áo choàng đỏ, cầm quyền trượng vàng, đeo chuổi vòng gì trắng trắng ghê dzậy?
GHi nhận từ lễ tốt nghiệp của ĐH Kinh tế thuộc đại học QG HN.
Hình của Lina Hà Anh.
GHi nhận từ lễ tốt nghiệp của ĐH Kinh tế thuộc đại học QG HN.
Hình của Lina Hà Anh.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇧🇷🇧🇷
ĐỈNH CAO CÀ KHỊA
Chiến dịch quảng cáo bao cao su của studio Platinum FMD (Brasil),
với tiêu đề "Có một số người lẽ ra ko nên đc sinh ra "
(Some People Should Never Have Been Born)
ĐỈNH CAO CÀ KHỊA
Chiến dịch quảng cáo bao cao su của studio Platinum FMD (Brasil),
với tiêu đề "Có một số người lẽ ra ko nên đc sinh ra "
(Some People Should Never Have Been Born)
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🗽🗽🤝 🇹🇼🇹🇼
Mong là không có chiến tranh xảy ra...
Ngay lúc này, thông tin mà cả thế giới đang chú ý đó chính là chuyến thăm của Đại bàng mái đến nhà Gấu Xanh - Một hòn đảo nằm trên Thái Bình Dương. Nhưng phía Gấu Pooh đã cảnh báo rằng Đại bàng Mái sẽ gặp "hậu quả lớn" nếu đậu xuống đây.
Lý do là bởi Gấu Pooh đã tuyên bố chủ quyền mật ong trên toàn hòn đảo này. Thực tế trước đây Gấu Pooh và Gấu Xanh là cùng một nhà, cùng một loài, và đã cùng nhau hợp sức đánh Samurai. Nhưng về sau do bất đồng quan điểm nên cả hai lại oánh nhau và Gấu Xanh thua kèo nên đã phải chạy ra đảo này. Gấu Xanh đã cắm rễ ở đây hàng chục năm qua và sống nương tựa nhờ sự bảo vệ của Đại bàng.
Theo thông tin mới nhất: 1 con Đại bàng Mái đã hạ cánh trên đảo của Gấu Xanh. Hiện Gấu Pooh đã huy động các khí tài quân sự như: máy bay giấy, thuyền giấy để tập trận, quây nhà Gấu Xanh. Cả thế giới đang hy vọng 2 bên kiềm chế...
https://t.me/loantin/2352563
Mong là không có chiến tranh xảy ra...
Ngay lúc này, thông tin mà cả thế giới đang chú ý đó chính là chuyến thăm của Đại bàng mái đến nhà Gấu Xanh - Một hòn đảo nằm trên Thái Bình Dương. Nhưng phía Gấu Pooh đã cảnh báo rằng Đại bàng Mái sẽ gặp "hậu quả lớn" nếu đậu xuống đây.
Lý do là bởi Gấu Pooh đã tuyên bố chủ quyền mật ong trên toàn hòn đảo này. Thực tế trước đây Gấu Pooh và Gấu Xanh là cùng một nhà, cùng một loài, và đã cùng nhau hợp sức đánh Samurai. Nhưng về sau do bất đồng quan điểm nên cả hai lại oánh nhau và Gấu Xanh thua kèo nên đã phải chạy ra đảo này. Gấu Xanh đã cắm rễ ở đây hàng chục năm qua và sống nương tựa nhờ sự bảo vệ của Đại bàng.
Theo thông tin mới nhất: 1 con Đại bàng Mái đã hạ cánh trên đảo của Gấu Xanh. Hiện Gấu Pooh đã huy động các khí tài quân sự như: máy bay giấy, thuyền giấy để tập trận, quây nhà Gấu Xanh. Cả thế giới đang hy vọng 2 bên kiềm chế...
https://t.me/loantin/2352563
Telegram
loant.in
Đại bàng Mái đã hạ cánh trên đảo của Gấu Xanh. Hiện Gấu Pooh đã huy động các khí tài quân sự như: máy bay giấy, thuyền giấy để tập trận, quây nhà Gấu Xanh. Cả thế giới đang hy vọng 2 bên kiềm chế...
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🌻
GÓC HUY SAN: HƠN CẢ LÒNG THƯƠNG TIẾC
Nhiều người dân đã lên mạng xã hội dùng những lời tốt đẹp nhất để nói về sự hy sinh của các anh. Đó là những giọt nước mắt hơn cả lòng thương tiếc. Ở đâu mà người dân: Khi rong ruổi đường xa nhìn thấy CSGT là yên tâm; Khi gặp oan khiên nhìn thấy công an là có hy vọng công lý; Khi hoạn nạn, nghe tiếng còi xe cứu hỏa là biết có người đang sẵn sàng hy sinh mạng sống để cứu mình... Ở đó, có một nhà nước của dân, do dân và vì dân thật sự.
PS: Theo Website Chính phủ, "Trước khi hy sinh, 3 cán bộ, chiến sĩ Cảnh sát PCCC đã hướng dẫn đưa được 8 người dân trong vụ cháy tại Quan Hoa (Hà Nội) ra ngoài an toàn.
Các chiến sĩ hy sinh khi tiếp tục quay lên các tầng trên bên trong nhà với hy vọng tìm kiếm thêm những nạn nhân khác còn bị mắc kẹt..."
https://t.me/loantin/2350822
GÓC HUY SAN: HƠN CẢ LÒNG THƯƠNG TIẾC
Nhiều người dân đã lên mạng xã hội dùng những lời tốt đẹp nhất để nói về sự hy sinh của các anh. Đó là những giọt nước mắt hơn cả lòng thương tiếc. Ở đâu mà người dân: Khi rong ruổi đường xa nhìn thấy CSGT là yên tâm; Khi gặp oan khiên nhìn thấy công an là có hy vọng công lý; Khi hoạn nạn, nghe tiếng còi xe cứu hỏa là biết có người đang sẵn sàng hy sinh mạng sống để cứu mình... Ở đó, có một nhà nước của dân, do dân và vì dân thật sự.
PS: Theo Website Chính phủ, "Trước khi hy sinh, 3 cán bộ, chiến sĩ Cảnh sát PCCC đã hướng dẫn đưa được 8 người dân trong vụ cháy tại Quan Hoa (Hà Nội) ra ngoài an toàn.
Các chiến sĩ hy sinh khi tiếp tục quay lên các tầng trên bên trong nhà với hy vọng tìm kiếm thêm những nạn nhân khác còn bị mắc kẹt..."
https://t.me/loantin/2350822
Telegram
loant.in
🌻
Trong cơn hoả hoạn, mọi người đi ra còn các anh lại bước vào…
Sự hy sinh của các anh thầm lặng mà vĩ đại lắm.
https://t.me/loantin/2350486
Trong cơn hoả hoạn, mọi người đi ra còn các anh lại bước vào…
Sự hy sinh của các anh thầm lặng mà vĩ đại lắm.
https://t.me/loantin/2350486
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇲🇳🇲🇳
MÔNG CỔ
30 năm nữa VN mới đuổi kịp Mông Cổ ???
1. Tôi hỏi 100 người, thì đến 97 người bảo: Mông Cổ ấy à? nghèo lắm hả?
Sai. Khái niệm về một nước Mông Cổ nghèo khó ngự trị trong đầu óc dân Việt Nam từ xa thời cùng phe XHCN. Nhà văn Tô Đức Chiêu bảo tôi: "Tao đã đi Mỹ, Ai Cập, Ả rập xê út, Nga và Đông Âu, không kể châu Á như Tàu, Thái... Tức là gần hết thế giới, nhưng khi đi Mông Cổ, mới thấy mình khám phá ra một thế giới mới, nếu có dịp, tao đi 2 -3 lần nữa".
Tôi thấy thế nên cũng đú theo, đi Mông Cổ một chuyến.
Mở ngoặc ngay là, khi anh (du lịch) đến đâu, anh phải tự vấn ta đến đấy để làm gì, muốn biết gì. Nói chung là nên đi phượt. Tôi có bài học kinh nghiệm về việc này, có 1 cậu trẻ đi cùng đến thảo nguyên Mông Cổ, cậu thốt lên chán nản: Ơ, đâu cũng như đâu, mênh mông cả, chả thấy cái gì. Vấn đề là cái gì?
Sau chuyến đi Mông Cổ, tôi rút ra kết luận, 30 năm nữa (hoặc hơn) không biết Việt Nam mình có đuổi kịp Mông Cổ hay không?
Mông Cổ diện tích gấp hơn 6 lần nước Việt Nam, dân số hơn 3 triệu người (bằng 1/2 Hà Nội). Mà 1/2 dân số ở thủ đô Ulan Bato. Hãy tưởng tượng hơn 1 triệu người ở rải rác trên lãnh thổ gấp 6 lần Việt Nam.
Mông Cổ có đặc biệt là có biên giới với Nga và Trung Quốc. Họ bị kẹp giữa 2 nước lớn, nên phải chọn 1, lịch sử đã chứng tỏ họ chọn đúng, chọn nước Nga để tránh nước Tàu kẻ thù. Chính chính phủ Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch khuất phục trước chính phủ Stalin, mà công nhận Mông Cổ độc lập. Chuyện này chính phủ Mao cay cú ra mặt, công khai gọi Mông Cổ là Ngoại Mông, còn phần lãnh thổ Mông Cổ bị mất từ thời Nguyên triều, thì TQ gọi là Nội Mông (họ vẫn nhận đó là nước họ). Cấp độ cay cú ăn thua và nhòm ngó còn hơn một bậc so với Việt. Người TQ chưa gọi Quảng Đông là Nội Việt, mặc dù vẫn dùng từ Việt gọi Quảng, Việt ngữ là tiếng Quảng, họ chưa gọi Việt Nam là Ngoại Việt. Nói thế để biết mức độ nguy hiểm chênh vênh của con ngựa Mông Cổ trước con sói Trung Quốc.
Ở Mông Cổ, tôi được nghe câu chuyện tiếu lâm. Một người Mông Cổ gặp một người Nhật. Người Nhật cám ơn người Mông, vì bài học của Nguyên triều, nên nước Nhật quyết định không chiếm Trung Quốc nữa. Nếu chiếm nó, có lẽ nước Nhật đã thành Trung Quốc rồi. Đó là một câu chuyện tiếu lâm cay đắng mà không thể cười.
Ân oán giang hồ với người Tàu thì rất nhiều. Chỉ kể 1 chuyện. Các công ty xây dựng ở Ulan Bato, và nói chung các công ty khác cần nhân công, thì đều thuê nhân công TQ, vì người TQ sinh sôi như cỏ dại, ở đâu họ cũng mò đến. Nên các công ty có quy định, chỉ được thuê dưới 6 tháng, mà trong 1 năm không được thuê quá 1 lần. Nên người làm thuê phải đi về TQ ngay. Cảnh sát Ulan Bato rất dễ dãi với người Việt sinh sống ở thủ đô của họ, hình như có 7000 người, còn riêng người TQ thì phải thống kê rất cụ thể. Người bạn Mông Cổ nói với tôi: Việc lớn nhất của cảnh sát là đuổi người Trung Quốc hết hạn cư trú. Đúng vậy, họ không có tình trạng kẹt xe, không có tệ nạn nhiều, việc chính là không để lọt một cái trứng tu hú. Chuyện này 30 hay 50 năm nữa, Việt Nam cóc làm được, mà cũng chả làm.
2.
Nhìn trên phim ảnh, thấy thảo nguyên là những dải đất trùng điệp, cây cỏ lưa thưa, nếu chỉ có thế, chưa biết gì về thảo nguyên Mông Cổ cả. Hồi tôi đi tầm tháng 7 dương lịch, là tháng đã hết cỏ rậm. Cỏ rậm thì đến ống chân, đến đầu gối, còn khi chuẩn bị vào đông, cỏ bị đám gia súc gặm gần hết. Chỉ còn cỏ thấp và cỏ tái sinh.
Nói từ "cỏ" với người Việt, cũng không ổn. Cỏ của Việt Nam là thứ chả để làm gì. Điều này lỗi ở các nhà làm ngôn ngữ khoa học, địa lý. Đáng lý nên dùng từ "thảo mộc thân mềm" hay cái gì đó khác với "cỏ". Cúi nhìn xuống, hàng trăm hàng nghìn loài cây gọi là cỏ rất khác nhau, riêng hình lá cũng thiên hình vạn trạng. Nếu vò vài cái lá rồi đưa lên mũi, sẽ thấy nhiều mùi vị rất khác. Mùi thơm thoang thoảng, mùi hắc, mùi nồng... Thực sự đó là một thế giới cây thuốc và loại cây như rau thơm ở VN, chứ không phải cây cỏ thông thường. Gia súc Mông Cổ từ hàng nghìn năm nay ăn thứ cỏ đó.
https://book.cuongdc.co/2019/09/kinh-nghiem-du-lich-mong-co.html?m=1
MÔNG CỔ
30 năm nữa VN mới đuổi kịp Mông Cổ ???
1. Tôi hỏi 100 người, thì đến 97 người bảo: Mông Cổ ấy à? nghèo lắm hả?
Sai. Khái niệm về một nước Mông Cổ nghèo khó ngự trị trong đầu óc dân Việt Nam từ xa thời cùng phe XHCN. Nhà văn Tô Đức Chiêu bảo tôi: "Tao đã đi Mỹ, Ai Cập, Ả rập xê út, Nga và Đông Âu, không kể châu Á như Tàu, Thái... Tức là gần hết thế giới, nhưng khi đi Mông Cổ, mới thấy mình khám phá ra một thế giới mới, nếu có dịp, tao đi 2 -3 lần nữa".
Tôi thấy thế nên cũng đú theo, đi Mông Cổ một chuyến.
Mở ngoặc ngay là, khi anh (du lịch) đến đâu, anh phải tự vấn ta đến đấy để làm gì, muốn biết gì. Nói chung là nên đi phượt. Tôi có bài học kinh nghiệm về việc này, có 1 cậu trẻ đi cùng đến thảo nguyên Mông Cổ, cậu thốt lên chán nản: Ơ, đâu cũng như đâu, mênh mông cả, chả thấy cái gì. Vấn đề là cái gì?
Sau chuyến đi Mông Cổ, tôi rút ra kết luận, 30 năm nữa (hoặc hơn) không biết Việt Nam mình có đuổi kịp Mông Cổ hay không?
Mông Cổ diện tích gấp hơn 6 lần nước Việt Nam, dân số hơn 3 triệu người (bằng 1/2 Hà Nội). Mà 1/2 dân số ở thủ đô Ulan Bato. Hãy tưởng tượng hơn 1 triệu người ở rải rác trên lãnh thổ gấp 6 lần Việt Nam.
Mông Cổ có đặc biệt là có biên giới với Nga và Trung Quốc. Họ bị kẹp giữa 2 nước lớn, nên phải chọn 1, lịch sử đã chứng tỏ họ chọn đúng, chọn nước Nga để tránh nước Tàu kẻ thù. Chính chính phủ Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch khuất phục trước chính phủ Stalin, mà công nhận Mông Cổ độc lập. Chuyện này chính phủ Mao cay cú ra mặt, công khai gọi Mông Cổ là Ngoại Mông, còn phần lãnh thổ Mông Cổ bị mất từ thời Nguyên triều, thì TQ gọi là Nội Mông (họ vẫn nhận đó là nước họ). Cấp độ cay cú ăn thua và nhòm ngó còn hơn một bậc so với Việt. Người TQ chưa gọi Quảng Đông là Nội Việt, mặc dù vẫn dùng từ Việt gọi Quảng, Việt ngữ là tiếng Quảng, họ chưa gọi Việt Nam là Ngoại Việt. Nói thế để biết mức độ nguy hiểm chênh vênh của con ngựa Mông Cổ trước con sói Trung Quốc.
Ở Mông Cổ, tôi được nghe câu chuyện tiếu lâm. Một người Mông Cổ gặp một người Nhật. Người Nhật cám ơn người Mông, vì bài học của Nguyên triều, nên nước Nhật quyết định không chiếm Trung Quốc nữa. Nếu chiếm nó, có lẽ nước Nhật đã thành Trung Quốc rồi. Đó là một câu chuyện tiếu lâm cay đắng mà không thể cười.
Ân oán giang hồ với người Tàu thì rất nhiều. Chỉ kể 1 chuyện. Các công ty xây dựng ở Ulan Bato, và nói chung các công ty khác cần nhân công, thì đều thuê nhân công TQ, vì người TQ sinh sôi như cỏ dại, ở đâu họ cũng mò đến. Nên các công ty có quy định, chỉ được thuê dưới 6 tháng, mà trong 1 năm không được thuê quá 1 lần. Nên người làm thuê phải đi về TQ ngay. Cảnh sát Ulan Bato rất dễ dãi với người Việt sinh sống ở thủ đô của họ, hình như có 7000 người, còn riêng người TQ thì phải thống kê rất cụ thể. Người bạn Mông Cổ nói với tôi: Việc lớn nhất của cảnh sát là đuổi người Trung Quốc hết hạn cư trú. Đúng vậy, họ không có tình trạng kẹt xe, không có tệ nạn nhiều, việc chính là không để lọt một cái trứng tu hú. Chuyện này 30 hay 50 năm nữa, Việt Nam cóc làm được, mà cũng chả làm.
2.
Nhìn trên phim ảnh, thấy thảo nguyên là những dải đất trùng điệp, cây cỏ lưa thưa, nếu chỉ có thế, chưa biết gì về thảo nguyên Mông Cổ cả. Hồi tôi đi tầm tháng 7 dương lịch, là tháng đã hết cỏ rậm. Cỏ rậm thì đến ống chân, đến đầu gối, còn khi chuẩn bị vào đông, cỏ bị đám gia súc gặm gần hết. Chỉ còn cỏ thấp và cỏ tái sinh.
Nói từ "cỏ" với người Việt, cũng không ổn. Cỏ của Việt Nam là thứ chả để làm gì. Điều này lỗi ở các nhà làm ngôn ngữ khoa học, địa lý. Đáng lý nên dùng từ "thảo mộc thân mềm" hay cái gì đó khác với "cỏ". Cúi nhìn xuống, hàng trăm hàng nghìn loài cây gọi là cỏ rất khác nhau, riêng hình lá cũng thiên hình vạn trạng. Nếu vò vài cái lá rồi đưa lên mũi, sẽ thấy nhiều mùi vị rất khác. Mùi thơm thoang thoảng, mùi hắc, mùi nồng... Thực sự đó là một thế giới cây thuốc và loại cây như rau thơm ở VN, chứ không phải cây cỏ thông thường. Gia súc Mông Cổ từ hàng nghìn năm nay ăn thứ cỏ đó.
https://book.cuongdc.co/2019/09/kinh-nghiem-du-lich-mong-co.html?m=1
book.cuongdc.co
🏜️ KINH NGHIỆM DU LỊCH MÔNG CỔ - 🐎 - 📖
Ebooks by CuongDC
🔥2
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇹🇼
MARK LIU vs TMSC: VIÊN KIM CƯƠNG CỦA ĐÀI LOAN
Người đàn ông trong hình là Mark Liu, một nhân vật rất quan trọng với CNTT toàn cầu. Bữa nay ông có một cuộc họp với bà Pelosi. Mà cuộc họp này có lẽ mới là tâm điểm của chuyến đi thăm xứ Đài của bà.
Mark Liu chính là chủ tịch tập đoàn “ quan trọng nhất toàn cầu” trong sản xuất con chip của xứ Đài là TSMC. Đây chính là viên kim cương của nền kinh tế Đài Loan. Nó có giá trị CP lên tới hơn 440 tỷ usd, giá trị nhất Á châu, hơn cả Tencent của TQ. Và là công ty giàu thứ 11 trên thế giới theo truyền thông Mỹ.
Nôm na là công ty này sản xuất 1 năm hơn 13 tr tấm silicon. Và 92% loại chip bán dẫn hàng đầu thế giới có chip tiến trình nhỏ hơn 10 nanomet đều được sản xuất tại xứ Đài. Mà các tấm silicon mà TSMC làm ra có thể chứa hàng tỷ các bóng bán dẫn thu nhỏ. Có nó thì quân ta mới có máy tính hay điện thoại thông minh mà xài.
Bữa nay bà Pelosi qua họp với ông Mark Liu, vì Mỹ vừa ra Dự luật về chip và khoa học với là gói hỗ trợ 52 tỉ USD cho việc thúc đẩy sản xuất chất bán dẫn nội địa Mỹ, cải thiện năng lực cạnh tranh với Trung Quốc. Dự luật này được lưỡng đảng ủng hộ nhiệt liệt và TT Mỹ sẽ ký thành luật trong tuần này.
TMSC hiện thu về 65% doanh thu từ thị trường Bắc Mỹ. Tóm lại Mỹ rất cần công ty này và thế giới cũng cực kỳ cần luôn. Thành ra cần hợp tác các bên, phát triển và bảo vệ lẫn nhau.
Mark Liu cũng là một nhân vật rành cả Mỹ và TQ. Ông này là một nhà kỹ trị, sinh ra tại Đài Bắc vào năm 1954. Ông học trung học Jianguo ở Đài Bắc, rồi theo học và lấy bằng Cử nhân kỹ thuật điện tại Đại học Quốc gia Đài Loan. Sau đó ông qua Mỹ học và nhận bằng Thạc sĩ và Tiến sỹ kỹ thuật điện và khoa học máy tính tại Đại học California, Berkeley. Khi ra trường, ông làm việc cho Tập đoàn Intel từ năm 1983 đến năm 1987, phát triển công nghệ xử lý silicon cho bộ vi xử lý Intel. Sau đó ông làm giám đốc nghiên cứu cho Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Điện tử Tốc độ cao của AT&T Bell Laboratory từ năm 1987 đến năm 1993. Năm 1993, ông về nước làm việc cho TSMC. Ông là chủ tịch TSMC khi TSMC mua Tập đoàn Sản xuất Chất bán dẫn Toàn cầu vào năm 2000. Và ông nhậm chức giám đốc điều hành của TSMC vào năm 2012. Sau đó là Chủ tịch tập đoàn này.
TSMC đã được trao danh hiệu Top 100 Nhà lãnh đạo Công nghệ Toàn cầu của Thomson Reuters năm 2018 dưới sự chỉ đạo của Liu. Ông hiện phục vụ trong Ban Cố vấn Kỹ thuật của Trường kỹ sư thuộc viện Đại học UC Berkeley và Ban Cố vấn điều hành của chủ tịch Viện Công nghệ Massachusetts.
Nguyễn Thị Bích Hậu
https://t.me/loantin/2353140
MARK LIU vs TMSC: VIÊN KIM CƯƠNG CỦA ĐÀI LOAN
Người đàn ông trong hình là Mark Liu, một nhân vật rất quan trọng với CNTT toàn cầu. Bữa nay ông có một cuộc họp với bà Pelosi. Mà cuộc họp này có lẽ mới là tâm điểm của chuyến đi thăm xứ Đài của bà.
Mark Liu chính là chủ tịch tập đoàn “ quan trọng nhất toàn cầu” trong sản xuất con chip của xứ Đài là TSMC. Đây chính là viên kim cương của nền kinh tế Đài Loan. Nó có giá trị CP lên tới hơn 440 tỷ usd, giá trị nhất Á châu, hơn cả Tencent của TQ. Và là công ty giàu thứ 11 trên thế giới theo truyền thông Mỹ.
Nôm na là công ty này sản xuất 1 năm hơn 13 tr tấm silicon. Và 92% loại chip bán dẫn hàng đầu thế giới có chip tiến trình nhỏ hơn 10 nanomet đều được sản xuất tại xứ Đài. Mà các tấm silicon mà TSMC làm ra có thể chứa hàng tỷ các bóng bán dẫn thu nhỏ. Có nó thì quân ta mới có máy tính hay điện thoại thông minh mà xài.
Bữa nay bà Pelosi qua họp với ông Mark Liu, vì Mỹ vừa ra Dự luật về chip và khoa học với là gói hỗ trợ 52 tỉ USD cho việc thúc đẩy sản xuất chất bán dẫn nội địa Mỹ, cải thiện năng lực cạnh tranh với Trung Quốc. Dự luật này được lưỡng đảng ủng hộ nhiệt liệt và TT Mỹ sẽ ký thành luật trong tuần này.
TMSC hiện thu về 65% doanh thu từ thị trường Bắc Mỹ. Tóm lại Mỹ rất cần công ty này và thế giới cũng cực kỳ cần luôn. Thành ra cần hợp tác các bên, phát triển và bảo vệ lẫn nhau.
Mark Liu cũng là một nhân vật rành cả Mỹ và TQ. Ông này là một nhà kỹ trị, sinh ra tại Đài Bắc vào năm 1954. Ông học trung học Jianguo ở Đài Bắc, rồi theo học và lấy bằng Cử nhân kỹ thuật điện tại Đại học Quốc gia Đài Loan. Sau đó ông qua Mỹ học và nhận bằng Thạc sĩ và Tiến sỹ kỹ thuật điện và khoa học máy tính tại Đại học California, Berkeley. Khi ra trường, ông làm việc cho Tập đoàn Intel từ năm 1983 đến năm 1987, phát triển công nghệ xử lý silicon cho bộ vi xử lý Intel. Sau đó ông làm giám đốc nghiên cứu cho Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Điện tử Tốc độ cao của AT&T Bell Laboratory từ năm 1987 đến năm 1993. Năm 1993, ông về nước làm việc cho TSMC. Ông là chủ tịch TSMC khi TSMC mua Tập đoàn Sản xuất Chất bán dẫn Toàn cầu vào năm 2000. Và ông nhậm chức giám đốc điều hành của TSMC vào năm 2012. Sau đó là Chủ tịch tập đoàn này.
TSMC đã được trao danh hiệu Top 100 Nhà lãnh đạo Công nghệ Toàn cầu của Thomson Reuters năm 2018 dưới sự chỉ đạo của Liu. Ông hiện phục vụ trong Ban Cố vấn Kỹ thuật của Trường kỹ sư thuộc viện Đại học UC Berkeley và Ban Cố vấn điều hành của chủ tịch Viện Công nghệ Massachusetts.
Nguyễn Thị Bích Hậu
https://t.me/loantin/2353140
Telegram
loant.in
Mark Liu sinh ra tại Đài Bắc vào năm 1954. Ông học trung học Jianguo ở Đài Bắc, rồi theo học và lấy bằng Cử nhân kỹ thuật điện tại Đại học Quốc gia Đài Loan. Sau đó ông qua Mỹ học và nhận bằng Thạc sĩ và Tiến sỹ kỹ thuật điện và khoa học máy tính tại Đại…
🎉2
Forwarded from loant.in CHECK VAR