Forwarded from L O A N T.I N : chúa tể những đường link
NẺO VỀ CỦA THẦY
Sáng dậy sớm, tin đầu tiên tôi đọc là Thầy Thích Nhất Hạnh đã viên tịch đêm qua, đúng vào thời khắc chuyển giao của ngày.
Thầy đã sống một cuộc đời thật đáng sống, bởi thầy tỉnh thức trong từng phút giây. Di sản của thầy để lại cho tha nhân sẽ còn được truyền tụng mãi, vì những giá trị tư tưởng tuyệt đẹp hướng tới con người và giúp con người thoát khỏi bể khổ: đấy là chánh niệm, tỉnh thức và lòng đại bi.
Trong rất nhiều những cuốn sách, những tư tưởng của thầy mà tôi đọc, tôi nghe, tôi xem; cuốn sách để lại cho tôi sự tỉnh thức lớn nhất, là "Nẻo về của Ý".
Thầy viết xong cuốn này vào ngày 11/5/1966, tức gần 6 thập niên trước, khi nước Việt vẫn còn đang trong cuộc chiến điêu tàn. Và bản thân thầy cũng phải sống lưu vong ở nước ngoài. Nhưng cả cuốn sách không có lấy một chữ oán hận, chỉ có sự thức tỉnh, nguồn tuệ giác thâm sâu, tình thương vô điều kiện và tấm lòng đại bi hướng tới tha nhân.
Trong lời tựa nhân cuốn sách này tái bản sau 40 năm, Thầy nói rằng thầy viết cuốn sách này như một người leo núi mà không có cảm tưởng mình đang leo núi. Đến đỉnh núi nhìn xuống mới biết mình leo tới đỉnh. Và khi xuống núi cũng vậy. Thầy nói ngòi bút của thầy rong chơi chốn núi đồi, không có chút dụng công nào cả.
Và khi đọc cuốn sách đẹp như áng thơ trác tuyệt soi chiếu tận tâm hồn người, tôi cũng thấy được tinh thần "rong chơi núi đồi" của thầy. Nhưng đằng sau sự rong chơi của sự không dụng công đó là cả một sự dụng công trong từng câu chữ. Hay nói như thầy, "không phải thật sự là một cấu trúc nhưng cũng là một thứ cấu trúc". Khi thầy đã luyện tâm mình để trở thành một vị pháp sư của tâm hồn người rồi, sự dụng công hay cấu trúc đã biến mất trên trang sách, chỉ còn để lại cho chúng ta, tùy tâm thức của mình mà tỉnh thức được đến đâu.
Trích đoạn tuyệt đẹp và thức tỉnh dưới đây, với tôi, có lẽ là tư tưởng, là triết lý đẹp nhất mà thầy Thích Nhất Hạnh để lại cho chúng ta.
*
"Tại sao chúng ta ưa những cuộn mây trắng nõn và những tấm thảm tuyết trinh tuyền? Tại vì cái khuynh hướng của bản chất sinh lý và tâm lý của ta nó thế. Ta ưa những gì tinh sạch, đẹp đẽ và an lành. Tinh sạch, đẹp đẽ và an lành theo nhận định và lập trường của cơ thể ta, tâm lý ta, chứ không hẳn là tinh sạch, đẹp đẽ và an lành như những tính cách khách quan của thực tại. Ưa một tờ giấy trắng, ưa một dòng nước trong, ưa một nét nhạc mềm hay ưa một thiếu nữ xinh đẹp thì cũng vậy, không có khác nhau gì hết trên căn bản của tâm lý con người. Nguyên Hưng chẳng thường nghe người ta đem tuyết đem trăng đem hoa để tả người con gái đẹp hay sao. Nhất là khi người con gái đó có vẻ hiền thục thì người ta lại ví đó là Tiên, là Phật, bởi vì Tiên Phật vừa đẹp lại vừa hiền. Và bên dưới những cái thiên hạ cho là đẹp là sạch là lành thì người ta còn tham lam đặt thêm nền tảng của sự thường còn. Đó là do nhu yếu của con người mà ra cả. Con người ưa cái gì thanh sạch, đẹp đẽ, hiền lành và ưa những cái ấy thuộc về mình, đồng nhất với mình và thường còn với mình. Thế rồi phía bên kia, còn gì? Phía bên kia còn sự trái ngược với trong sạch tức là ô uế, sự trái ngược với sự đẹp đẽ tức là xấu xí, sự trái ngược với sự hiền lành tức là độc ác và sự trái ngược với sự thường còn tức là sự tiêu diệt, tức là vô thể.
Và do đó có một sự vật lộn để tìm sang bên này, xua đuổi bên kia. Cho đến nỗi mà trong kinh Phật có khi người ta phải dùng bốn đức Thường, Lạc, Ngã, Tịnh (Hữu thể, An lạc, Tự do, Thơm sạch) để miêu tả Niết Bàn rồi sau đó thêm rằng phải hiểu những chữ đó theo nghĩa nhất nguyên siêu tuyệt của nó mà đừng hiểu theo nghĩa tương đối trong thế giới hiện tượng. Điều đó chứng minh rằng con người chúng ta đã bị ám ảnh quá nhiều bởi ý tưởng về hạnh phúc ước lệ bên kia.
Đột nhiên kinh Bát Nhã tới giáng những đòn sống chết trên nhận thức đó. Quan Tự Tại Bồ Tát sau khi nhìn thấu suốt thế giới hiện tượng mỉm cười tuyên bố: “Tất cả đều là giả lập (không) hết. Sắc, thọ, tưởng, hành, thức, nhãn, nhỉ, tỷ, thiệt, thân, ý, sắc, thanh, hương, vị xúc… đều là giả lập”.
Sáng dậy sớm, tin đầu tiên tôi đọc là Thầy Thích Nhất Hạnh đã viên tịch đêm qua, đúng vào thời khắc chuyển giao của ngày.
Thầy đã sống một cuộc đời thật đáng sống, bởi thầy tỉnh thức trong từng phút giây. Di sản của thầy để lại cho tha nhân sẽ còn được truyền tụng mãi, vì những giá trị tư tưởng tuyệt đẹp hướng tới con người và giúp con người thoát khỏi bể khổ: đấy là chánh niệm, tỉnh thức và lòng đại bi.
Trong rất nhiều những cuốn sách, những tư tưởng của thầy mà tôi đọc, tôi nghe, tôi xem; cuốn sách để lại cho tôi sự tỉnh thức lớn nhất, là "Nẻo về của Ý".
Thầy viết xong cuốn này vào ngày 11/5/1966, tức gần 6 thập niên trước, khi nước Việt vẫn còn đang trong cuộc chiến điêu tàn. Và bản thân thầy cũng phải sống lưu vong ở nước ngoài. Nhưng cả cuốn sách không có lấy một chữ oán hận, chỉ có sự thức tỉnh, nguồn tuệ giác thâm sâu, tình thương vô điều kiện và tấm lòng đại bi hướng tới tha nhân.
Trong lời tựa nhân cuốn sách này tái bản sau 40 năm, Thầy nói rằng thầy viết cuốn sách này như một người leo núi mà không có cảm tưởng mình đang leo núi. Đến đỉnh núi nhìn xuống mới biết mình leo tới đỉnh. Và khi xuống núi cũng vậy. Thầy nói ngòi bút của thầy rong chơi chốn núi đồi, không có chút dụng công nào cả.
Và khi đọc cuốn sách đẹp như áng thơ trác tuyệt soi chiếu tận tâm hồn người, tôi cũng thấy được tinh thần "rong chơi núi đồi" của thầy. Nhưng đằng sau sự rong chơi của sự không dụng công đó là cả một sự dụng công trong từng câu chữ. Hay nói như thầy, "không phải thật sự là một cấu trúc nhưng cũng là một thứ cấu trúc". Khi thầy đã luyện tâm mình để trở thành một vị pháp sư của tâm hồn người rồi, sự dụng công hay cấu trúc đã biến mất trên trang sách, chỉ còn để lại cho chúng ta, tùy tâm thức của mình mà tỉnh thức được đến đâu.
Trích đoạn tuyệt đẹp và thức tỉnh dưới đây, với tôi, có lẽ là tư tưởng, là triết lý đẹp nhất mà thầy Thích Nhất Hạnh để lại cho chúng ta.
*
"Tại sao chúng ta ưa những cuộn mây trắng nõn và những tấm thảm tuyết trinh tuyền? Tại vì cái khuynh hướng của bản chất sinh lý và tâm lý của ta nó thế. Ta ưa những gì tinh sạch, đẹp đẽ và an lành. Tinh sạch, đẹp đẽ và an lành theo nhận định và lập trường của cơ thể ta, tâm lý ta, chứ không hẳn là tinh sạch, đẹp đẽ và an lành như những tính cách khách quan của thực tại. Ưa một tờ giấy trắng, ưa một dòng nước trong, ưa một nét nhạc mềm hay ưa một thiếu nữ xinh đẹp thì cũng vậy, không có khác nhau gì hết trên căn bản của tâm lý con người. Nguyên Hưng chẳng thường nghe người ta đem tuyết đem trăng đem hoa để tả người con gái đẹp hay sao. Nhất là khi người con gái đó có vẻ hiền thục thì người ta lại ví đó là Tiên, là Phật, bởi vì Tiên Phật vừa đẹp lại vừa hiền. Và bên dưới những cái thiên hạ cho là đẹp là sạch là lành thì người ta còn tham lam đặt thêm nền tảng của sự thường còn. Đó là do nhu yếu của con người mà ra cả. Con người ưa cái gì thanh sạch, đẹp đẽ, hiền lành và ưa những cái ấy thuộc về mình, đồng nhất với mình và thường còn với mình. Thế rồi phía bên kia, còn gì? Phía bên kia còn sự trái ngược với trong sạch tức là ô uế, sự trái ngược với sự đẹp đẽ tức là xấu xí, sự trái ngược với sự hiền lành tức là độc ác và sự trái ngược với sự thường còn tức là sự tiêu diệt, tức là vô thể.
Và do đó có một sự vật lộn để tìm sang bên này, xua đuổi bên kia. Cho đến nỗi mà trong kinh Phật có khi người ta phải dùng bốn đức Thường, Lạc, Ngã, Tịnh (Hữu thể, An lạc, Tự do, Thơm sạch) để miêu tả Niết Bàn rồi sau đó thêm rằng phải hiểu những chữ đó theo nghĩa nhất nguyên siêu tuyệt của nó mà đừng hiểu theo nghĩa tương đối trong thế giới hiện tượng. Điều đó chứng minh rằng con người chúng ta đã bị ám ảnh quá nhiều bởi ý tưởng về hạnh phúc ước lệ bên kia.
Đột nhiên kinh Bát Nhã tới giáng những đòn sống chết trên nhận thức đó. Quan Tự Tại Bồ Tát sau khi nhìn thấu suốt thế giới hiện tượng mỉm cười tuyên bố: “Tất cả đều là giả lập (không) hết. Sắc, thọ, tưởng, hành, thức, nhãn, nhỉ, tỷ, thiệt, thân, ý, sắc, thanh, hương, vị xúc… đều là giả lập”.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Thật sự là tốn 3s để suy nghĩ - cái câu này nó có gì đó sai sai
😁1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🗣
PHẬT GIÁO DẤN THÂN CỦA THÍCH NHẤT HẠNH
Trong cuốn "Việt Nam: Hoa sen trong biển lửa". Trong cuộc phỏng vấn với nhà báo John Malkin hơn một thập niên trước, Thiền sư Thích Nhất Hạnh giải thích về Phật giáo dấn thân của mình :
"Khi bom dội lên đầu chúng sinh, bạn không thể ngồi trong thiền viện. Thiền là nhận thức về những gì đang xảy ra, không chỉ bên trong mà còn xung quanh cơ thể và cảm xúc của bạn".
"Phật giáo phải gắn liền với cuộc sống thường nhật, với nỗi đau của bạn và những người xung quanh. Bạn phải học cách giúp đỡ một đứa trẻ bị thương trong lúc duy trì hơi thở chánh niệm. Bạn phải giữ cho bản thân khỏi lạc lối trong hành động. Hành động phải đi cùng thiền", Thiền sư nhấn mạnh.
Chính vì tư tưởng này nên ông được các nhà hoạt động xã hội phản chiến lúc đó ca ngợi về tư tưởng hòa bình cho hai bên và mong muốn hòa giải bằng đàm phán. Dĩ nhiên chính trị nó đơn giản nói mồm là được thì cái ông "I have a dream" bên cạnh đã không vào hòm. Vậy nên không có gì ngạc nhiên khi thiền sư bị cả hai bên căm, bên phe Mỹ Ngụy thì chửi ông là thằng Cộng Sản nằm vùng vì tố cáo Ngụy nhiều tội ác chiến tranh, ném bom dân thường của Mỹ. Ngược lại phía bên kia đang muốn dồn ga max số húc cổng dĩ nhiên cũng không muốn có một ông sư đứng giữa ngăn cản ngồi xuống uống chén trà, làm cái bánh giảng hòa.
Về quan niệm vai vế và cách tổ chức giữa ông và giáo hội trong nước lại càng mâu thuẫn khi không tự nhiên mà thiền sư không bao giờ nhận chức danh Hòa Thượng hay Đại Đức, đơn giản ông thích mọi người gọi mình là Sư Ông cho trần tục. Nhìn lại thì cũng không phải không có lý khi cái Chùa Ba Vàng còn đứng sừng sững như tòa kim lâu như thế, thì với một người như thiền sư dĩ nhiên không đồng lòng được. Hay nói thẳng ra là ông không chấp nhận cái kiểu tu tập kinh doanh vậy cho nó vuông.
Đội cờ đỏ bảo cụ Hạnh là phe vàng, còn phe vàng chửi cụ là Cộng Sản thì cụ cũng kệ bởi cả cuộc đời mình thiền sư này chỉ quan tâm việc hóa giải binh đao là đủ. Còn về học thuật thì không cần nói nhiều rồi, chỉ biết thế giới đánh giá tài năng và ngưỡng mộ công sức truyền thụ Phật pháp của thiền sư cũng như qua những lời mà thiền sư để lại cũng hiểu hơn một phần về con người của chính bản thân ông.
Đảng và nhà nước tạo điều kiện cho cụ Hạnh về, tổ chức giáo hội Phật giáo cũng long trọng an táng ông thì đám hậu sinh chúng ta không ở cùng lịch sử không nên đánh giá ông theo cách nhìn chính trị hóa, hãy để thiền sư viên tịch như một Sư Ông như thiền sư mong muốn.
.
.
BBC Việt Ngữ
PHẬT GIÁO DẤN THÂN CỦA THÍCH NHẤT HẠNH
Trong cuốn "Việt Nam: Hoa sen trong biển lửa". Trong cuộc phỏng vấn với nhà báo John Malkin hơn một thập niên trước, Thiền sư Thích Nhất Hạnh giải thích về Phật giáo dấn thân của mình :
"Khi bom dội lên đầu chúng sinh, bạn không thể ngồi trong thiền viện. Thiền là nhận thức về những gì đang xảy ra, không chỉ bên trong mà còn xung quanh cơ thể và cảm xúc của bạn".
"Phật giáo phải gắn liền với cuộc sống thường nhật, với nỗi đau của bạn và những người xung quanh. Bạn phải học cách giúp đỡ một đứa trẻ bị thương trong lúc duy trì hơi thở chánh niệm. Bạn phải giữ cho bản thân khỏi lạc lối trong hành động. Hành động phải đi cùng thiền", Thiền sư nhấn mạnh.
Chính vì tư tưởng này nên ông được các nhà hoạt động xã hội phản chiến lúc đó ca ngợi về tư tưởng hòa bình cho hai bên và mong muốn hòa giải bằng đàm phán. Dĩ nhiên chính trị nó đơn giản nói mồm là được thì cái ông "I have a dream" bên cạnh đã không vào hòm. Vậy nên không có gì ngạc nhiên khi thiền sư bị cả hai bên căm, bên phe Mỹ Ngụy thì chửi ông là thằng Cộng Sản nằm vùng vì tố cáo Ngụy nhiều tội ác chiến tranh, ném bom dân thường của Mỹ. Ngược lại phía bên kia đang muốn dồn ga max số húc cổng dĩ nhiên cũng không muốn có một ông sư đứng giữa ngăn cản ngồi xuống uống chén trà, làm cái bánh giảng hòa.
Về quan niệm vai vế và cách tổ chức giữa ông và giáo hội trong nước lại càng mâu thuẫn khi không tự nhiên mà thiền sư không bao giờ nhận chức danh Hòa Thượng hay Đại Đức, đơn giản ông thích mọi người gọi mình là Sư Ông cho trần tục. Nhìn lại thì cũng không phải không có lý khi cái Chùa Ba Vàng còn đứng sừng sững như tòa kim lâu như thế, thì với một người như thiền sư dĩ nhiên không đồng lòng được. Hay nói thẳng ra là ông không chấp nhận cái kiểu tu tập kinh doanh vậy cho nó vuông.
Đội cờ đỏ bảo cụ Hạnh là phe vàng, còn phe vàng chửi cụ là Cộng Sản thì cụ cũng kệ bởi cả cuộc đời mình thiền sư này chỉ quan tâm việc hóa giải binh đao là đủ. Còn về học thuật thì không cần nói nhiều rồi, chỉ biết thế giới đánh giá tài năng và ngưỡng mộ công sức truyền thụ Phật pháp của thiền sư cũng như qua những lời mà thiền sư để lại cũng hiểu hơn một phần về con người của chính bản thân ông.
Đảng và nhà nước tạo điều kiện cho cụ Hạnh về, tổ chức giáo hội Phật giáo cũng long trọng an táng ông thì đám hậu sinh chúng ta không ở cùng lịch sử không nên đánh giá ông theo cách nhìn chính trị hóa, hãy để thiền sư viên tịch như một Sư Ông như thiền sư mong muốn.
.
.
BBC News Tiếng Việt
Đóng góp của Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Rất nhiều người góp phần làm cho từ “mindfulness” trở nên một phong trào, nhưng có lẽ Thiền Sư Thích Nhất Hạnh góp phần nhiều nhất.
1. Đừng mong mình trở thành tỷ phú, đói vào quán ăn, khát vào quán nước, thích đi đâu xách ba lô lên là đi, đủ tiền trả xem như đã là phong lưu rồi .
2. Đừng mong ai chung thủy tuyệt đối, sớm mở mắt còn thấy, tối nhắm mắt bên cạnh, xem như đã là tuyệt đối chung thủy rồi .
3. Đừng mong có một sự sòng phẳng, người thiếu nợ chịu trả nợ ấy có thể xem là cực kỳ sòng phẳng rồi .
4. Đừng than thở mình thiếu may mắn. Sáng ngủ dậy còn có thể thở, còn vào nhà tắm đánh răng đã là vô cùng may mắn rồi .
https://passion.cuongdc.co/2020/01/vo-huynh-ngoc-phung.html
2. Đừng mong ai chung thủy tuyệt đối, sớm mở mắt còn thấy, tối nhắm mắt bên cạnh, xem như đã là tuyệt đối chung thủy rồi .
3. Đừng mong có một sự sòng phẳng, người thiếu nợ chịu trả nợ ấy có thể xem là cực kỳ sòng phẳng rồi .
4. Đừng than thở mình thiếu may mắn. Sáng ngủ dậy còn có thể thở, còn vào nhà tắm đánh răng đã là vô cùng may mắn rồi .
https://passion.cuongdc.co/2020/01/vo-huynh-ngoc-phung.html
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🗣
Từ bên ngoài thế giới nhìn về, sẽ ko thấy VN có ý thức mở rộng nghiên cứu khoa học. Chỉ thấy 1 nhúm người giàu muốn bắt chước nhưng ấm ức ko ai để tâm.
NẾU THỰC SỰ MUỐN CỐNG HIẾN KHOA HỌC THÌ ĐẦU TƯ VÀO CON NGƯỜI KO CÓ ĐIỀU KIỆN. Học kiểu Ấn Độ, thay đổi cả quốc gia nghèo đói thành nguồn nhân lực IT cho cả thế giới bằng cách, đầu tư cho từng con người một đi học khoa học.
CHỨ KO PHẢI BẰNG CÁCH ĐI TRAO GIẢI CHO NGƯỜI KO CẦN THÊM KHEN NGỢI NỮA.
Nghĩ cũng còn may khi không thấy truyền thông đăng tải, trừ chính các bài PR của Vin. Bởi chưa biết chừng, chúng nó lại cười cho vì sự phỉ báng khoa học chính quốc
Từ bên ngoài thế giới nhìn về, sẽ ko thấy VN có ý thức mở rộng nghiên cứu khoa học. Chỉ thấy 1 nhúm người giàu muốn bắt chước nhưng ấm ức ko ai để tâm.
NẾU THỰC SỰ MUỐN CỐNG HIẾN KHOA HỌC THÌ ĐẦU TƯ VÀO CON NGƯỜI KO CÓ ĐIỀU KIỆN. Học kiểu Ấn Độ, thay đổi cả quốc gia nghèo đói thành nguồn nhân lực IT cho cả thế giới bằng cách, đầu tư cho từng con người một đi học khoa học.
CHỨ KO PHẢI BẰNG CÁCH ĐI TRAO GIẢI CHO NGƯỜI KO CẦN THÊM KHEN NGỢI NỮA.
Nghĩ cũng còn may khi không thấy truyền thông đăng tải, trừ chính các bài PR của Vin. Bởi chưa biết chừng, chúng nó lại cười cho vì sự phỉ báng khoa học chính quốc
😁1😱1
Forwarded from L O A N T.I N : chúa tể những đường link
Xin kính chào Người ! Người vừa hoàn tất chuyến dạo chơi trần thế gần một thế kỷ.
Dù trực tiếp hay gián tiếp, Người có ảnh hưởng tích cực tới triệu triệu người, trong đó có tôi.
3 tác phẩm có tác động chuyển đổi cơ bản cuộc đời tôi thì 1 là Bước chân An Lạc - bộ phim về Người và 2,3 lần lượt là 2 cuốn sách Hiểu về Trái Tim và Làm Như Chơi của Thiền sư Thích Minh Niệm, một học trò xuất sắc của Người.
Cuốn 2 và 3: mình đã gói thắt nơ kết hoa tặng ko biết bao người với ước muốn ngây thơ và giản dị là đọc xong 2 cuốn sách đó: người đọc sẽ được chuyển hoá, để sống một cuộc đời chủ động, một lối sống tử tế, khỏe mạnh và hạnh phúc.
Nhất Hạnh - chỉ một Hạnh, nhưng Hạnh quá lớn lao !!! ❤️
Xin kính chào Người 🙏
Dù trực tiếp hay gián tiếp, Người có ảnh hưởng tích cực tới triệu triệu người, trong đó có tôi.
3 tác phẩm có tác động chuyển đổi cơ bản cuộc đời tôi thì 1 là Bước chân An Lạc - bộ phim về Người và 2,3 lần lượt là 2 cuốn sách Hiểu về Trái Tim và Làm Như Chơi của Thiền sư Thích Minh Niệm, một học trò xuất sắc của Người.
Cuốn 2 và 3: mình đã gói thắt nơ kết hoa tặng ko biết bao người với ước muốn ngây thơ và giản dị là đọc xong 2 cuốn sách đó: người đọc sẽ được chuyển hoá, để sống một cuộc đời chủ động, một lối sống tử tế, khỏe mạnh và hạnh phúc.
Nhất Hạnh - chỉ một Hạnh, nhưng Hạnh quá lớn lao !!! ❤️
Xin kính chào Người 🙏
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🗣
Chuyện kể rằng Nhan Hồi (một đồ đệ của Khổng Tử) nấu cơm, và Khổng Tử thấy Nhan Hồi mở nắp nồi rồi lấy đũa bới cơm và đưa vào miệng ăn. Thấy vậy, Khổng Tử thất vọng trước người đệ tử xuất sắc và than rằng “Chao ôi! Trò yêu của ta lẽ nào lại ăn vụng thầy, vụng bạn thế sao? Còn đâu lễ nghĩa, đạo lí? Bao kỳ vọng đặt vào nó thế là đổ sông, đổ biển cả rồi!” Sau đó, để thử lòng Nhan Hồi, Khổng Tử đề nghị xới một chén cơm để cúng cha mẹ ông. Các đệ tử đều ok, ngoại trừ Nhan Hồi im lặng. Khi được hỏi tại sao, Nhan Hồi thưa rằng:
“Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch … khi cơm chín con mở nắp nồi ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em … Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”
Nghe giải thích xong, Khổng Tử mới than rằng “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”
.
T I E N S Y 👔 Y KHOA
Chuyện kể rằng Nhan Hồi (một đồ đệ của Khổng Tử) nấu cơm, và Khổng Tử thấy Nhan Hồi mở nắp nồi rồi lấy đũa bới cơm và đưa vào miệng ăn. Thấy vậy, Khổng Tử thất vọng trước người đệ tử xuất sắc và than rằng “Chao ôi! Trò yêu của ta lẽ nào lại ăn vụng thầy, vụng bạn thế sao? Còn đâu lễ nghĩa, đạo lí? Bao kỳ vọng đặt vào nó thế là đổ sông, đổ biển cả rồi!” Sau đó, để thử lòng Nhan Hồi, Khổng Tử đề nghị xới một chén cơm để cúng cha mẹ ông. Các đệ tử đều ok, ngoại trừ Nhan Hồi im lặng. Khi được hỏi tại sao, Nhan Hồi thưa rằng:
“Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch … khi cơm chín con mở nắp nồi ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em … Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”
Nghe giải thích xong, Khổng Tử mới than rằng “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”
.
T I E N S Y 👔 Y KHOA
Tuan V. Nguyen
“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”
Hầu như bất cứ ai trong chúng ta đều nghe qua câu thơ bất hủ đó của Nguyễn Du. Nhưng câu thơ đó còn hàm ý một thông điệp rất quan trọng trong cuộc sống: đừng phán xét. Khi bạn phán xét người khác, …
Forwarded from L O A N T.I N : chúa tể những đường link
HIỆN TẠI - BÂY GIỜ - Ở ĐÂY
Thầy Hạnh là người đã mang hơi thở của Phật Giáo đến với đời sống phương Tây và là người sáng lập ra trường phái Tiếp Hiện
Người phương Tây khi ăn thì nghĩ về quá khứ, hướng đến tương lai, họ không ăn trái quít trên tay mình, họ không ăn ở trong hiện tại, họ không có mặt ở hiện tại
Thầy đến và dạy họ thêm một phương pháp có thể giúp họ an ổn hơn, và đưa điều đó lên thành một cách thực hành đi vào đời sống
Mặc dù nó chưa phải là Đạo Phật, nhưng nó cũng giúp cho hàng triệu người an lạc hơn, đó là công đức to lớn của Thầy
Có rất nhiều người nói cao siêu, lý luận tuyệt vời, nhưng họ cũng không ăn trái quýt trên tay của họ, họ so sánh, họ ngã mạn, kiêu ngạo, cuồng tín, và đầy bất thiện, tâm họ không có mặt ở hiện tại: Nơi ấy, Bây giờ và Ờ đây
https://youtu.be/6f0TcEP3iuc
Thầy Hạnh là người đã mang hơi thở của Phật Giáo đến với đời sống phương Tây và là người sáng lập ra trường phái Tiếp Hiện
Người phương Tây khi ăn thì nghĩ về quá khứ, hướng đến tương lai, họ không ăn trái quít trên tay mình, họ không ăn ở trong hiện tại, họ không có mặt ở hiện tại
Thầy đến và dạy họ thêm một phương pháp có thể giúp họ an ổn hơn, và đưa điều đó lên thành một cách thực hành đi vào đời sống
Mặc dù nó chưa phải là Đạo Phật, nhưng nó cũng giúp cho hàng triệu người an lạc hơn, đó là công đức to lớn của Thầy
Có rất nhiều người nói cao siêu, lý luận tuyệt vời, nhưng họ cũng không ăn trái quýt trên tay của họ, họ so sánh, họ ngã mạn, kiêu ngạo, cuồng tín, và đầy bất thiện, tâm họ không có mặt ở hiện tại: Nơi ấy, Bây giờ và Ờ đây
https://youtu.be/6f0TcEP3iuc
YouTube
Bông Hồng Cài Áo | Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
1. Phỏng Vấn Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
2. Bông Hồng Cài Áo (Phạm Thế Mỹ, Thích Nhất Hạnh) Nguyễn Hưng PBN40 9:00
3. Bông Hồng Cài Áo (Phạm Thế Mỹ, Thích Nhất Hạnh) Bằng Kiều PBN113 14:13
#thuynga #bonghongcaiao #thichnhathanh
©2020 published by Thuy Nga under…
2. Bông Hồng Cài Áo (Phạm Thế Mỹ, Thích Nhất Hạnh) Nguyễn Hưng PBN40 9:00
3. Bông Hồng Cài Áo (Phạm Thế Mỹ, Thích Nhất Hạnh) Bằng Kiều PBN113 14:13
#thuynga #bonghongcaiao #thichnhathanh
©2020 published by Thuy Nga under…