Forwarded from loant.in CHECK VAR
YouTube
Ái Luyến Sinh Sầu Ưu - Ái Luyến Sinh Sợ Hãi…
Đặt bò khô nhà mình làm tại
Zalo : 0378154335
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và đón xem video của Giáp. Mỗi video của Giáp làm ra đều để vào đó rất nhiều tình cảm và tâm huyết . Cả nhà xem video thấy ưng thì để lại bình luận bên dưới , chia sẻ video cũng như…
Zalo : 0378154335
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và đón xem video của Giáp. Mỗi video của Giáp làm ra đều để vào đó rất nhiều tình cảm và tâm huyết . Cả nhà xem video thấy ưng thì để lại bình luận bên dưới , chia sẻ video cũng như…
loant.in CHECK VAR
▶️ #youtube| Thầy Minh Tuệ: Những bước đi trên Đất Phật . ⚡instant view⚡ . Y O U T U B E ▶️
TU TỪ BẢN CHẤT, KO SẮP ĐẶT, KO TRỢ DUYÊN
tu hành không chỉ là việc thực hiện các nghi lễ hay theo một khuôn mẫu nào đó, mà là hành trình tìm kiếm hòa bình nội tại và ánh sáng tâm hồn thông qua sự buông bỏ, thanh tịnh và tự do.
Hình ảnh sư Minh Tuệ đi chân đất, đầu trần, sống tự tại không lệ thuộc vào sự trợ giúp hay tiện nghi vật chất, thể hiện rõ tinh thần đầu đà – một trong những hạnh tu nghiêm khắc nhất của Phật giáo.
Đó là sự buông bỏ không chỉ vật chất mà còn là sự tách rời khỏi những thị phi, toan tính của thế gian, để từ đó tìm ra ánh sáng thật sự từ bên trong.
Ánh sáng ở đây không chỉ là biểu tượng của sự giác ngộ, mà còn là niềm tin vào sức mạnh của sự giản đơn và lòng thành tâm.
Khi con người sống đúng với bản chất thanh tịnh của mình, không bị trói buộc bởi những thứ phù phiếm bên ngoài, họ sẽ lan tỏa năng lượng tích cực và hòa bình đến với thế giới xung quanh.
Thông điệp này cũng có thể được hiểu rộng hơn trong bối cảnh đời sống hiện đại.
Giữa nhịp sống hối hả và đầy áp lực, đôi khi ta quên mất rằng sự bình yên và hạnh phúc thực sự đến từ việc buông bỏ những gánh nặng không cần thiết và sống chân thật với chính mình.
Cái đích là Ánh sáng – một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về hành trình tìm kiếm ý nghĩa và sự an yên trong cuộc sống.
Quyết định của các sư tự chủ tu tập đúng hạnh đầu đà, duyên tự tới chứ không cần trợ duyên là sáng suốt.
Hãy giản đơn như sư Minh Tuệ suốt 6 năm qua, lặng lẽ đi chân đất đầu trần, ai cho ăn thì ăn, tối ngủ ngồi bất cứ đâu kể cả nghĩa địa và tự tu tập.
các sư được đúng nghĩa tự do tu tập mà không theo sắp đặt hoặc lập trình.
Tối đến chỗ đó nghỉ lại, bị đuổi thì tiếp tục lên đường. Cả sáng đi không nhà dân thì nhịn đói. Và đó chính là tu tập đúng nghĩa mà sư Minh Tuệ bao năm lặng lẽ một mình thực hiện. Niềm tin, Ánh sáng sẽ từ đó hình thành và lan toả cho thế gian.
Chúc các sư thực hiện được ý nguyện của mình!
❤1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
[ZHIHU] Trọng nam khinh nữ có thể nghiêm trọng đến mức nào?
#1
Ông bà nội của tôi.
Khi tôi vừa chào đời, ông bà nội thấy tôi là con gái nên đã ném tôi vào một cái chậu gỗ cũ nát, định sau khi làm nông trên núi xong sẽ mang đi “xử lý”. Vào những năm 70, những câu chuyện về các bé gái “biến mất” không phải là điều hiếm hoi.
Tôi may mắn được bà ngoại vội vã đến cứu và đưa về nhà nuôi dưỡng. Hộ khẩu của tôi cũng được đăng ký ở nhà bà ngoại. Suốt hơn mười năm, tôi chưa từng đặt chân đến nhà ông bà nội.
Sau đó, mẹ tôi sinh thêm ba đứa con trai. Bà không còn thời gian để chăm sóc tôi và thậm chí vài năm mới ghé thăm bà ngoại một lần. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ dám rụt rè nấp sau cánh cửa, không dám trò chuyện với người mẹ mà tôi hầu như không có cơ hội gần gũi. Sau khi sinh được ba đứa con trai, bà trở nên tự hào, ngẩng cao đầu ở nhà chồng, ở nhà mẹ đẻ và cả trong làng.
Khi tôi thi đậu đại học, bà ngoại đã dẫn tôi đến nhà ông bà nội để báo tin vui. Thời điểm đó, vào những năm 90, tỷ lệ đỗ đại học vô cùng thấp.
Ông nội nhìn tôi một cái, không nói một lời.
Trên đường về nhà bà ngoại, bà vui vẻ nhắc tôi hứa rằng khi có lương tháng đầu tiên, tôi phải mua tặng bà một đôi giày.
Thế nhưng, cuộc đời luôn đầy rẫy những điều tiếc nuối. Người phụ nữ hiền lành, chăm chỉ, và không biết một chữ bẻ đôi ấy đã không thể chờ đến ngày đó.
Bà ngoại là ánh sáng yếu ớt nhưng kiên cường giữa thời đại đầy méo mó, khi trọng nam khinh nữ vẫn là lẽ thường tình. Tôi nhớ bà rất nhiều…
#2
Một câu chuyện của đồng nghiệp tôi.
Khi mới đi làm, tôi có một đồng nghiệp là người từ một vùng núi hẻo lánh chạy trốn ra ngoài. Lý do là vì bố mẹ cô ép gả cô cho một người đàn ông khoảng 30 tuổi, bị thiểu năng. Lúc đó, cô mới chỉ mười mấy tuổi.
Gia đình cô đã gả chị dâu của cô đến trước và sinh con trai rồi. Đến lượt cô lớn lên, vừa đủ tuổi lấy chồng, bố mẹ lại tiếp tục bắt cô đi lấy người đàn ông đó.
Cô cương quyết phản đối. Bố cô đưa ra hai lựa chọn: một là lấy chồng, hai là chết.
Cô không chọn cả hai. Dùng số tiền lén lút tích cóp được, cô đi bộ hàng chục dặm, sau đó lên tàu hỏa đến tận ga cuối cùng. Trong đầu cô nghĩ rằng: nếu phải chết, thì cũng chết ở một nơi thật xa, để gia đình không tìm được.
Khi đến nơi, cô nghe nói có một chỗ cho thuê nhà giá mười đồng một tháng (lúc đó là cuối thập niên 80). Trong túi còn mười mấy đồng, cô quyết định thuê và sống tạm qua ngày.
Không lâu sau, cô quen biết gia đình chủ nhà và kết hôn với con trai họ. Sau đó, cô sinh được một bé gái. Khi con gái cai sữa, cô bắt đầu đi làm tại cơ quan chúng tôi – một trong những doanh nghiệp tư nhân đầu tiên, gần nơi ở của cô.
Nghe đến đây, câu chuyện có vẻ như đã kết thúc có hậu, đúng không? Nhưng rồi một chuyện xảy ra khiến tôi không thể nào quên.
Một ngày nọ, cô đến cơ quan với gương mặt bầm tím. Chúng tôi hỏi, cô kể rằng bị chồng đánh.
Một nhóm đồng nghiệp nữ rất bức xúc, muốn đến nhà nói chuyện để bênh vực cô, không để gia đình chồng nghĩ rằng cô không có ai bảo vệ mà bắt nạt cô.
Nhưng rồi cô tiết lộ lý do bị đánh: Cô nói với chồng rằng muốn bỏ con gái đi để sinh con trai.
Cô kể lại điều này rất thản nhiên, như thể đó là lẽ thường tình.
Khi nghe xong, mọi người không nói gì và tản ra. Tôi không biết họ nghĩ gì, nhưng lúc đó, tôi thật sự chỉ muốn đánh cô ấy một trận.
Ba mươi năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ rõ dáng vẻ của cô ấy vào ngày hôm đó.
#1
Ông bà nội của tôi.
Khi tôi vừa chào đời, ông bà nội thấy tôi là con gái nên đã ném tôi vào một cái chậu gỗ cũ nát, định sau khi làm nông trên núi xong sẽ mang đi “xử lý”. Vào những năm 70, những câu chuyện về các bé gái “biến mất” không phải là điều hiếm hoi.
Tôi may mắn được bà ngoại vội vã đến cứu và đưa về nhà nuôi dưỡng. Hộ khẩu của tôi cũng được đăng ký ở nhà bà ngoại. Suốt hơn mười năm, tôi chưa từng đặt chân đến nhà ông bà nội.
Sau đó, mẹ tôi sinh thêm ba đứa con trai. Bà không còn thời gian để chăm sóc tôi và thậm chí vài năm mới ghé thăm bà ngoại một lần. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ dám rụt rè nấp sau cánh cửa, không dám trò chuyện với người mẹ mà tôi hầu như không có cơ hội gần gũi. Sau khi sinh được ba đứa con trai, bà trở nên tự hào, ngẩng cao đầu ở nhà chồng, ở nhà mẹ đẻ và cả trong làng.
Khi tôi thi đậu đại học, bà ngoại đã dẫn tôi đến nhà ông bà nội để báo tin vui. Thời điểm đó, vào những năm 90, tỷ lệ đỗ đại học vô cùng thấp.
Ông nội nhìn tôi một cái, không nói một lời.
Trên đường về nhà bà ngoại, bà vui vẻ nhắc tôi hứa rằng khi có lương tháng đầu tiên, tôi phải mua tặng bà một đôi giày.
Thế nhưng, cuộc đời luôn đầy rẫy những điều tiếc nuối. Người phụ nữ hiền lành, chăm chỉ, và không biết một chữ bẻ đôi ấy đã không thể chờ đến ngày đó.
Bà ngoại là ánh sáng yếu ớt nhưng kiên cường giữa thời đại đầy méo mó, khi trọng nam khinh nữ vẫn là lẽ thường tình. Tôi nhớ bà rất nhiều…
#2
Một câu chuyện của đồng nghiệp tôi.
Khi mới đi làm, tôi có một đồng nghiệp là người từ một vùng núi hẻo lánh chạy trốn ra ngoài. Lý do là vì bố mẹ cô ép gả cô cho một người đàn ông khoảng 30 tuổi, bị thiểu năng. Lúc đó, cô mới chỉ mười mấy tuổi.
Gia đình cô đã gả chị dâu của cô đến trước và sinh con trai rồi. Đến lượt cô lớn lên, vừa đủ tuổi lấy chồng, bố mẹ lại tiếp tục bắt cô đi lấy người đàn ông đó.
Cô cương quyết phản đối. Bố cô đưa ra hai lựa chọn: một là lấy chồng, hai là chết.
Cô không chọn cả hai. Dùng số tiền lén lút tích cóp được, cô đi bộ hàng chục dặm, sau đó lên tàu hỏa đến tận ga cuối cùng. Trong đầu cô nghĩ rằng: nếu phải chết, thì cũng chết ở một nơi thật xa, để gia đình không tìm được.
Khi đến nơi, cô nghe nói có một chỗ cho thuê nhà giá mười đồng một tháng (lúc đó là cuối thập niên 80). Trong túi còn mười mấy đồng, cô quyết định thuê và sống tạm qua ngày.
Không lâu sau, cô quen biết gia đình chủ nhà và kết hôn với con trai họ. Sau đó, cô sinh được một bé gái. Khi con gái cai sữa, cô bắt đầu đi làm tại cơ quan chúng tôi – một trong những doanh nghiệp tư nhân đầu tiên, gần nơi ở của cô.
Nghe đến đây, câu chuyện có vẻ như đã kết thúc có hậu, đúng không? Nhưng rồi một chuyện xảy ra khiến tôi không thể nào quên.
Một ngày nọ, cô đến cơ quan với gương mặt bầm tím. Chúng tôi hỏi, cô kể rằng bị chồng đánh.
Một nhóm đồng nghiệp nữ rất bức xúc, muốn đến nhà nói chuyện để bênh vực cô, không để gia đình chồng nghĩ rằng cô không có ai bảo vệ mà bắt nạt cô.
Nhưng rồi cô tiết lộ lý do bị đánh: Cô nói với chồng rằng muốn bỏ con gái đi để sinh con trai.
Cô kể lại điều này rất thản nhiên, như thể đó là lẽ thường tình.
Khi nghe xong, mọi người không nói gì và tản ra. Tôi không biết họ nghĩ gì, nhưng lúc đó, tôi thật sự chỉ muốn đánh cô ấy một trận.
Ba mươi năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ rõ dáng vẻ của cô ấy vào ngày hôm đó.
👍1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
👙 Thảo Ngô Vietnam Airlines
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Media is too big
VIEW IN TELEGRAM
VÔ THƯỜNG
...
Nếu 1 ngày người ta hết yêu mình thì… ko có nghĩ mọi tình cảm trước đây đều là giả dối....chỉ là mọi thứ luôn vận động và biến đổi ko ngừng
👙 Thảo Ngô
...
Nếu 1 ngày người ta hết yêu mình thì… ko có nghĩ mọi tình cảm trước đây đều là giả dối....chỉ là mọi thứ luôn vận động và biến đổi ko ngừng
👙 Thảo Ngô
CuongDC 📸
TU TỪ BẢN CHẤT, KO SẮP ĐẶT, KO TRỢ DUYÊN tu hành không chỉ là việc thực hiện các nghi lễ hay theo một khuôn mẫu nào đó, mà là hành trình tìm kiếm hòa bình nội tại và ánh sáng tâm hồn thông qua sự buông bỏ, thanh tịnh và tự do. Hình ảnh sư Minh Tuệ đi chân…
ĐẾN ẤN ĐỘ BẰNG NIỀM TIN
Anh Báu, Anh Giáp chia tay với Thầy và Đoàn. Thầy không níu kéo, thủy chung chỉ là “có cũng tốt đẹp, không có cũng tốt đẹp”
Thế nhưng cộng đồng mạng lại dậy sóng. Người vui, kẻ buồn, người khác hoang mang, lo lắng, người lại giận, và “ghét” Thầy. Vì sao?
1. Đến Ấn độ trong “mơ”?
Có bạn comment: “Không có Anh Báu, đoàn của Thầy có mà đến Ấn độ trong mơ!”
Phải vậy không?
Trước khi trả lời câu hỏi này, cùng trả lời 1 vài câu hỏi:
Không có tiền, tài sản có sống được không?
Không có nhà có sống được không?
Ngủ ngồi trong nghĩa trang, trong rừng với muông thú có sống được không?
Ngày xin ăn 1 bữa, có gì ăn nấy, không có thì thôi, có sống được không?
Câu trả lời là không đối với hầu hết chúng ta. Nhưng với Thầy Minh Tuệ thì câu trả lời lại là CÓ. Và Thầy đã làm điều đó hơn 6 năm nay, mà vẫn rất khỏe mạnh, từ bi. Thầy đã làm được điều mà chúng ta cho là không thể. Có lẽ đây chính là điểm cốt lõi làm cho nhiều người yêu kính Thầy.
6 năm nay Thầy đâu cần ai bảo vệ. Thứ duy nhất bảo vệ Thầy chính là GIỚI và HẠNH của Thầy. Đây là niềm tin tôn giáo của Thầy, đã được thầy chứng nghiệm bằng chính cuộc sống của mình.
Thế nên ai đó hoài nghi nói, nếu không có anh Báu, anh Giáp thì Thầy đến Ấn độ trong mơ ah, thì mình sửa lại là, Thầy đến Ấn Độ bằng niềm tin ah?
Câu hỏi này dân gian thường là câu phủ định, nghĩa là không thể, vì cái giá của niềm tin dân gian khá rẻ. Nhưng với Thầy thì lại cực kỳ chính xác. Đúng thế, Thầy sẽ “đến” bằng niềm tin. Niềm tin đã được thực chứng qua năm tháng tu hành.
Vậy nên, không phải anh Báu, anh Giáp mà chính niềm tin, giới, và hạnh sẽ đưa Thầy đi và bảo vệ Thầy.
2. Có cũng tốt đẹp, không có cũng tốt đẹp
Thế nhưng nói, có Anh Báu, Anh Giáp cũng tốt đẹp, mà không có Anh Báu, Anh Giáp cũng tốt đẹp, thì nhiều người thấy có vẻ khá “phũ phàng”, thậm chí “vô ơn” với hai “công thần”. Chúng ta muốn Thầy níu kéo hai anh ở lại, chúng ta muốn Thầy thể hiện lòng biết ơn sâu sắc với hai anh vì hai anh đã làm quá nhiều cho Thầy và đoàn?
Thế mà Thầy thủy chung chỉ nói “có cũng tốt đẹp không có cũng tốt đẹp”. Quá phũ chăng?
Thực ra chúng ta đang mong thầy hành động như chúng sinh. Chúng sinh đau khổ vì níu kéo, vì chấp vào thường, mà không thấy vô thường. Hợp thì phải có tan. Các Thầy thì thấy vô thường, không bám chấp, không đau khổ, nên hợp tan đều tốt đẹp.
Đây có lẽ là bài pháp rất quý mà Thầy muốn trao cho anh Báu, và Anh Giáp - bài pháp về vô thường, chấp nhận sự thay đổi của vạn vật. Chấp nhận nó thì không đau khổ, thì tốt đẹp.
Có người lại hỏi, có thực sự tốt đẹp không, hay lại loạn cả lên? Cứ chờ xem Pháp sẽ vận hành thế nào? Sao phải gấp? Thầy đã mang thân mình ra để thực chứng Pháp thì chúng ta gấp gáp gì? Thầy không lo, ta lo cái gì?
Thầy có đến được Ấn độ không?
Đi là đã đến.
-VU THE DUNG
Anh Báu, Anh Giáp chia tay với Thầy và Đoàn. Thầy không níu kéo, thủy chung chỉ là “có cũng tốt đẹp, không có cũng tốt đẹp”
Thế nhưng cộng đồng mạng lại dậy sóng. Người vui, kẻ buồn, người khác hoang mang, lo lắng, người lại giận, và “ghét” Thầy. Vì sao?
1. Đến Ấn độ trong “mơ”?
Có bạn comment: “Không có Anh Báu, đoàn của Thầy có mà đến Ấn độ trong mơ!”
Phải vậy không?
Trước khi trả lời câu hỏi này, cùng trả lời 1 vài câu hỏi:
Không có tiền, tài sản có sống được không?
Không có nhà có sống được không?
Ngủ ngồi trong nghĩa trang, trong rừng với muông thú có sống được không?
Ngày xin ăn 1 bữa, có gì ăn nấy, không có thì thôi, có sống được không?
Câu trả lời là không đối với hầu hết chúng ta. Nhưng với Thầy Minh Tuệ thì câu trả lời lại là CÓ. Và Thầy đã làm điều đó hơn 6 năm nay, mà vẫn rất khỏe mạnh, từ bi. Thầy đã làm được điều mà chúng ta cho là không thể. Có lẽ đây chính là điểm cốt lõi làm cho nhiều người yêu kính Thầy.
6 năm nay Thầy đâu cần ai bảo vệ. Thứ duy nhất bảo vệ Thầy chính là GIỚI và HẠNH của Thầy. Đây là niềm tin tôn giáo của Thầy, đã được thầy chứng nghiệm bằng chính cuộc sống của mình.
Thế nên ai đó hoài nghi nói, nếu không có anh Báu, anh Giáp thì Thầy đến Ấn độ trong mơ ah, thì mình sửa lại là, Thầy đến Ấn Độ bằng niềm tin ah?
Câu hỏi này dân gian thường là câu phủ định, nghĩa là không thể, vì cái giá của niềm tin dân gian khá rẻ. Nhưng với Thầy thì lại cực kỳ chính xác. Đúng thế, Thầy sẽ “đến” bằng niềm tin. Niềm tin đã được thực chứng qua năm tháng tu hành.
Vậy nên, không phải anh Báu, anh Giáp mà chính niềm tin, giới, và hạnh sẽ đưa Thầy đi và bảo vệ Thầy.
2. Có cũng tốt đẹp, không có cũng tốt đẹp
Thế nhưng nói, có Anh Báu, Anh Giáp cũng tốt đẹp, mà không có Anh Báu, Anh Giáp cũng tốt đẹp, thì nhiều người thấy có vẻ khá “phũ phàng”, thậm chí “vô ơn” với hai “công thần”. Chúng ta muốn Thầy níu kéo hai anh ở lại, chúng ta muốn Thầy thể hiện lòng biết ơn sâu sắc với hai anh vì hai anh đã làm quá nhiều cho Thầy và đoàn?
Thế mà Thầy thủy chung chỉ nói “có cũng tốt đẹp không có cũng tốt đẹp”. Quá phũ chăng?
Thực ra chúng ta đang mong thầy hành động như chúng sinh. Chúng sinh đau khổ vì níu kéo, vì chấp vào thường, mà không thấy vô thường. Hợp thì phải có tan. Các Thầy thì thấy vô thường, không bám chấp, không đau khổ, nên hợp tan đều tốt đẹp.
Đây có lẽ là bài pháp rất quý mà Thầy muốn trao cho anh Báu, và Anh Giáp - bài pháp về vô thường, chấp nhận sự thay đổi của vạn vật. Chấp nhận nó thì không đau khổ, thì tốt đẹp.
Có người lại hỏi, có thực sự tốt đẹp không, hay lại loạn cả lên? Cứ chờ xem Pháp sẽ vận hành thế nào? Sao phải gấp? Thầy đã mang thân mình ra để thực chứng Pháp thì chúng ta gấp gáp gì? Thầy không lo, ta lo cái gì?
Thầy có đến được Ấn độ không?
Đi là đã đến.
-VU THE DUNG
👍5
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Khi Logo các thương hiệu nổi tiếng được vẽ lại với một nét
✍
The Loooop Studio.
✍
The Loooop Studio.