Forwarded from loant.in CHECK VAR
LY NHỰA VÀ NƯỚC NÓNG
Trong tâm lý học, có một khái niệm gọi là "sự tương hợp", tức là mức độ phù hợp giữa hai cá nhân trong một mối quan hệ. Điều này không liên quan đến việc ai đó tốt hay xấu, mà là liệu cả hai có thực sự hòa hợp với nhau hay không.
Hãy tưởng tượng rằng bạn là một chiếc ly nhựa và đối phương là nước nóng. Cả hai đều là những thứ hoàn toàn bình thường và có giá trị riêng. Nhưng khi đổ nước nóng vào ly nhựa, sự khác biệt về tính chất vật lý khiến chiếc ly méo mó, tan chảy. Nó không thể chịu được nhiệt độ cao, và đó không phải là vì ly nhựa tệ, mà chỉ đơn giản là nó không được thiết kế để chứa nước nóng.
Mình đã từng gặp vài mối quan hệ "nước nóng" như thế. Khi ở gần họ, mình cảm thấy mình đang biến dạng - lo âu, bất an, và mất đi bản chất thật sự của mình. Điều này có thể giải thích qua việc mỗi người có một "cấu trúc" tâm lý khác nhau, và nếu một người mang quá nhiều năng lượng hoặc cảm xúc mãnh liệt, đôi khi sẽ gây ra sự bất an cho người còn lại, đặc biệt nếu người đó không có "khả năng chịu nhiệt" đủ cao.
Vì vậy, mình đã phải tự hỏi bản thân: Liệu có nên tiếp tục mối quan hệ này không, khi rõ ràng mình đang thay đổi theo hướng tiêu cực? Khi mình không còn là mình, và những lo âu cứ dâng trào, mình nhận ra việc cố gắng ở lại sẽ chỉ khiến mình càng méo mó thêm. Và đó là lúc mình chọn rời đi. Quyết định này không phải là trốn chạy, mà là một cách tự bảo vệ bản thân, bảo vệ giá trị và trạng thái tinh thần của mình.
Ai biết được, có thể trong tương lai, mình sẽ trở thành một chiếc ly thủy tinh - vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn. Hoặc có thể nước sẽ nguội đi, dịu lại, và lúc đó, chúng mình có thể gặp lại nhau. Nhưng ở hiện tại, việc ở bên nhau là một thử thách quá sức và có thể gây tổn thương cho cả hai.
Việc tạm xa nhau không có nghĩa là chúng mình không đủ tốt, mà đơn giản là vì sự an toàn và cân bằng của cả hai. Thật khó để thừa nhận, nhưng đôi khi, yêu thương và trân trọng cũng có nghĩa là học cách rời đi khi không còn sự phù hợp.
Nguồn: Psycho Garden,
☂️Khi một người giống như ly nhựa gặp một người mang năng lượng mãnh liệt như nước nóng, sự khác biệt về tính cách có thể gây ra căng thẳng và thay đổi tiêu cực.
☂️Đôi khi, việc rời đi không phải là từ bỏ mà là cách bảo vệ chính mình và duy trì sự cân bằng.
☂️không phải ai cũng phù hợp để ở bên nhau, dù họ đều có giá trị riêng.
Trong tâm lý học, có một khái niệm gọi là "sự tương hợp", tức là mức độ phù hợp giữa hai cá nhân trong một mối quan hệ. Điều này không liên quan đến việc ai đó tốt hay xấu, mà là liệu cả hai có thực sự hòa hợp với nhau hay không.
Hãy tưởng tượng rằng bạn là một chiếc ly nhựa và đối phương là nước nóng. Cả hai đều là những thứ hoàn toàn bình thường và có giá trị riêng. Nhưng khi đổ nước nóng vào ly nhựa, sự khác biệt về tính chất vật lý khiến chiếc ly méo mó, tan chảy. Nó không thể chịu được nhiệt độ cao, và đó không phải là vì ly nhựa tệ, mà chỉ đơn giản là nó không được thiết kế để chứa nước nóng.
Mình đã từng gặp vài mối quan hệ "nước nóng" như thế. Khi ở gần họ, mình cảm thấy mình đang biến dạng - lo âu, bất an, và mất đi bản chất thật sự của mình. Điều này có thể giải thích qua việc mỗi người có một "cấu trúc" tâm lý khác nhau, và nếu một người mang quá nhiều năng lượng hoặc cảm xúc mãnh liệt, đôi khi sẽ gây ra sự bất an cho người còn lại, đặc biệt nếu người đó không có "khả năng chịu nhiệt" đủ cao.
Vì vậy, mình đã phải tự hỏi bản thân: Liệu có nên tiếp tục mối quan hệ này không, khi rõ ràng mình đang thay đổi theo hướng tiêu cực? Khi mình không còn là mình, và những lo âu cứ dâng trào, mình nhận ra việc cố gắng ở lại sẽ chỉ khiến mình càng méo mó thêm. Và đó là lúc mình chọn rời đi. Quyết định này không phải là trốn chạy, mà là một cách tự bảo vệ bản thân, bảo vệ giá trị và trạng thái tinh thần của mình.
Ai biết được, có thể trong tương lai, mình sẽ trở thành một chiếc ly thủy tinh - vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn. Hoặc có thể nước sẽ nguội đi, dịu lại, và lúc đó, chúng mình có thể gặp lại nhau. Nhưng ở hiện tại, việc ở bên nhau là một thử thách quá sức và có thể gây tổn thương cho cả hai.
Việc tạm xa nhau không có nghĩa là chúng mình không đủ tốt, mà đơn giản là vì sự an toàn và cân bằng của cả hai. Thật khó để thừa nhận, nhưng đôi khi, yêu thương và trân trọng cũng có nghĩa là học cách rời đi khi không còn sự phù hợp.
Nguồn: Psycho Garden,
👍1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Vội vã mua xanh
Sợ lỡ tàu
Vội vã bán sàn
Sợ giảm sâu
Vội vã đua mua
Vội vã bán
Vội vã đầu tư
Vội vã sầu...
Chia sẻ bài thơ từ nhà thơ Lỗ Quá, em họ của nhà thơ Lỗ Tấn
Sợ lỡ tàu
Vội vã bán sàn
Sợ giảm sâu
Vội vã đua mua
Vội vã bán
Vội vã đầu tư
Vội vã sầu...
Chia sẻ bài thơ từ nhà thơ Lỗ Quá, em họ của nhà thơ Lỗ Tấn
👍2
Forwarded from Animal race (Thế Giới Quanh em)
Media is too big
VIEW IN TELEGRAM
RÙA LÀM CHUYỆN ẤY
🥰1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
TẠI SAO NHA KHOA LẠI QUAN TRỌNG?
Bởi vì dù anh ấy đang thiếu lông mày nhưng điều đầu tiên bạn thấy lại là nụ cười của anh ấy
một nụ cười đẹp và hàm răng khoẻ mạnh đóng vai trò quan trọng trong việc gây ấn tượng và mang lại cảm giác thân thiện, ấm áp.
Bởi vì dù anh ấy đang thiếu lông mày nhưng điều đầu tiên bạn thấy lại là nụ cười của anh ấy
một nụ cười đẹp và hàm răng khoẻ mạnh đóng vai trò quan trọng trong việc gây ấn tượng và mang lại cảm giác thân thiện, ấm áp.
loant.in CHECK VAR
Lối cũ ta về #buithanhhieu #hieugio
.
Mẹ tôi giờ ở cùng chị dâu cả bên Phù Khê, Từ Sơn. Tôi từ sân bay về thẳng nhà , trên đường đi thấy đường mới mở rộng rất nhiều, đặc biệt là những hàng cây xanh trồng hai bên và vạch giữa đường. Khoảng 7 giờ tôi về đến nhà, chị dâu và mẹ tôi bàng hoàng lúc lâu như chưa tin rằng tôi đang đứng giữa nhà, mặc dù ra khỏi sân bay lúc lên xe, tôi đã gọi chị tôi làm cơm để tôi về ăn.
Bữa cơm có tôi, mẹ và chị dâu cả. Cơm xong mới gọi báo cho anh chị em ruột khác, vì mọi người ở xa lên mất tiếng đồng hồ mới đến. Mọi người nói chuyện mãi không thôi, đến lúc tôi nói mệt rồi muốn ngủ, mọi người mới về.
Sáng sớm hôm sau, chị cả chở tôi sang Hà Nội để về thăm ngõ Phất Lộc. Đường và cầu được xây và mở thêm, nhưng tắc đường tầm sáng vẫn không khác gì xưa. Chị tôi bảo người ta tính xây thêm cầu ở chỗ đường Trần Hưng Đạo sang bên Long Biên, chắc phải vậy mới giảm được tải cho cầu Long Biên và Chương Dương.
Từ Sơn không còn là cái thị trấn nhỏ như lúc tôi đi, những toà nhà nguy nga như châu Âu do Vingroup xây ở Từ Sơn có tên Hanaka gì đó rất tráng lệ. Đường Từ Sơn về Hà Nội theo quốc lộ 1 cũ mở rộng đến gấp 3 lần theo tôi ước đoán. Thực sự tôi không hình dung được khu vực này phát triển đến vậy.
Nhưng tôi cảm thấy khó thở, mắt cay. Tôi nhìn bầu trời mù mịt thứ sương khói rất lạ, không phải thứ sương tự nhiên mà loại sương mù nhân tạo mờ mờ. Thầm nghĩ , thôi chắc xây dựng nhiều như này, khói bụi là điều tất nhiên. Hy vọng mươi năm sau đã xây hết những gì cần xây, bầu không khí sẽ đỡ hơn bây giờ.
Tôi và chị cả dừng xe, hàng xóm nhận ra tôi reo mừng. Nhiều người đến thăm hỏi hồ hởi. Dân ngõ tôi họ không quan tâm đến chính trị hay tôi viết gì, họ vui vì gặp lại người hàng xóm vui tính và thân thiện đã đi xa lâu ngày nay trở lại. Ngồi một lúc thì tôi và chị cả ra hàng bánh cuốn Thanh Trì bán mẹt ở phố Mã Mây. Hàng bánh cuốn giờ do con của bà cụ ngày xưa bán, bà cụ trước chít khăn mỏ quạ, áo nâu, quần nái đen đã khuất xa thế gian này mang theo cả tuổi thơ cắp sách đến trường của tôi.
Căn nhà cũ đã cho người ta thuê làm văn phòng du lịch, tôi ngồi đợi ở cửa khi người của văn phòng du lịch đến, phải xin phép họ được vào nhà thăm. Thực sự tôi không còn có tên gì trong ngôi nhà ấy nữa, mấy năm trước tôi đã cho anh trai cả và mẹ tôi theo ý tôi đã sang tên sổ đỏ cho anh trai cả. Trên sân thượng tầng 2 chỉ còn cây hoa đại và cây phong lan khẳng khiu. Cây phong lan đó gìa cỗi nhưng vẫn sống, năm 1982 mẹ tôi và tôi đi Hoà Bình. Tôi có trèo lên núi bứng cụm phong lan bám trên vách đá về, chẳng hiểu sao khi trồng vào đất thì nó lại thành cái cây chứ không phải búi nữa.
Tôi vuốt ve lá cây và thầm thì.
- 42 năm rồi nhỉ, từ khi tao đưa mày về đây.
Cảm ơn người thuê nhà đã cho xem lại căn nhà, tôi dạo một vòng quanh ngõ Phất Lộc gặp lại bạn Thắng giờ làm đồng đền Phất Lộc, Thắng gọi điện cho mấy bạn học cùng ngõ, nhưng chúng chưa dậy chắc đêm trước chủ nhật say sưa chơi bời gì.
Tôi quay về cửa nhà mình, bỗng thấy rất nhiều thanh niên lạ mặt đi xe máy đến, họ đứng xa quay phim tôi đang nói chuyện với hàng xóm và họ hàng. Tôi bảo anh trai tôi chở tôi về ngõ 120 Hoàng Quốc Việt, nơi tôi sống trước khi sang Đức. Hàng xóm ở đây vẫn nhận ra tôi, khi trò chuyện lại thấy những người theo dõi ở Phất Lộc lảng vảng quanh, tôi bảo anh tôi chở về Từ Sơn.
Trên đường đi, tôi nói anh tôi đi vừa phải để những người kia còn đi theo. Về đến Phù Khê tôi và anh lấy đồ lễ đi thăm mộ anh Hải và bà Nội ở nghĩa trang chỗ đền Đô, những người kia vẫn đi theo, thăm mộ anh và bà nội xong, tôi về nhà không đi đâu nữa, đến chiều hôm đó nhà tôi làm cơm chỉ có anh chị em ruột, các cháu và chị dâu đến ăn. Bạn bè nhiều người muốn thăm nhưng tôi nói thôi, vì ngoài ngõ nhiều người lảng vảng như thế cũng mất tự nhiên.
Sáng sau gia đình tôi thuê xe 16 chỗ để về quê ông nội và ông ngoại thắp hương. Những người theo dõi đi theo đến đường cao tốc thì họ không đi theo nữa. Quê nội vẫn thế, còn quê ngoại thì căn nhà bà ngoại tôi ở thì thằng em cậu đã xây một căn nhà mới hiện đại. Không ngờ thằng em cậu một đời lang bạt, tù tội giờ lại báo hiếu tổ tiên chu đáo đến thế.
Mẹ tôi giờ ở cùng chị dâu cả bên Phù Khê, Từ Sơn. Tôi từ sân bay về thẳng nhà , trên đường đi thấy đường mới mở rộng rất nhiều, đặc biệt là những hàng cây xanh trồng hai bên và vạch giữa đường. Khoảng 7 giờ tôi về đến nhà, chị dâu và mẹ tôi bàng hoàng lúc lâu như chưa tin rằng tôi đang đứng giữa nhà, mặc dù ra khỏi sân bay lúc lên xe, tôi đã gọi chị tôi làm cơm để tôi về ăn.
Bữa cơm có tôi, mẹ và chị dâu cả. Cơm xong mới gọi báo cho anh chị em ruột khác, vì mọi người ở xa lên mất tiếng đồng hồ mới đến. Mọi người nói chuyện mãi không thôi, đến lúc tôi nói mệt rồi muốn ngủ, mọi người mới về.
Sáng sớm hôm sau, chị cả chở tôi sang Hà Nội để về thăm ngõ Phất Lộc. Đường và cầu được xây và mở thêm, nhưng tắc đường tầm sáng vẫn không khác gì xưa. Chị tôi bảo người ta tính xây thêm cầu ở chỗ đường Trần Hưng Đạo sang bên Long Biên, chắc phải vậy mới giảm được tải cho cầu Long Biên và Chương Dương.
Từ Sơn không còn là cái thị trấn nhỏ như lúc tôi đi, những toà nhà nguy nga như châu Âu do Vingroup xây ở Từ Sơn có tên Hanaka gì đó rất tráng lệ. Đường Từ Sơn về Hà Nội theo quốc lộ 1 cũ mở rộng đến gấp 3 lần theo tôi ước đoán. Thực sự tôi không hình dung được khu vực này phát triển đến vậy.
Nhưng tôi cảm thấy khó thở, mắt cay. Tôi nhìn bầu trời mù mịt thứ sương khói rất lạ, không phải thứ sương tự nhiên mà loại sương mù nhân tạo mờ mờ. Thầm nghĩ , thôi chắc xây dựng nhiều như này, khói bụi là điều tất nhiên. Hy vọng mươi năm sau đã xây hết những gì cần xây, bầu không khí sẽ đỡ hơn bây giờ.
Tôi và chị cả dừng xe, hàng xóm nhận ra tôi reo mừng. Nhiều người đến thăm hỏi hồ hởi. Dân ngõ tôi họ không quan tâm đến chính trị hay tôi viết gì, họ vui vì gặp lại người hàng xóm vui tính và thân thiện đã đi xa lâu ngày nay trở lại. Ngồi một lúc thì tôi và chị cả ra hàng bánh cuốn Thanh Trì bán mẹt ở phố Mã Mây. Hàng bánh cuốn giờ do con của bà cụ ngày xưa bán, bà cụ trước chít khăn mỏ quạ, áo nâu, quần nái đen đã khuất xa thế gian này mang theo cả tuổi thơ cắp sách đến trường của tôi.
Căn nhà cũ đã cho người ta thuê làm văn phòng du lịch, tôi ngồi đợi ở cửa khi người của văn phòng du lịch đến, phải xin phép họ được vào nhà thăm. Thực sự tôi không còn có tên gì trong ngôi nhà ấy nữa, mấy năm trước tôi đã cho anh trai cả và mẹ tôi theo ý tôi đã sang tên sổ đỏ cho anh trai cả. Trên sân thượng tầng 2 chỉ còn cây hoa đại và cây phong lan khẳng khiu. Cây phong lan đó gìa cỗi nhưng vẫn sống, năm 1982 mẹ tôi và tôi đi Hoà Bình. Tôi có trèo lên núi bứng cụm phong lan bám trên vách đá về, chẳng hiểu sao khi trồng vào đất thì nó lại thành cái cây chứ không phải búi nữa.
Tôi vuốt ve lá cây và thầm thì.
- 42 năm rồi nhỉ, từ khi tao đưa mày về đây.
Cảm ơn người thuê nhà đã cho xem lại căn nhà, tôi dạo một vòng quanh ngõ Phất Lộc gặp lại bạn Thắng giờ làm đồng đền Phất Lộc, Thắng gọi điện cho mấy bạn học cùng ngõ, nhưng chúng chưa dậy chắc đêm trước chủ nhật say sưa chơi bời gì.
Tôi quay về cửa nhà mình, bỗng thấy rất nhiều thanh niên lạ mặt đi xe máy đến, họ đứng xa quay phim tôi đang nói chuyện với hàng xóm và họ hàng. Tôi bảo anh trai tôi chở tôi về ngõ 120 Hoàng Quốc Việt, nơi tôi sống trước khi sang Đức. Hàng xóm ở đây vẫn nhận ra tôi, khi trò chuyện lại thấy những người theo dõi ở Phất Lộc lảng vảng quanh, tôi bảo anh tôi chở về Từ Sơn.
Trên đường đi, tôi nói anh tôi đi vừa phải để những người kia còn đi theo. Về đến Phù Khê tôi và anh lấy đồ lễ đi thăm mộ anh Hải và bà Nội ở nghĩa trang chỗ đền Đô, những người kia vẫn đi theo, thăm mộ anh và bà nội xong, tôi về nhà không đi đâu nữa, đến chiều hôm đó nhà tôi làm cơm chỉ có anh chị em ruột, các cháu và chị dâu đến ăn. Bạn bè nhiều người muốn thăm nhưng tôi nói thôi, vì ngoài ngõ nhiều người lảng vảng như thế cũng mất tự nhiên.
Sáng sau gia đình tôi thuê xe 16 chỗ để về quê ông nội và ông ngoại thắp hương. Những người theo dõi đi theo đến đường cao tốc thì họ không đi theo nữa. Quê nội vẫn thế, còn quê ngoại thì căn nhà bà ngoại tôi ở thì thằng em cậu đã xây một căn nhà mới hiện đại. Không ngờ thằng em cậu một đời lang bạt, tù tội giờ lại báo hiếu tổ tiên chu đáo đến thế.
❤1
loant.in CHECK VAR
Lối cũ ta về #buithanhhieu #hieugio
Nó mua đất nghĩa trang cả một dãy để ông , bà, bố và chú nó nằm liền nhau, còn cẩn thận mua cả chỗ cho mẹ tôi nữa. Vợ chồng nó ở Hà Nội, căn nhà bà ở quê xây để thỉnh thoảng về nhưng hiện đại và đủ tiện nghi còn xịn hơn cả nhà bên Tây.
Chiều tối về lại Từ Sơn, tối hôm đó chỉ có tôi và chị dâu và mẹ. Ngoài đường cũng không có ai lảng vảng theo dõi, tôi sắp đồ để ngày mai trở lại nước Đức. Tối tôi đi bộ, mặc quần kaki, dép lê, áo phông tối màu cộc tay..bộ dạng như người dân quanh đó. Thấy một chiếc taxi đậu, tôi bảo chở tôi đến địa chỉ xông hơi Phúc Hương ở đường Từ Sơn. Khoảng cách 6 km, tôi hỏi tiền cậu ta bảo 70 nghìn, tôi gật đầu lên xe.
Chẳng hiểu sao cậu ta lại nghĩ tôi là một tay anh chị giang hồ, dù tôi nói năng khiêm tốn , nhẹ nhàng và quần áo tôi mặc rất xuềnh xoàng. Cậu ta khoe quen trưởng công an Từ Sơn và khoe anh em xã hội với một số đại ca tên tuổi vùng này. Tôi trả 200 nghìn cho cả chuyến về, cậu hứa sẽ quay lại đón tôi khi xong.
Cậu lễ tân massage hỏi tôi chọn gói nào, tôi thấy gói đắt nhất chưa đến 400 nghìn, chỉ mười mấy euro, qúa rẻ nên chẳng phải nghĩ gì. Khi cậu đưa đồ tôi thay, tôi gọi về cho chị dâu và bảo chị và mẹ rằng tôi đi xông hơi gần nhà, xong sẽ về ngay mẹ và chị đừng lo.
Cậu lễ tân nhìn tôi ngạc nhiên, chắc đời cậu chưa bao giờ thấy một người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi đi massage lại gọi điện báo cho chị và mẹ, như một thằng choai choai mới lớn.
Cô nhân viên massage làm rất kỹ thuật và nhiệt tình, ở đây không có chuyện nọ kia, massage thực sự lành mạnh. Tôi hỏi tiền típ bình thường là bao nhiêu, cô nói tuỳ từ 1 đến 5 trăm ngàn. Lúc trả tôi típ cô 200 nghìn. Tổng hết 600 nghìn mà còn tắm bồn, xông khô đá muối, xông ướt lá cây. Đây là sự hưởng thụ duy nhất trong những ngày ngắn ngủi tôi ở Việt Nam.
Ra khỏi cửa, đã thấy cậu taxi chờ sẵn, tôi bảo cậu không vội thì chở tôi ra quảng trường Đình Bảng uống nước. Tôi hỏi xe từ đây ra Nội Bài hết bao nhiêu, cậu nói 300 nghìn. Tôi bảo mai chở tôi đi, tôi trả 500 nghìn. Cậu vội vàng lấy giấy bút để tôi ghi số điện thoại, khi mở cốp tôi thấy có lá thư, hỏi thư gì, cậu nói thư của ông anh trong trại 5 gửi về xin tiền. Tôi bảo mang lá thư vào quán nước để tôi đọc xem.
Cậu taxi kể đó là một ông anh có số má ở đất này, giờ đang thụ án. Tôi đọc lá thư, thấy ông anh kia kể ốm đau, cần tiền để chữa bệnh và xin cậu taxi 10 triệu. Tôi hỏi trại 5 là trại Lam Sơn phải không, cậu taxi gật đầu, tôi nói tiếp trại đó là một trại khắc nghiệt trong những trại miền Bắc. Cậu taxi nói.
- Thế anh cũng là dân xã hội còn gì.
Tôi đưa cậu 2 triệu, nói đỡ giúp cho cậu một phần lo cho ông anh. Cậu taxi không nhận, tôi nói tôi từng đi tù nhiều trại, anh em xã hội tình cờ gặp này là cũng có duyên, chút ít giúp nhau đừng lăn tăn gì. Cậu nói tôi phải nói tên thì cậu mới nhận, để còn nói với ông anh kia. Tôi nói tên Hiếu, cậu hỏi có biệt danh gì kèm không, tôi nói người ta gọi tôi là Hiếu Gió.
Cậu nghe vẻ ngơ ngác, chắc cái tên đó không có trong những giang hồ xã hội đen mà cậu biết.
Sáng hôm sau, ngày cuối của thời gian 3 ngày được phép thăm nhà, tôi đi bộ ra hàng phở gà đông nhất ở Phù Khê. Bát phở thực sự không hề ngon, quá nhiều mỳ chính, nhưng quán rất đông. Tôi ăn chút rồi bỏ, đi sang quán cà phê ngồi một lúc rồi đi bộ lững thững về. Đầu ngõ những người theo dõi vừa mới đến. Tôi ở nhà một mạch đến 2 giờ chiều, xe taxi đến đón. Tôi không cho ai trong nhà tiễn tôi đi, chỉ tôi và cậu taxi mới quen.
Xe taxi đến đầu đường cao tốc đi Nội Bài thì những người theo dõi không thấy đâu.
Khi làm thủ tục lấy vé, cô nhân viên làm thủ tục nhìn hộ chiếu tôi rồi nói.
- Hình như em gặp anh Hiếu ở đâu rồi.
Đi vào cửa an ninh đóng dấu xuất cảnh, tôi nhìn quanh thấy những người công an xuất nhập cảnh mặc thường phục đứng cách tôi một quãng. Khi người thiếu tá ở ô cửa 5a nhìn hồ sơ tôi rất lâu, thì một người công an khác đến nói.
- Để cho qua đi.
Tôi đi qua cửa xuất cảnh, nghĩ lại lúc nhập cảnh và rút ra kết luận.
Lệnh cấm của tôi chỉ được mở trong mấy ngaỳ tôi xin phép mà thôi, sau đó lại vẫn như cũ.
Chiều tối về lại Từ Sơn, tối hôm đó chỉ có tôi và chị dâu và mẹ. Ngoài đường cũng không có ai lảng vảng theo dõi, tôi sắp đồ để ngày mai trở lại nước Đức. Tối tôi đi bộ, mặc quần kaki, dép lê, áo phông tối màu cộc tay..bộ dạng như người dân quanh đó. Thấy một chiếc taxi đậu, tôi bảo chở tôi đến địa chỉ xông hơi Phúc Hương ở đường Từ Sơn. Khoảng cách 6 km, tôi hỏi tiền cậu ta bảo 70 nghìn, tôi gật đầu lên xe.
Chẳng hiểu sao cậu ta lại nghĩ tôi là một tay anh chị giang hồ, dù tôi nói năng khiêm tốn , nhẹ nhàng và quần áo tôi mặc rất xuềnh xoàng. Cậu ta khoe quen trưởng công an Từ Sơn và khoe anh em xã hội với một số đại ca tên tuổi vùng này. Tôi trả 200 nghìn cho cả chuyến về, cậu hứa sẽ quay lại đón tôi khi xong.
Cậu lễ tân massage hỏi tôi chọn gói nào, tôi thấy gói đắt nhất chưa đến 400 nghìn, chỉ mười mấy euro, qúa rẻ nên chẳng phải nghĩ gì. Khi cậu đưa đồ tôi thay, tôi gọi về cho chị dâu và bảo chị và mẹ rằng tôi đi xông hơi gần nhà, xong sẽ về ngay mẹ và chị đừng lo.
Cậu lễ tân nhìn tôi ngạc nhiên, chắc đời cậu chưa bao giờ thấy một người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi đi massage lại gọi điện báo cho chị và mẹ, như một thằng choai choai mới lớn.
Cô nhân viên massage làm rất kỹ thuật và nhiệt tình, ở đây không có chuyện nọ kia, massage thực sự lành mạnh. Tôi hỏi tiền típ bình thường là bao nhiêu, cô nói tuỳ từ 1 đến 5 trăm ngàn. Lúc trả tôi típ cô 200 nghìn. Tổng hết 600 nghìn mà còn tắm bồn, xông khô đá muối, xông ướt lá cây. Đây là sự hưởng thụ duy nhất trong những ngày ngắn ngủi tôi ở Việt Nam.
Ra khỏi cửa, đã thấy cậu taxi chờ sẵn, tôi bảo cậu không vội thì chở tôi ra quảng trường Đình Bảng uống nước. Tôi hỏi xe từ đây ra Nội Bài hết bao nhiêu, cậu nói 300 nghìn. Tôi bảo mai chở tôi đi, tôi trả 500 nghìn. Cậu vội vàng lấy giấy bút để tôi ghi số điện thoại, khi mở cốp tôi thấy có lá thư, hỏi thư gì, cậu nói thư của ông anh trong trại 5 gửi về xin tiền. Tôi bảo mang lá thư vào quán nước để tôi đọc xem.
Cậu taxi kể đó là một ông anh có số má ở đất này, giờ đang thụ án. Tôi đọc lá thư, thấy ông anh kia kể ốm đau, cần tiền để chữa bệnh và xin cậu taxi 10 triệu. Tôi hỏi trại 5 là trại Lam Sơn phải không, cậu taxi gật đầu, tôi nói tiếp trại đó là một trại khắc nghiệt trong những trại miền Bắc. Cậu taxi nói.
- Thế anh cũng là dân xã hội còn gì.
Tôi đưa cậu 2 triệu, nói đỡ giúp cho cậu một phần lo cho ông anh. Cậu taxi không nhận, tôi nói tôi từng đi tù nhiều trại, anh em xã hội tình cờ gặp này là cũng có duyên, chút ít giúp nhau đừng lăn tăn gì. Cậu nói tôi phải nói tên thì cậu mới nhận, để còn nói với ông anh kia. Tôi nói tên Hiếu, cậu hỏi có biệt danh gì kèm không, tôi nói người ta gọi tôi là Hiếu Gió.
Cậu nghe vẻ ngơ ngác, chắc cái tên đó không có trong những giang hồ xã hội đen mà cậu biết.
Sáng hôm sau, ngày cuối của thời gian 3 ngày được phép thăm nhà, tôi đi bộ ra hàng phở gà đông nhất ở Phù Khê. Bát phở thực sự không hề ngon, quá nhiều mỳ chính, nhưng quán rất đông. Tôi ăn chút rồi bỏ, đi sang quán cà phê ngồi một lúc rồi đi bộ lững thững về. Đầu ngõ những người theo dõi vừa mới đến. Tôi ở nhà một mạch đến 2 giờ chiều, xe taxi đến đón. Tôi không cho ai trong nhà tiễn tôi đi, chỉ tôi và cậu taxi mới quen.
Xe taxi đến đầu đường cao tốc đi Nội Bài thì những người theo dõi không thấy đâu.
Khi làm thủ tục lấy vé, cô nhân viên làm thủ tục nhìn hộ chiếu tôi rồi nói.
- Hình như em gặp anh Hiếu ở đâu rồi.
Đi vào cửa an ninh đóng dấu xuất cảnh, tôi nhìn quanh thấy những người công an xuất nhập cảnh mặc thường phục đứng cách tôi một quãng. Khi người thiếu tá ở ô cửa 5a nhìn hồ sơ tôi rất lâu, thì một người công an khác đến nói.
- Để cho qua đi.
Tôi đi qua cửa xuất cảnh, nghĩ lại lúc nhập cảnh và rút ra kết luận.
Lệnh cấm của tôi chỉ được mở trong mấy ngaỳ tôi xin phép mà thôi, sau đó lại vẫn như cũ.
❤1
loant.in CHECK VAR
Lối cũ ta về #buithanhhieu #hieugio
Trở về đến Đức, tôi nghe tin 5 người an ninh hồi nọ trong vụ bà Thoa đã về Việt Nam vào ngày 31 tháng 10.
-BÙI THANH HIẾU
-BÙI THANH HIẾU
Forwarded from loant.in CHECK VAR
💰 #cafeF| Bộ trưởng Y tế: 'Ai có thể hình dung đây là điếu thuốc lá điện tử?'
.
⚡instant view⚡
.
C A F E F 💰
.
⚡instant view⚡
.
C A F E F 💰
cafef.vn
Bộ trưởng Y tế: 'Ai có thể hình dung đây là điếu thuốc lá điện tử?'
Bộ trưởng Y tế Đào Hồng Lan mang đến nghị trường một số sản phẩm thuốc lá điện tử, nhìn rất bắt mắt, song theo Tư lệnh ngành y tế, nó lại tiềm ẩn nhiều nguy cơ đe dọa sức khỏe người dân, đặc biệt đối với thế hệ trẻ.
❤1
loant.in CHECK VAR
💰 #cafeF| Bộ trưởng Y tế: 'Ai có thể hình dung đây là điếu thuốc lá điện tử?' . ⚡instant view⚡ . C A F E F 💰
Buổi trả lời chất vấn của Bộ trưởng Bộ Y chiều nay tôi cho là rất thành công. Và nhiều cảm xúc 😀
ĐBQH đầu tiên nổ phát súng đầu tiên là về quản lý thuốc lá điện tử và thuốc lá nung nóng (TLĐT/TLNN) rồi liên tiếp các ĐB khác cũng hỏi về vấn đề này. Rõ ràng đây là vấn đề cực nóng, nên nóng cả nghị trường.
Bộ trưởng Bộ Y trả lời xuất sắc, vì nắm rất chắc. Tôi đặc biệt ấn tượng khi Bộ trưởng giơ 2 "con" TLĐT lên minh hoạ. Chắc các ĐBQH hú hồn, vì ý nghĩ chẳng may con/cháu mình cũng dính phải vì trông nó hấp dẫn với trẻ con thế mà.
(Bạn nào tư vấn cho Bộ trưởng chi tiết này, tôi chấm 10 điểm không có nhưng!)
Trong tất cả các ý kiến về TLĐT/TLNN, chỉ có anh Tạ Văn Hạ - Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Văn hoá Giáo dục của QH - nói rằng đại ý là TLNN ít hại hơn thuốc lá điếu. Anh ý phản đối Bộ Y tế việc đề nghị QH ra Nghị quyết cấm TLNN/TLĐT.
Hơi buồn là anh ý, một ĐBQH, mà lại nói thế. Vì, ở vị trí ấy, khi nói về một vấn đề quan trọng, là xây dựng chính sách, thì cần phải đưa ra các bằng chứng KH để phản biện, thay vì kiểu "tôi biết, tôi nghĩ" vì nó rất thiếu thuyết phục.
Hơn nữa, một phó thường dân như tôi còn biết là WHO - tổ chức có quyền lực chuyên môn y tế cao nhất thế giới - đã cả nghìn lần tuyên bố rằng TLNN chứa thuốc lá và không giúp người hút thuốc cai nghiện thuốc lá.
Các nghiên cứu của WHO lẫn SEATCA đều cho thấy cả TLĐT lẫn TLNN đều có hại cho sức khoẻ, khi dung dịch trong chúng đều là hoá chất độc hại, nhất là khi có nhiệt. Nó gây nghiện và ung thư.
Nghe anh ý trả lời, chả hiểu sao tôi lại nghĩ đến câu hỏi của một ĐB phát biểu trước đó, đại ý nói về việc đang có sự lobby chính sách thuốc lá?
Nghị trường hơi tăng nhiệt thì Chủ tịch QH mời anh Diên tôi, Bộ trưởng Bộ Công thương, phát biểu. Tôi nghĩ là sẽ căng như dây đàn đây, thậm chí nóng bỏng, vì Bộ này lâu nay kiến nghị cho lưu hành TLNN/TLĐT, giống quan điểm của ngành công nghiệp thuốc lá.
Nhưng thật là bất ngờ khi anh Diên tôi đã cua cực gấp, trước chất vấn của một ĐBQH, rằng với tư cách BT lẫn cá nhân, anh đều ủng hộ Bộ Y tế. Vì TLĐT và TLNN có hại cho sức khoẻ.
Lập tức nhiều tin nhắn inbox cho tôi về cú cua xe này. Chứng tỏ cũng nín thở bóp cò 😸
Anh cua gấp quá, nhưng mà tôi thích cú cua cháy phanh này 🤣 ! Không có thì tus này của tôi đã dài hơn
-THANH HANG
ĐBQH đầu tiên nổ phát súng đầu tiên là về quản lý thuốc lá điện tử và thuốc lá nung nóng (TLĐT/TLNN) rồi liên tiếp các ĐB khác cũng hỏi về vấn đề này. Rõ ràng đây là vấn đề cực nóng, nên nóng cả nghị trường.
Bộ trưởng Bộ Y trả lời xuất sắc, vì nắm rất chắc. Tôi đặc biệt ấn tượng khi Bộ trưởng giơ 2 "con" TLĐT lên minh hoạ. Chắc các ĐBQH hú hồn, vì ý nghĩ chẳng may con/cháu mình cũng dính phải vì trông nó hấp dẫn với trẻ con thế mà.
(Bạn nào tư vấn cho Bộ trưởng chi tiết này, tôi chấm 10 điểm không có nhưng!)
Trong tất cả các ý kiến về TLĐT/TLNN, chỉ có anh Tạ Văn Hạ - Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Văn hoá Giáo dục của QH - nói rằng đại ý là TLNN ít hại hơn thuốc lá điếu. Anh ý phản đối Bộ Y tế việc đề nghị QH ra Nghị quyết cấm TLNN/TLĐT.
Hơi buồn là anh ý, một ĐBQH, mà lại nói thế. Vì, ở vị trí ấy, khi nói về một vấn đề quan trọng, là xây dựng chính sách, thì cần phải đưa ra các bằng chứng KH để phản biện, thay vì kiểu "tôi biết, tôi nghĩ" vì nó rất thiếu thuyết phục.
Hơn nữa, một phó thường dân như tôi còn biết là WHO - tổ chức có quyền lực chuyên môn y tế cao nhất thế giới - đã cả nghìn lần tuyên bố rằng TLNN chứa thuốc lá và không giúp người hút thuốc cai nghiện thuốc lá.
Các nghiên cứu của WHO lẫn SEATCA đều cho thấy cả TLĐT lẫn TLNN đều có hại cho sức khoẻ, khi dung dịch trong chúng đều là hoá chất độc hại, nhất là khi có nhiệt. Nó gây nghiện và ung thư.
Nghe anh ý trả lời, chả hiểu sao tôi lại nghĩ đến câu hỏi của một ĐB phát biểu trước đó, đại ý nói về việc đang có sự lobby chính sách thuốc lá?
Nghị trường hơi tăng nhiệt thì Chủ tịch QH mời anh Diên tôi, Bộ trưởng Bộ Công thương, phát biểu. Tôi nghĩ là sẽ căng như dây đàn đây, thậm chí nóng bỏng, vì Bộ này lâu nay kiến nghị cho lưu hành TLNN/TLĐT, giống quan điểm của ngành công nghiệp thuốc lá.
Nhưng thật là bất ngờ khi anh Diên tôi đã cua cực gấp, trước chất vấn của một ĐBQH, rằng với tư cách BT lẫn cá nhân, anh đều ủng hộ Bộ Y tế. Vì TLĐT và TLNN có hại cho sức khoẻ.
Lập tức nhiều tin nhắn inbox cho tôi về cú cua xe này. Chứng tỏ cũng nín thở bóp cò 😸
Anh cua gấp quá, nhưng mà tôi thích cú cua cháy phanh này 🤣 ! Không có thì tus này của tôi đã dài hơn
-THANH HANG
❤1👍1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
ĐUỔI MỘT NGƯỜI DỄ LẮM. QUẢN LÝ MỘT ĐÁM ĐÁ NHƯ KAK MỚI LÀ CÂU CHUYỆN
"Chúng tôi biết rằng Erik đã ra đi, sẽ không tốt cho bất kỳ ai ở câu lạc bộ khi người quản lý ra đi. Đội bóng không chơi tốt nhất, kết quả không tốt và ông ấy là người phải trả giá cho điều đó.
Bất cứ khi nào bạn thấy một huấn luyện viên ra đi, bạn phải tự nhận một phần trách nhiệm về mình, bởi vì đội bóng không chơi tốt.
Dễ dàng hơn để loại bỏ một người quản lý hơn là 15 cầu thủ. Tôi đã nói chuyện với Ten Hag và xin lỗi ông ấy, tôi thất vọng vì ông ấy đã ra đi và tôi đã cố gắng giúp ông ấy. Tôi đã không ghi bàn, chúng tôi không ghi bàn và tôi cảm thấy có trách nhiệm.
Tôi thường ghi rất nhiều bàn thắng và tôi luôn cống hiến 100%. Ông ấy biết điều đó.
Mọi người đều biết tôi muốn bàn thắng đến thế nào. Tôi cần giúp đội ghi bàn và kiến tạo. Đây là một trong những điều đáng thất vọng nhất mùa giải này - nhưng tôi đã có một số bàn thắng trong một số trận đấu. Bây giờ cần phải ghi bàn ở Premier League.
Không có nhiều thay đổi. Vào giữa tuần, nhiều bàn thắng đã được ghi. Tôi đã nói với một số người bạn rằng mọi thứ sẽ đến với chúng tôi và mọi người sẽ nói rằng chúng tôi muốn sa thải huấn luyện viên. Chúng tôi hiểu vấn đề và chúng tôi có thể vui mừng vì điều đó. Chúng tôi cần phải thất vọng vì chúng tôi đang tụt lại rất xa trong giải đấu.
Ruud van Nistelrooy là một anh trai tốt bụng, khiêm tốn với một người đã giành được mọi thứ tại câu lạc bộ.
Tôi là một người hâm mộ lớn của Sporting và xem rất nhiều trận đấu của họ. Rúben Amorim đã mang lại sự phấn khích cho câu lạc bộ - Sporting đã có một chút chia rẽ khi anh ấy đến. Anh ấy đã thay đổi mọi thứ và đưa mọi người lại gần nhau hơn.
Ruben Amorim ? Tôi mong muốn được hiểu rõ hơn về anh ấy. Anh ấy đã làm rất tốt ở Bồ Đào Nha. Tôi mong muốn tiếp tục giúp câu lạc bộ tiến bộ, đó là mục tiêu chính của tôi.
📻 #TuoiTre| Bruno Fernandes xin lỗi Erik ten Hag vì khiến ông bị sa thải
.
⚡instant view⚡
.
T U O I 📻 T R E
"Chúng tôi biết rằng Erik đã ra đi, sẽ không tốt cho bất kỳ ai ở câu lạc bộ khi người quản lý ra đi. Đội bóng không chơi tốt nhất, kết quả không tốt và ông ấy là người phải trả giá cho điều đó.
Bất cứ khi nào bạn thấy một huấn luyện viên ra đi, bạn phải tự nhận một phần trách nhiệm về mình, bởi vì đội bóng không chơi tốt.
Dễ dàng hơn để loại bỏ một người quản lý hơn là 15 cầu thủ. Tôi đã nói chuyện với Ten Hag và xin lỗi ông ấy, tôi thất vọng vì ông ấy đã ra đi và tôi đã cố gắng giúp ông ấy. Tôi đã không ghi bàn, chúng tôi không ghi bàn và tôi cảm thấy có trách nhiệm.
Tôi thường ghi rất nhiều bàn thắng và tôi luôn cống hiến 100%. Ông ấy biết điều đó.
Mọi người đều biết tôi muốn bàn thắng đến thế nào. Tôi cần giúp đội ghi bàn và kiến tạo. Đây là một trong những điều đáng thất vọng nhất mùa giải này - nhưng tôi đã có một số bàn thắng trong một số trận đấu. Bây giờ cần phải ghi bàn ở Premier League.
Không có nhiều thay đổi. Vào giữa tuần, nhiều bàn thắng đã được ghi. Tôi đã nói với một số người bạn rằng mọi thứ sẽ đến với chúng tôi và mọi người sẽ nói rằng chúng tôi muốn sa thải huấn luyện viên. Chúng tôi hiểu vấn đề và chúng tôi có thể vui mừng vì điều đó. Chúng tôi cần phải thất vọng vì chúng tôi đang tụt lại rất xa trong giải đấu.
Ruud van Nistelrooy là một anh trai tốt bụng, khiêm tốn với một người đã giành được mọi thứ tại câu lạc bộ.
Tôi là một người hâm mộ lớn của Sporting và xem rất nhiều trận đấu của họ. Rúben Amorim đã mang lại sự phấn khích cho câu lạc bộ - Sporting đã có một chút chia rẽ khi anh ấy đến. Anh ấy đã thay đổi mọi thứ và đưa mọi người lại gần nhau hơn.
Ruben Amorim ? Tôi mong muốn được hiểu rõ hơn về anh ấy. Anh ấy đã làm rất tốt ở Bồ Đào Nha. Tôi mong muốn tiếp tục giúp câu lạc bộ tiến bộ, đó là mục tiêu chính của tôi.
📻 #TuoiTre| Bruno Fernandes xin lỗi Erik ten Hag vì khiến ông bị sa thải
.
⚡instant view⚡
.
T U O I 📻 T R E
TUOI TRE ONLINE
Bruno Fernandes xin lỗi Erik ten Hag vì khiến ông bị sa thải
Tiền vệ Bruno Fernandes đã gọi điện xin lỗi HLV Erik ten Hag, sau khi nhà cầm quân này bị Manchester United sa thải vì thành tích tệ.
loant.in CHECK VAR
ĐUỔI MỘT NGƯỜI DỄ LẮM. QUẢN LÝ MỘT ĐÁM ĐÁ NHƯ KAK MỚI LÀ CÂU CHUYỆN "Chúng tôi biết rằng Erik đã ra đi, sẽ không tốt cho bất kỳ ai ở câu lạc bộ khi người quản lý ra đi. Đội bóng không chơi tốt nhất, kết quả không tốt và ông ấy là người phải trả giá cho điều…
💡 BLV Quốc Khánh:
" HLV thất bại, tại sao cứ tiếc cho Man Utd tại sao lại không tiếc cho sự nghiệp HLV của chính họ vậy.
Các HLV tới với CLB này đều đang ở giai đoạn thăng hoa trong sự nghiệp của mình.
Từ David Moyes, Solsa, Ten Hag, Mou... họ rời đi trong thất bại sự nghiệp đi xuống rõ ràng.
Hiện tại là Amorim, điều gì đang chờ ông ấy".
" HLV thất bại, tại sao cứ tiếc cho Man Utd tại sao lại không tiếc cho sự nghiệp HLV của chính họ vậy.
Các HLV tới với CLB này đều đang ở giai đoạn thăng hoa trong sự nghiệp của mình.
Từ David Moyes, Solsa, Ten Hag, Mou... họ rời đi trong thất bại sự nghiệp đi xuống rõ ràng.
Hiện tại là Amorim, điều gì đang chờ ông ấy".
❤1
Chụp ảnh nude là một hình thức nghệ thuật nhạy cảm, và việc này có thể gặp phải một số sự cố nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng hoặc thiếu sự chuyên nghiệp. Dưới đây là một số sự cố thường gặp khi chụp ảnh nude và các cách phòng tránh:
1. Thiếu sự tôn trọng và thoải mái của người mẫu
• Người mẫu có thể cảm thấy căng thẳng hoặc khó chịu nếu không cảm thấy an toàn và được tôn trọng. Điều này có thể ảnh hưởng đến quá trình chụp ảnh và kết quả cuối cùng.
• Cách tránh: Hãy tạo ra một không gian chụp ảnh an toàn và thoải mái, đồng thời giao tiếp trước về các giới hạn và mong muốn của cả hai bên.
2. Rò rỉ hoặc lạm dụng hình ảnh
• Một sự cố nghiêm trọng là hình ảnh bị rò rỉ ra ngoài mà không có sự đồng ý của người mẫu, có thể dẫn đến nhiều hậu quả tiêu cực.
• Cách tránh: Đảm bảo các thỏa thuận rõ ràng bằng văn bản về quyền sở hữu và sử dụng hình ảnh, và lưu trữ hình ảnh ở nơi an toàn, riêng tư.
3. Góc chụp hoặc ánh sáng không phù hợp
• Chụp ảnh nude cần phải rất chú trọng đến ánh sáng và góc chụp. Nếu không, ảnh có thể trở nên thiếu tinh tế hoặc không đạt được hiệu ứng nghệ thuật mong muốn.
• Cách tránh: Chuẩn bị sẵn các thiết bị ánh sáng và thử nghiệm góc chụp trước, để đảm bảo thể hiện được vẻ đẹp tự nhiên và tinh tế.
4. Người mẫu cảm thấy không tự tin về cơ thể
• Người mẫu có thể cảm thấy không thoải mái về một số đặc điểm cơ thể của mình, dẫn đến không có tâm trạng tốt khi chụp.
• Cách tránh: Giúp người mẫu cảm thấy thoải mái và tự tin bằng cách tôn trọng cảm xúc và động viên họ, để họ có thể thể hiện bản thân một cách tự nhiên nhất.
5. Thiếu bảo mật tại địa điểm chụp
• Đôi khi buổi chụp ảnh nude diễn ra ở ngoài trời hoặc nơi công cộng, có thể dẫn đến những sự cố không mong muốn nếu có người khác vô tình nhìn thấy hoặc bị làm phiền.
• Cách tránh: Chọn địa điểm kín đáo hoặc thuê không gian chụp riêng tư để đảm bảo không bị làm phiền và bảo vệ sự riêng tư của người mẫu.
6. Hiểu lầm về mục đích của buổi chụp
• Một số người có thể không hiểu rõ mục đích nghệ thuật của ảnh nude, dẫn đến những hiểu lầm hoặc đánh giá tiêu cực.
• Cách tránh: Thảo luận kỹ về ý tưởng và mục tiêu nghệ thuật của buổi chụp với tất cả các bên tham gia, để mọi người đều có chung sự đồng thuận và hiểu biết.
7. Phản ứng của công chúng hoặc mạng xã hội
• Sau khi các tác phẩm được công bố, đôi khi có thể gây tranh cãi hoặc nhận chỉ trích từ công chúng.
• Cách tránh: Cân nhắc kỹ lưỡng trước khi công khai tác phẩm và có sự đồng ý của người mẫu.
1. Thiếu sự tôn trọng và thoải mái của người mẫu
• Người mẫu có thể cảm thấy căng thẳng hoặc khó chịu nếu không cảm thấy an toàn và được tôn trọng. Điều này có thể ảnh hưởng đến quá trình chụp ảnh và kết quả cuối cùng.
• Cách tránh: Hãy tạo ra một không gian chụp ảnh an toàn và thoải mái, đồng thời giao tiếp trước về các giới hạn và mong muốn của cả hai bên.
2. Rò rỉ hoặc lạm dụng hình ảnh
• Một sự cố nghiêm trọng là hình ảnh bị rò rỉ ra ngoài mà không có sự đồng ý của người mẫu, có thể dẫn đến nhiều hậu quả tiêu cực.
• Cách tránh: Đảm bảo các thỏa thuận rõ ràng bằng văn bản về quyền sở hữu và sử dụng hình ảnh, và lưu trữ hình ảnh ở nơi an toàn, riêng tư.
3. Góc chụp hoặc ánh sáng không phù hợp
• Chụp ảnh nude cần phải rất chú trọng đến ánh sáng và góc chụp. Nếu không, ảnh có thể trở nên thiếu tinh tế hoặc không đạt được hiệu ứng nghệ thuật mong muốn.
• Cách tránh: Chuẩn bị sẵn các thiết bị ánh sáng và thử nghiệm góc chụp trước, để đảm bảo thể hiện được vẻ đẹp tự nhiên và tinh tế.
4. Người mẫu cảm thấy không tự tin về cơ thể
• Người mẫu có thể cảm thấy không thoải mái về một số đặc điểm cơ thể của mình, dẫn đến không có tâm trạng tốt khi chụp.
• Cách tránh: Giúp người mẫu cảm thấy thoải mái và tự tin bằng cách tôn trọng cảm xúc và động viên họ, để họ có thể thể hiện bản thân một cách tự nhiên nhất.
5. Thiếu bảo mật tại địa điểm chụp
• Đôi khi buổi chụp ảnh nude diễn ra ở ngoài trời hoặc nơi công cộng, có thể dẫn đến những sự cố không mong muốn nếu có người khác vô tình nhìn thấy hoặc bị làm phiền.
• Cách tránh: Chọn địa điểm kín đáo hoặc thuê không gian chụp riêng tư để đảm bảo không bị làm phiền và bảo vệ sự riêng tư của người mẫu.
6. Hiểu lầm về mục đích của buổi chụp
• Một số người có thể không hiểu rõ mục đích nghệ thuật của ảnh nude, dẫn đến những hiểu lầm hoặc đánh giá tiêu cực.
• Cách tránh: Thảo luận kỹ về ý tưởng và mục tiêu nghệ thuật của buổi chụp với tất cả các bên tham gia, để mọi người đều có chung sự đồng thuận và hiểu biết.
7. Phản ứng của công chúng hoặc mạng xã hội
• Sau khi các tác phẩm được công bố, đôi khi có thể gây tranh cãi hoặc nhận chỉ trích từ công chúng.
• Cách tránh: Cân nhắc kỹ lưỡng trước khi công khai tác phẩm và có sự đồng ý của người mẫu.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Chợ chồm hổm đẹp nhất Việt Nam (Vị Thanh - Hậu Giang) 🇻🇳
📸: Daniel Kordan
📸: Daniel Kordan
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Chợ chồm hổm đẹp nhất Việt Nam (Vị Thanh - Hậu Giang) 🇻🇳
📸: Daniel Kordan
📸: Daniel Kordan
❤1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Chợ chồm hổm đẹp nhất Việt Nam (Vị Thanh - Hậu Giang) 🇻🇳
📸: Daniel Kordan
📸: Daniel Kordan
❤1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Chợ chồm hổm đẹp nhất Việt Nam (Vị Thanh - Hậu Giang) 🇻🇳
📸: Daniel Kordan
📸: Daniel Kordan
🥰1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Chợ chồm hổm đẹp nhất Việt Nam (Vị Thanh - Hậu Giang) 🇻🇳
📸: Daniel Kordan
📸: Daniel Kordan
❤1