Forwarded from loant.in | NÂNG TẦM TRẢI NGHIỆM
Những hệ thống tưởng rất lớn rồi sẽ bị thay đổi bởi các lực lượng nhỏ nhưng kiên trì.
Forwarded from loant.in | NÂNG TẦM TRẢI NGHIỆM
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Xin lỗi vợ
Con do vợ đẻ ra ko phải là con chúng ta, Là anh sai rồi
Con do vợ đẻ ra ko phải là con chúng ta, Là anh sai rồi
Forwarded from loant.in | NÂNG TẦM TRẢI NGHIỆM
1. Việc làm cha mẹ là một nhu cầu rất căn bản của con người, không phải “đặc quyền” dành riêng cho người giàu. Khi phát biểu kiểu: “nghèo thì đừng sinh con”, rất dễ trượt sang sự phân biệt và kỳ thị người nghèo — dù người nói có thể không cố ý.
2. Thực tế, rất nhiều người xuất thân nghèo khó lại trở thành những cá nhân có đóng góp cực lớn cho xã hội: doanh nhân, nhà khoa học, học giả, nghệ sĩ… Có những con người tạo ra giá trị cho cộng đồng còn nhiều hơn vô số người “thành đạt” về mặt hình ảnh. Nghèo không phải là một bản án về nhân cách hay trí tuệ.
3. Điều dễ gây khó chịu nhất ở câu nói này là nó vô tình xúc phạm những người nghèo nhưng sống rất lương thiện, tử tế — mà ngoài đời tôi gặp không hề ít.
Việc sinh con và “lương thiện” vốn chẳng liên quan trực tiếp đến nhau.
Tiền bạc thường chỉ khuếch đại tính cách sẵn có, chứ không tự tạo ra đạo đức. Một người giàu chưa chắc nhân hậu hơn người nghèo. Ngược lại, lịch sử đầy những ví dụ về những người cực kỳ giàu có nhưng vẫn hành xử tàn nhẫn, ích kỷ hay thiếu đạo đức.
4. Một hệ quả nguy hiểm khác là kiểu thông điệp nửa vời này rất dễ tác động tiêu cực đến trẻ nhỏ. Nó có thể gieo vào đầu chúng suy nghĩ:
* “Bố mẹ nghèo là có lỗi với mình.”
* “Mình khổ là do bố mẹ sinh ra mình.”
* “Cha mẹ không cho mình điều kiện như người khác tức là ích kỷ.”
Trong khi đời sống vốn phức tạp hơn rất nhiều. Không ai chọn nơi mình sinh ra, nhưng cũng không thể quy toàn bộ giá trị của một gia đình chỉ bằng mức thu nhập.
5. Điều đáng nói là câu này vốn được dịch/phóng tác từ câu của Trương Ái Linh:
> “如果孩子的出生,是为了继承自己的劳碌,恐慌,贫困,那么不生,也是一种善良。”
Sát nghĩa hơn sẽ là:
> “Nếu một đứa trẻ sinh ra chỉ để kế thừa sự vất vả, bất an và nghèo khó của cha mẹ, thì việc không sinh con cũng là một hành động nhân đạo.”
Từ “善良” trong ngữ cảnh này gần với:
* lòng trắc ẩn,
* tính nhân đạo,
* sự thương người trong một hoàn cảnh cụ thể.
Nó khác khá xa với chữ “lương thiện” theo nghĩa đạo đức xuyên suốt của một con người.
Chỉ cần đổi từ thôi là sắc thái câu nói thay đổi hẳn:
* “hành động nhân đạo” → một lựa chọn trong hoàn cảnh cụ thể,
* còn “lương thiện” → dễ biến thành phán xét đạo đức với người sinh con khi còn nghèo.
Và chính chỗ đó khiến câu nói dễ trở thành một kiểu miệt thị người nghèo được bọc trong vẻ ngoài “tri thức” và “sâu sắc”.
Quan điểm cá nhân của tôi thì đơn giản:
> Trẻ con không hề yêu cầu được sinh ra. Chúng cũng không có nghĩa vụ phải gánh thay lý tưởng, sự hy sinh hay những thiếu hụt của cha mẹ.
Vì vậy trước khi quyết định sinh con, điều quan trọng nhất không phải là giàu hay nghèo, mà là:
* có đủ trách nhiệm hay không,
* có đủ tình thương hay không,
* và có thật sự sẵn sàng đồng hành với cuộc đời của một con người khác hay không.
HOANG TUNG
2. Thực tế, rất nhiều người xuất thân nghèo khó lại trở thành những cá nhân có đóng góp cực lớn cho xã hội: doanh nhân, nhà khoa học, học giả, nghệ sĩ… Có những con người tạo ra giá trị cho cộng đồng còn nhiều hơn vô số người “thành đạt” về mặt hình ảnh. Nghèo không phải là một bản án về nhân cách hay trí tuệ.
3. Điều dễ gây khó chịu nhất ở câu nói này là nó vô tình xúc phạm những người nghèo nhưng sống rất lương thiện, tử tế — mà ngoài đời tôi gặp không hề ít.
Việc sinh con và “lương thiện” vốn chẳng liên quan trực tiếp đến nhau.
Tiền bạc thường chỉ khuếch đại tính cách sẵn có, chứ không tự tạo ra đạo đức. Một người giàu chưa chắc nhân hậu hơn người nghèo. Ngược lại, lịch sử đầy những ví dụ về những người cực kỳ giàu có nhưng vẫn hành xử tàn nhẫn, ích kỷ hay thiếu đạo đức.
4. Một hệ quả nguy hiểm khác là kiểu thông điệp nửa vời này rất dễ tác động tiêu cực đến trẻ nhỏ. Nó có thể gieo vào đầu chúng suy nghĩ:
* “Bố mẹ nghèo là có lỗi với mình.”
* “Mình khổ là do bố mẹ sinh ra mình.”
* “Cha mẹ không cho mình điều kiện như người khác tức là ích kỷ.”
Trong khi đời sống vốn phức tạp hơn rất nhiều. Không ai chọn nơi mình sinh ra, nhưng cũng không thể quy toàn bộ giá trị của một gia đình chỉ bằng mức thu nhập.
5. Điều đáng nói là câu này vốn được dịch/phóng tác từ câu của Trương Ái Linh:
> “如果孩子的出生,是为了继承自己的劳碌,恐慌,贫困,那么不生,也是一种善良。”
Sát nghĩa hơn sẽ là:
> “Nếu một đứa trẻ sinh ra chỉ để kế thừa sự vất vả, bất an và nghèo khó của cha mẹ, thì việc không sinh con cũng là một hành động nhân đạo.”
Từ “善良” trong ngữ cảnh này gần với:
* lòng trắc ẩn,
* tính nhân đạo,
* sự thương người trong một hoàn cảnh cụ thể.
Nó khác khá xa với chữ “lương thiện” theo nghĩa đạo đức xuyên suốt của một con người.
Chỉ cần đổi từ thôi là sắc thái câu nói thay đổi hẳn:
* “hành động nhân đạo” → một lựa chọn trong hoàn cảnh cụ thể,
* còn “lương thiện” → dễ biến thành phán xét đạo đức với người sinh con khi còn nghèo.
Và chính chỗ đó khiến câu nói dễ trở thành một kiểu miệt thị người nghèo được bọc trong vẻ ngoài “tri thức” và “sâu sắc”.
Quan điểm cá nhân của tôi thì đơn giản:
> Trẻ con không hề yêu cầu được sinh ra. Chúng cũng không có nghĩa vụ phải gánh thay lý tưởng, sự hy sinh hay những thiếu hụt của cha mẹ.
Vì vậy trước khi quyết định sinh con, điều quan trọng nhất không phải là giàu hay nghèo, mà là:
* có đủ trách nhiệm hay không,
* có đủ tình thương hay không,
* và có thật sự sẵn sàng đồng hành với cuộc đời của một con người khác hay không.
HOANG TUNG
❤2
Forwarded from CuongDC 📸
MIU LÊ THOÁT ÁN HÌNH SỰ, KHỞI TỐ TẠM GIAM 1 NGƯỜI TỔ CHỨC 2 NGƯỜI PHA CHÊ
#
Tóm tắt vụ việc
- Thời gian và địa điểm: Khoảng 12h30 ngày 10/5/2026, Công an Đặc khu Cát Hải kiểm tra cơ sở lưu trú TiTi Beach (bãi tắm Tùng Thu, thôn 2, Cát Bà). Phát hiện nhóm 6 người đang sử dụng trái phép chất ma túy (chủ yếu là “nước vui” chứa ma túy và Ketamine).
- Nhóm đối tượng:
- Trần Đức Phong (SN 1991, Hà Nội)
- Đoàn Thị Thúy An (SN 1990, Cát Hải – có 2 quốc tịch VN & Mỹ)
- Vũ Thái Nam (SN 2002, Bắc Ninh)
- Trần Minh Trang (SN 1996, Hà Nội)
- Lê Ánh Nhật (SN 1991, TP.HCM) – ca sĩ Miu Lê
- Vũ Khương An (SN 1995, TP.HCM – có 2 quốc tịch VN & Canada)
- Vai trò:
- Phong và Nam bị xác định là người tổ chức (pha chế, cung cấp, tàng trữ Ketamine) → bị khởi tố về 2 tội: “**Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy**” (khoản 2 Điều 255 BLHS) và “**Tàng trữ trái phép chất ma túy**” (khoản 2 Điều 249 BLHS).
- Đoàn Thị Thúy An bị khởi tố về tội “**Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy**”.
- Miu Lê (Lê Ánh Nhật), Trần Minh Trang và Vũ Khương An được xác định là đối tượng thụ hưởng (chỉ sử dụng, không tổ chức, không tàng trữ, không cung cấp) → chưa đủ căn cứ khởi tố hình sự tại thời điểm này.
Viện Kiểm sát nhân dân khu vực 4 (TP. Hải Phòng) đã phê chuẩn quyết định khởi tố và bắt tạm giam 3 bị can trên.
#
Xử lý đối với Miu Lê
Theo quy định pháp luật hiện hành:
- Cô sẽ bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi sử dụng trái phép chất ma túy.
- Đồng thời bị áp dụng biện pháp quản lý tại địa phương trong thời hạn 1 năm (thường là quản lý, giáo dục, theo dõi tại nơi cư trú).
Cơ quan điều tra cho biết vẫn đang tiếp tục làm rõ, nếu sau này phát hiện thêm căn cứ (ví dụ: có hành vi tổ chức, mua bán, hoặc vai trò lớn hơn), sẽ xử lý hình sự bổ sung.
#
Phản ứng từ phía Miu Lê và công ty quản lý
Công ty quản lý KIM Entertainment đã ra thông báo chính thức, thay mặt Miu Lê:
- Xác nhận cô là “đối tượng thụ hưởng”, chưa bị khởi tố hình sự.
- Cô sẽ chấp hành nghiêm chỉnh xử phạt hành chính và biện pháp quản lý 1 năm.
- Miu Lê gửi lời xin lỗi khán giả, nhà sản xuất, đối tác vì hành vi sai trái, bày tỏ “vô cùng xấu hổ và ân hận”.
Vụ việc vẫn đang được điều tra khẩn trương.
#
Tóm tắt vụ việc
- Thời gian và địa điểm: Khoảng 12h30 ngày 10/5/2026, Công an Đặc khu Cát Hải kiểm tra cơ sở lưu trú TiTi Beach (bãi tắm Tùng Thu, thôn 2, Cát Bà). Phát hiện nhóm 6 người đang sử dụng trái phép chất ma túy (chủ yếu là “nước vui” chứa ma túy và Ketamine).
- Nhóm đối tượng:
- Trần Đức Phong (SN 1991, Hà Nội)
- Đoàn Thị Thúy An (SN 1990, Cát Hải – có 2 quốc tịch VN & Mỹ)
- Vũ Thái Nam (SN 2002, Bắc Ninh)
- Trần Minh Trang (SN 1996, Hà Nội)
- Lê Ánh Nhật (SN 1991, TP.HCM) – ca sĩ Miu Lê
- Vũ Khương An (SN 1995, TP.HCM – có 2 quốc tịch VN & Canada)
- Vai trò:
- Phong và Nam bị xác định là người tổ chức (pha chế, cung cấp, tàng trữ Ketamine) → bị khởi tố về 2 tội: “**Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy**” (khoản 2 Điều 255 BLHS) và “**Tàng trữ trái phép chất ma túy**” (khoản 2 Điều 249 BLHS).
- Đoàn Thị Thúy An bị khởi tố về tội “**Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy**”.
- Miu Lê (Lê Ánh Nhật), Trần Minh Trang và Vũ Khương An được xác định là đối tượng thụ hưởng (chỉ sử dụng, không tổ chức, không tàng trữ, không cung cấp) → chưa đủ căn cứ khởi tố hình sự tại thời điểm này.
Viện Kiểm sát nhân dân khu vực 4 (TP. Hải Phòng) đã phê chuẩn quyết định khởi tố và bắt tạm giam 3 bị can trên.
#
Xử lý đối với Miu Lê
Theo quy định pháp luật hiện hành:
- Cô sẽ bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi sử dụng trái phép chất ma túy.
- Đồng thời bị áp dụng biện pháp quản lý tại địa phương trong thời hạn 1 năm (thường là quản lý, giáo dục, theo dõi tại nơi cư trú).
Cơ quan điều tra cho biết vẫn đang tiếp tục làm rõ, nếu sau này phát hiện thêm căn cứ (ví dụ: có hành vi tổ chức, mua bán, hoặc vai trò lớn hơn), sẽ xử lý hình sự bổ sung.
#
Phản ứng từ phía Miu Lê và công ty quản lý
Công ty quản lý KIM Entertainment đã ra thông báo chính thức, thay mặt Miu Lê:
- Xác nhận cô là “đối tượng thụ hưởng”, chưa bị khởi tố hình sự.
- Cô sẽ chấp hành nghiêm chỉnh xử phạt hành chính và biện pháp quản lý 1 năm.
- Miu Lê gửi lời xin lỗi khán giả, nhà sản xuất, đối tác vì hành vi sai trái, bày tỏ “vô cùng xấu hổ và ân hận”.
Vụ việc vẫn đang được điều tra khẩn trương.
❤1👍1
Sáng ghé quán phở bình dân bên đường, gọi tô tái gầu với ly trà đá.
Bà chủ quay ra gọi vọng:
“Cho chị một ly trà đá nghen!”
Một lát sau thấy cô bán nước ngồi tận đầu hẻm bưng ly trà đá qua. Tôi mới hỏi:
“Sao cô không bán luôn nước cho tiện?”
Bà chủ cười:
“Thôi để người ta bán. Mình nương nhau mà sống.”
Chiều ghé ăn bánh canh, hỏi cô em bán quán:
“Sao dạo này không thấy bán buổi sáng nữa?”
Cô nói:
“Con bé bán cơm tấm thuê mặt bằng buổi sáng ế quá nên bán thêm hủ tíu. Giờ em mà bán nữa thì nó mất khách. Thôi để nó bán, mình nương nhau mà sống.”
Nghe xong tự nhiên thấy lòng dịu lại.
Giữa thời buổi người ta chen nhau, giành nhau, đạp lên nhau để sống…
thì còn có những người chọn cách nhường nhau một chút để cùng sống được với nhau.
Cái suy nghĩ:
“Thôi để người ta bán…”
nghe đơn giản vậy mà tử tế biết bao nhiêu.
Bà chủ quay ra gọi vọng:
“Cho chị một ly trà đá nghen!”
Một lát sau thấy cô bán nước ngồi tận đầu hẻm bưng ly trà đá qua. Tôi mới hỏi:
“Sao cô không bán luôn nước cho tiện?”
Bà chủ cười:
“Thôi để người ta bán. Mình nương nhau mà sống.”
Chiều ghé ăn bánh canh, hỏi cô em bán quán:
“Sao dạo này không thấy bán buổi sáng nữa?”
Cô nói:
“Con bé bán cơm tấm thuê mặt bằng buổi sáng ế quá nên bán thêm hủ tíu. Giờ em mà bán nữa thì nó mất khách. Thôi để nó bán, mình nương nhau mà sống.”
Nghe xong tự nhiên thấy lòng dịu lại.
Giữa thời buổi người ta chen nhau, giành nhau, đạp lên nhau để sống…
thì còn có những người chọn cách nhường nhau một chút để cùng sống được với nhau.
Cái suy nghĩ:
“Thôi để người ta bán…”
nghe đơn giản vậy mà tử tế biết bao nhiêu.
❤4👍1
Forwarded from loant.in | NÂNG TẦM TRẢI NGHIỆM
Tôi chụp ảnh cho Bác Ba Dũng
Tôi gặp Phượng – cô sinh viên năm cuối Đại học Kinh tế Quốc dân – một cách rất tình cờ.
Em đam mê áo dài Việt Nam, còn tôi đam mê nhiếp ảnh. Thế là chúng tôi gặp nhau.
Đầu hè năm 2001, tôi là một phóng viên trẻ, cộng tác với báo Tiền Phong, Người Đẹp và Thời Trang Trẻ. Những ngày ấy, tôi gần như sống trong studio, liên tục lên kế hoạch chụp ảnh cho hoa hậu và người mẫu.
Phượng quen nhà tạo mẫu tóc Minh Phương, có lần ghé chơi studio của tôi. Cô sinh viên hiền lành, nụ cười bẽn lẽn, nói nhỏ:
“Anh chụp cho em bộ sưu tập áo dài nhé.”
Tôi mỉm cười đồng ý — vốn dĩ tôi cũng dễ tính.
Tôi không còn nhớ đã chụp cho Phượng bao nhiêu bộ ảnh, bao nhiêu ngày trong phòng chụp… chỉ nhớ rằng em có rất nhiều áo dài, và mỗi lần chụp là một câu chuyện.
Một hôm, Phượng nói:
“Mai má em ra Hà Nội thăm ba em. Anh chụp giúp ba má em một bộ ảnh đẹp để phóng lớn treo ở nhà nhé. Ba má bận công việc, chưa có tấm hình nào chụp chung làm kỷ niệm.”
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói:
“Việc đó để anh lo. Em cứ bảo hai bác ở nhà — anh sẽ mang thiết bị đến chụp tận nơi.”
(Đó là căn nhà công vụ trên phố Phan Đình Phùng.)
Tôi liên hệ ngay với nhà tạo mẫu tóc Minh Phương và chuyên gia trang điểm Cindy Thái Tài, sắp xếp ê-kíp cho buổi chụp quan trọng vào chiều hôm sau.
Khi gặp hai bác tại nhà riêng, ấn tượng đầu tiên của tôi là:
Bác Ba thật phong độ, gần gũi; còn bác gái dịu dàng, nhẹ nhàng.
Nhờ vậy, tôi cũng bớt đi phần nào hồi hộp.
Với vai trò là người “đạo diễn” buổi chụp, tôi trao đổi cùng hai bác và ê-kíp để tạo nên những bức ảnh giản dị mà đẹp nhất — đúng với tinh thần gia đình.
Sau buổi chụp, Phượng nói:
“Ba má em rất thích bộ ảnh này. Anh giúp em phóng lớn những tấm đẹp nhất để treo trong nhà nhé.”
Nghe vậy, tôi thấy vui vì đã hoàn thành trọn vẹn một công việc đầy ý nghĩa.
P/s:
“Kìa những ngôi sao lung linh… dường như có những ưu tư muốn gửi trao…”
Đêm nay đọc báo, thấy hình bác Ba nhận Huân chương Mặt Trời Mọc.
Bác vẫn phong độ, nụ cười rạng rỡ như xưa.
Con xin chúc hai bác luôn mạnh khỏe.
Với tôi, Bác Ba mãi là “hoa khôi của Văn phòng Chính phủ” — như lời Phượng từng nói khi kể về ba mình.
Tôi gặp Phượng – cô sinh viên năm cuối Đại học Kinh tế Quốc dân – một cách rất tình cờ.
Em đam mê áo dài Việt Nam, còn tôi đam mê nhiếp ảnh. Thế là chúng tôi gặp nhau.
Đầu hè năm 2001, tôi là một phóng viên trẻ, cộng tác với báo Tiền Phong, Người Đẹp và Thời Trang Trẻ. Những ngày ấy, tôi gần như sống trong studio, liên tục lên kế hoạch chụp ảnh cho hoa hậu và người mẫu.
Phượng quen nhà tạo mẫu tóc Minh Phương, có lần ghé chơi studio của tôi. Cô sinh viên hiền lành, nụ cười bẽn lẽn, nói nhỏ:
“Anh chụp cho em bộ sưu tập áo dài nhé.”
Tôi mỉm cười đồng ý — vốn dĩ tôi cũng dễ tính.
Tôi không còn nhớ đã chụp cho Phượng bao nhiêu bộ ảnh, bao nhiêu ngày trong phòng chụp… chỉ nhớ rằng em có rất nhiều áo dài, và mỗi lần chụp là một câu chuyện.
Một hôm, Phượng nói:
“Mai má em ra Hà Nội thăm ba em. Anh chụp giúp ba má em một bộ ảnh đẹp để phóng lớn treo ở nhà nhé. Ba má bận công việc, chưa có tấm hình nào chụp chung làm kỷ niệm.”
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói:
“Việc đó để anh lo. Em cứ bảo hai bác ở nhà — anh sẽ mang thiết bị đến chụp tận nơi.”
(Đó là căn nhà công vụ trên phố Phan Đình Phùng.)
Tôi liên hệ ngay với nhà tạo mẫu tóc Minh Phương và chuyên gia trang điểm Cindy Thái Tài, sắp xếp ê-kíp cho buổi chụp quan trọng vào chiều hôm sau.
Khi gặp hai bác tại nhà riêng, ấn tượng đầu tiên của tôi là:
Bác Ba thật phong độ, gần gũi; còn bác gái dịu dàng, nhẹ nhàng.
Nhờ vậy, tôi cũng bớt đi phần nào hồi hộp.
Với vai trò là người “đạo diễn” buổi chụp, tôi trao đổi cùng hai bác và ê-kíp để tạo nên những bức ảnh giản dị mà đẹp nhất — đúng với tinh thần gia đình.
Sau buổi chụp, Phượng nói:
“Ba má em rất thích bộ ảnh này. Anh giúp em phóng lớn những tấm đẹp nhất để treo trong nhà nhé.”
Nghe vậy, tôi thấy vui vì đã hoàn thành trọn vẹn một công việc đầy ý nghĩa.
P/s:
“Kìa những ngôi sao lung linh… dường như có những ưu tư muốn gửi trao…”
Đêm nay đọc báo, thấy hình bác Ba nhận Huân chương Mặt Trời Mọc.
Bác vẫn phong độ, nụ cười rạng rỡ như xưa.
Con xin chúc hai bác luôn mạnh khỏe.
Với tôi, Bác Ba mãi là “hoa khôi của Văn phòng Chính phủ” — như lời Phượng từng nói khi kể về ba mình.
Forwarded from loant.in | NÂNG TẦM TRẢI NGHIỆM
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Vợ chồng đầu gối tay ấp , chim bướm cận kề hàng ngày mà nỡ lòng nào , qua ông say quá chứ ko thì ....