This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Lêu lêu mấy đứa không có người yêu
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🎯 #FabrizioRomano| 🚨 Rúben Amorim: “I will NOT sign any Sporting player at Man United in January… then, what happens in the summer I don’t know”.“Sporting players are good players. We will see what happens…”. https://t.co/XASZlQkPkv
.
F A B R I Z I O 🎯 R O M A N O
.
F A B R I Z I O 🎯 R O M A N O
loant.in CHECK VAR
🎯 #FabrizioRomano| 🚨 Rúben Amorim: “I will NOT sign any Sporting player at Man United in January… then, what happens in the summer I don’t know”.“Sporting players are good players. We will see what happens…”. https://t.co/XASZlQkPkv . F A B R I Z I O 🎯 R…
Năm 2020, Sporting đứng thứ 4, không vô địch giải đấu trong 18 năm và đang trong cơn khủng hoảng lớn. Và rồi họ tìm thấy một huấn luyện viên có thể làm nên điều kỳ diệu.
Rúben Amorim đã đưa Sporting trở lại thành đội bóng mạnh nhất Bồ Đào Nha như thế nào và anh ấy sẽ dẫn dắt Manchester United trở lại chiến thắng như thế nào ?
1. HẠ THẤP TIÊU CHUẨN
Điều đầu tiên Amorim làm là xác định vị trí của câu lạc bộ. Khi được hỏi liệu anh có muốn giành chiến thắng ở giải VĐQG không, anh sẽ nói rằng anh chỉ muốn giành chiến thắng trong trận đấu tiếp theo. Anh đã hạ thấp tiêu chuẩn của mình trong để đáp ứng tình trạng hiện tại của câu lạc bộ
Thời gian đầu, tuần nào anh ấy cũng nói rằng đội phải suy nghĩ "từng trận một" và anh ấy từ chối thảo luận về cuộc đua giành danh hiệu.
Điều đó không có nghĩa là bi quan.
Trên thực tế, trong buổi họp báo đầu tiên của mình, một phóng viên đã hỏi "Nếu mọi chuyện diễn ra không như mong đợi thì sao?", và anh ấy đã trả lời "Nếu mọi chuyện diễn ra tốt đẹp thì sao?".
Chiến lược là không gây áp lực cho một đội bóng không tốt như người hâm mộ yêu cầu. Tuy nhiên, Amorim biết quy mô của câu lạc bộ của mình. Anh luôn tuyên bố rằng Sporting là một câu lạc bộ lớn và thuộc hàng đầu. Nhưng anh trung thực về bối cảnh hiện tại. Tất cả đều là một dự án dài hạn.
2. THIẾT LẬP PHƯƠNG ÁN CHƠI BÓNG
Sau khi giải tỏa áp lực, Amorim muốn đội của mình chỉ tập trung vào việc chơi bóng. Trong 5 năm ở Sporting, anh chưa bao giờ thay đổi cách tiếp cận 3-4-3 của mình. Có những thay đổi nhỏ dựa trên các cầu thủ, nhưng luôn luôn là những nguyên tắc giống nhau.
Luôn luôn là cùng một ý tưởng chiến thuật cốt lõi, tất cả những gì Rúben cần là thời gian. Với thời gian và sự tự tin, đội sẽ chơi ngày càng tốt hơn. Đến mùa giải thứ 5 tại Sporting, Amorim cho biết các cầu thủ của mình đã quen với việc "có thể chơi với đôi mắt nhắm nghiền".
Nhưng Amorim không coi mình là một thiên tài chiến thuật. anh thường thừa nhận rằng mình "học lỏm" ý tưởng từ các huấn luyện viên khác. Khi được hỏi về số lượng trận đấu ngày càng tăng, anh nói: "Các huấn luyện viên như De Zerbi và Pep có ít thời gian hơn để làm việc với các ý tưởng mới, vì vậy tôi có ít ý tưởng hơn nên tôi học lỏm".
Rúben Amorim đã đưa Sporting trở lại thành đội bóng mạnh nhất Bồ Đào Nha như thế nào và anh ấy sẽ dẫn dắt Manchester United trở lại chiến thắng như thế nào ?
1. HẠ THẤP TIÊU CHUẨN
Điều đầu tiên Amorim làm là xác định vị trí của câu lạc bộ. Khi được hỏi liệu anh có muốn giành chiến thắng ở giải VĐQG không, anh sẽ nói rằng anh chỉ muốn giành chiến thắng trong trận đấu tiếp theo. Anh đã hạ thấp tiêu chuẩn của mình trong để đáp ứng tình trạng hiện tại của câu lạc bộ
Thời gian đầu, tuần nào anh ấy cũng nói rằng đội phải suy nghĩ "từng trận một" và anh ấy từ chối thảo luận về cuộc đua giành danh hiệu.
Điều đó không có nghĩa là bi quan.
Trên thực tế, trong buổi họp báo đầu tiên của mình, một phóng viên đã hỏi "Nếu mọi chuyện diễn ra không như mong đợi thì sao?", và anh ấy đã trả lời "Nếu mọi chuyện diễn ra tốt đẹp thì sao?".
Chiến lược là không gây áp lực cho một đội bóng không tốt như người hâm mộ yêu cầu. Tuy nhiên, Amorim biết quy mô của câu lạc bộ của mình. Anh luôn tuyên bố rằng Sporting là một câu lạc bộ lớn và thuộc hàng đầu. Nhưng anh trung thực về bối cảnh hiện tại. Tất cả đều là một dự án dài hạn.
2. THIẾT LẬP PHƯƠNG ÁN CHƠI BÓNG
Sau khi giải tỏa áp lực, Amorim muốn đội của mình chỉ tập trung vào việc chơi bóng. Trong 5 năm ở Sporting, anh chưa bao giờ thay đổi cách tiếp cận 3-4-3 của mình. Có những thay đổi nhỏ dựa trên các cầu thủ, nhưng luôn luôn là những nguyên tắc giống nhau.
Luôn luôn là cùng một ý tưởng chiến thuật cốt lõi, tất cả những gì Rúben cần là thời gian. Với thời gian và sự tự tin, đội sẽ chơi ngày càng tốt hơn. Đến mùa giải thứ 5 tại Sporting, Amorim cho biết các cầu thủ của mình đã quen với việc "có thể chơi với đôi mắt nhắm nghiền".
Nhưng Amorim không coi mình là một thiên tài chiến thuật. anh thường thừa nhận rằng mình "học lỏm" ý tưởng từ các huấn luyện viên khác. Khi được hỏi về số lượng trận đấu ngày càng tăng, anh nói: "Các huấn luyện viên như De Zerbi và Pep có ít thời gian hơn để làm việc với các ý tưởng mới, vì vậy tôi có ít ý tưởng hơn nên tôi học lỏm".
loant.in CHECK VAR
🎯 #FabrizioRomano| 🚨 Rúben Amorim: “I will NOT sign any Sporting player at Man United in January… then, what happens in the summer I don’t know”.“Sporting players are good players. We will see what happens…”. https://t.co/XASZlQkPkv . F A B R I Z I O 🎯 R…
3. TIN TƯỞNG VÀO THẾ HỆ TRẺ
Amorim rất kén chọn về những phẩm chất mà anh muốn ở các cầu thủ của mình, biến chúng thành tiêu chí đầu tiên của anh khi lựa chọn đội hình, hơn là kinh nghiệm. Tại Sporting, nhiều lần đội hình xuất phát bao gồm những cầu thủ trẻ và vô danh. Tuổi tác không phải là ưu tiên. Năng lực mới là ưu tiên.
Amorim luôn tin tưởng các tuyển thủ học viện như Matheus Nunes, Nuno Mendes, Gonçalo Inácio, João Palhinha, Quaresma, Geny, Quenda... Nhưng còn trên thị trường, Amorim không coi trọng 'kinh nghiệm'. Porro, Ugarte, Pedro Gonçalves, Diomande, Harder...
4. TĂNG CƯỜNG SỰ ĐOÀN KẾT
Có rất nhiều điểm tương đồng giữa đội United hiện tại và Sporting vào năm 2020. Sporting cũng từng hỗn loạn. Nhiều thay đổi về huấn luyện viên (Amorim là huấn luyện viên thứ 4 của mùa giải) trong nhiệm kỳ chủ tịch, khủng hoảng tài chính, người hâm mộ bị chia rẽ...
Tệ đến mức, năm 2018, một nhóm người quá khích đã xâm chiếm sân tập để đánh cầu thủ (Bruno Fernandes lúc đó đang ở trong phòng thay đồ). Đến năm 2020, nhiều người hâm mộ muốn đuổi chủ tịch ra và các huấn luyện viên không muốn tham gia. Mourinho gọi đó là "câu lạc bộ của những kẻ điên rồ" vào thời điểm đó.
Amorim thiếu kinh nghiệm và nhưng biết nắm bắt cơ hội. Anh ấy cho thấy mình là một người giao tiếp tuyệt vời, làm dịu bầu không khí và đưa mọi thứ vào đúng vị trí. Ban quản trị mới của Sporting đã chịu rất nhiều áp lực, nhưng Amorim luôn bổ sung cho dự án và nhấn mạnh tầm quan trọng của sự ổn định.
Amorim đã tạo ra sự đoàn kết trong câu lạc bộ và đội bóng, thông qua chiến thắng, nhưng cũng nhờ vào tư thế của anh ấy. Sau một cuộc ẩu đả trong một trận đấu ở mùa giải đầu tiên, Amorim đã phản ứng bằng cách nói: "Trong câu lạc bộ này, có kẻ đến thì có người đi." Đó là một động thái có tác động mạnh mẽ. Câu lạc bộ đã bán khăn quàng cổ có câu nói của anh ấy.
5. CHÍNH XÁC VÀ QUYẾT ĐOÁN TRONG MUA-BÁN
Amorim là một huấn luyện viên biết rất rõ những cầu thủ mà MÌNH muốn. Trong năm đầu tiên, anh đã yêu cầu Sporting phá vỡ kỷ lục chuyển nhượng và ký hợp đồng với tiền đạo 27 tuổi của Braga - Paulinho. Sporting đã làm được điều đó... nhưng vẫn còn nhiều nghi ngờ.
Paulinho là một tiền đạo đặc biệt. Anh ấy là một trong những tiền đạo không ghi được nhiều bàn thắng. Nhưng Amorim vẫn khăng khăng và nói rằng đội chơi tốt hơn khi có anh ấy, vì anh ấy làm những việc “xấu xa”. Người hâm mộ và giới truyền thông lúc đầu không mấy tin tưởng, nhưng Amorim vẫn trung thành với anh ấy.
Vào mùa giải thứ hai, Sporting đã ký lại hợp đồng với Slimani, một thần tượng của câu lạc bộ. Slimani không hòa hợp với Amorim, vì Paulinho vẫn tiếp tục ra sân. Slimani rời đi và nói rằng Amorim "có những người được yêu thích". Và anh ấy đã làm vậy. Vài năm sau, Paulinho đã rời Sporting với tư cách là một nhà vô địch và huyền thoại của câu lạc bộ.
Những trường hợp tương tự là Gyokeres, Hjulmand, Trincão... Amorim đã yêu cầu Gyokeres vào tháng 5/2023. Sporting đã cố gắng trong nhiều tháng và phải phá vỡ kỷ lục của họ để ký hợp đồng với anh ấy. Anh ấy đã đến vào tháng 8, sau 3 tháng đàm phán, vì Amorim rất bướng bỉnh và chỉ muốn anh ấy.
Không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Mùa hè này anh ấy đã yêu cầu Ioannidis. Sporting đã đàm phán toàn bộ thời gian, và cuối cùng không có được anh ấy vào cuối thị trường. Đây là một thương vụ điển hình với Amorim. Anh ấy nói anh ấy muốn ai ngay từ đầu, và anh ấy không thực sự thay đổi quyết định.
Rúben đã nhận rất nhiều chỉ trích từ giới truyền thông vì tính kén chọn. Nhưng anh đã chứng minh được bản thân mình theo thời gian. Đến năm thứ 5, khi Sporting chi 16 triệu euro cho Debast, 15 triệu euro cho Araújo và 19 triệu euro cho Harder, không ai nghi ngờ anh. Rúben kén chọn và bướng bỉnh, nhưng theo cách đó, anh có được những cầu thủ mà anh muốn.
6. NÂNG CAO TIÊU CHUẨN
Amorim đến, giải tỏa áp lực cho các cầu thủ, cung cấp cho họ một hệ thống chiến thuật nhất quán, các cầu thủ chơi tệ lấy lại phong độ, các cầu thủ trẻ sẽ xuất hiện, thị trường chuyển nhượng tốt dần. Cuối cùng, đội bóng giành chiến thắng ngày càng nhiều. Vì vậy, yêu cầu tăng lên.
Amorim rất kén chọn về những phẩm chất mà anh muốn ở các cầu thủ của mình, biến chúng thành tiêu chí đầu tiên của anh khi lựa chọn đội hình, hơn là kinh nghiệm. Tại Sporting, nhiều lần đội hình xuất phát bao gồm những cầu thủ trẻ và vô danh. Tuổi tác không phải là ưu tiên. Năng lực mới là ưu tiên.
Amorim luôn tin tưởng các tuyển thủ học viện như Matheus Nunes, Nuno Mendes, Gonçalo Inácio, João Palhinha, Quaresma, Geny, Quenda... Nhưng còn trên thị trường, Amorim không coi trọng 'kinh nghiệm'. Porro, Ugarte, Pedro Gonçalves, Diomande, Harder...
4. TĂNG CƯỜNG SỰ ĐOÀN KẾT
Có rất nhiều điểm tương đồng giữa đội United hiện tại và Sporting vào năm 2020. Sporting cũng từng hỗn loạn. Nhiều thay đổi về huấn luyện viên (Amorim là huấn luyện viên thứ 4 của mùa giải) trong nhiệm kỳ chủ tịch, khủng hoảng tài chính, người hâm mộ bị chia rẽ...
Tệ đến mức, năm 2018, một nhóm người quá khích đã xâm chiếm sân tập để đánh cầu thủ (Bruno Fernandes lúc đó đang ở trong phòng thay đồ). Đến năm 2020, nhiều người hâm mộ muốn đuổi chủ tịch ra và các huấn luyện viên không muốn tham gia. Mourinho gọi đó là "câu lạc bộ của những kẻ điên rồ" vào thời điểm đó.
Amorim thiếu kinh nghiệm và nhưng biết nắm bắt cơ hội. Anh ấy cho thấy mình là một người giao tiếp tuyệt vời, làm dịu bầu không khí và đưa mọi thứ vào đúng vị trí. Ban quản trị mới của Sporting đã chịu rất nhiều áp lực, nhưng Amorim luôn bổ sung cho dự án và nhấn mạnh tầm quan trọng của sự ổn định.
Amorim đã tạo ra sự đoàn kết trong câu lạc bộ và đội bóng, thông qua chiến thắng, nhưng cũng nhờ vào tư thế của anh ấy. Sau một cuộc ẩu đả trong một trận đấu ở mùa giải đầu tiên, Amorim đã phản ứng bằng cách nói: "Trong câu lạc bộ này, có kẻ đến thì có người đi." Đó là một động thái có tác động mạnh mẽ. Câu lạc bộ đã bán khăn quàng cổ có câu nói của anh ấy.
5. CHÍNH XÁC VÀ QUYẾT ĐOÁN TRONG MUA-BÁN
Amorim là một huấn luyện viên biết rất rõ những cầu thủ mà MÌNH muốn. Trong năm đầu tiên, anh đã yêu cầu Sporting phá vỡ kỷ lục chuyển nhượng và ký hợp đồng với tiền đạo 27 tuổi của Braga - Paulinho. Sporting đã làm được điều đó... nhưng vẫn còn nhiều nghi ngờ.
Paulinho là một tiền đạo đặc biệt. Anh ấy là một trong những tiền đạo không ghi được nhiều bàn thắng. Nhưng Amorim vẫn khăng khăng và nói rằng đội chơi tốt hơn khi có anh ấy, vì anh ấy làm những việc “xấu xa”. Người hâm mộ và giới truyền thông lúc đầu không mấy tin tưởng, nhưng Amorim vẫn trung thành với anh ấy.
Vào mùa giải thứ hai, Sporting đã ký lại hợp đồng với Slimani, một thần tượng của câu lạc bộ. Slimani không hòa hợp với Amorim, vì Paulinho vẫn tiếp tục ra sân. Slimani rời đi và nói rằng Amorim "có những người được yêu thích". Và anh ấy đã làm vậy. Vài năm sau, Paulinho đã rời Sporting với tư cách là một nhà vô địch và huyền thoại của câu lạc bộ.
Những trường hợp tương tự là Gyokeres, Hjulmand, Trincão... Amorim đã yêu cầu Gyokeres vào tháng 5/2023. Sporting đã cố gắng trong nhiều tháng và phải phá vỡ kỷ lục của họ để ký hợp đồng với anh ấy. Anh ấy đã đến vào tháng 8, sau 3 tháng đàm phán, vì Amorim rất bướng bỉnh và chỉ muốn anh ấy.
Không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Mùa hè này anh ấy đã yêu cầu Ioannidis. Sporting đã đàm phán toàn bộ thời gian, và cuối cùng không có được anh ấy vào cuối thị trường. Đây là một thương vụ điển hình với Amorim. Anh ấy nói anh ấy muốn ai ngay từ đầu, và anh ấy không thực sự thay đổi quyết định.
Rúben đã nhận rất nhiều chỉ trích từ giới truyền thông vì tính kén chọn. Nhưng anh đã chứng minh được bản thân mình theo thời gian. Đến năm thứ 5, khi Sporting chi 16 triệu euro cho Debast, 15 triệu euro cho Araújo và 19 triệu euro cho Harder, không ai nghi ngờ anh. Rúben kén chọn và bướng bỉnh, nhưng theo cách đó, anh có được những cầu thủ mà anh muốn.
6. NÂNG CAO TIÊU CHUẨN
Amorim đến, giải tỏa áp lực cho các cầu thủ, cung cấp cho họ một hệ thống chiến thuật nhất quán, các cầu thủ chơi tệ lấy lại phong độ, các cầu thủ trẻ sẽ xuất hiện, thị trường chuyển nhượng tốt dần. Cuối cùng, đội bóng giành chiến thắng ngày càng nhiều. Vì vậy, yêu cầu tăng lên.
👍1
loant.in CHECK VAR
🎯 #FabrizioRomano| 🚨 Rúben Amorim: “I will NOT sign any Sporting player at Man United in January… then, what happens in the summer I don’t know”.“Sporting players are good players. We will see what happens…”. https://t.co/XASZlQkPkv . F A B R I Z I O 🎯 R…
Khi đội giành chiến thắng nhiều hơn, Amorim nâng cao tiêu chuẩn. Trong mùa giải đầu tiên của mình tại Sporting, Amorim không bao giờ thừa nhận rằng Sporting là ứng cử viên cho chức vô địch, anh luôn nói rằng họ là ứng cử viên cho chiến thắng trong trận đấu tiếp theo. Thật buồn cười, chúng tôi đã vô địch năm đó. Vì vậy, anh đã nâng cao tiêu chuẩn.
Năm sau, anh ấy nói chuyện cởi mở hơn về cuộc đua danh hiệu. Trong mùa giải thứ 3 của mình, mọi thứ đã diễn ra không như ý và Sporting lại về đích thứ 4. Vì vậy, anh ấy đã quay lại với cuộc thảo luận "từng trận đấu" trong năm đó. Cuộc thảo luận không phải là tĩnh đối với Amorim. Những yêu cầu thay đổi theo thời điểm của câu lạc bộ.
Năm sau vị trí thứ 4, Sporting đã tổ chức lại đội bóng và bắt đầu giành chiến thắng trở lại. Vì vậy, cuộc thảo luận đã thay đổi trở lại và Amorim bắt đầu nói chuyện cởi mở về việc giành chiến thắng trong giải đấu. Sporting đã giành chiến thắng trong Giải đấu với 90 điểm (trên tổng số 102). Các tiêu chuẩn thay đổi theo thời điểm của câu lạc bộ.
Sporting đang ở trong một thời điểm tốt đẹp, bài phát biểu của Amorim trong những tháng qua là để nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giành chiến thắng liên tiếp tại giải đấu. Trong lễ kỷ niệm năm ngoái, Amorim đã nói với tất cả người hâm mộ, "Họ nói rằng chúng ta sẽ không làm điều đó nữa ư? Chúng ta sẽ cho họ thấy.", và thả micro xuống.
Về cơ bản, tất cả đều đi đến giai đoạn này. Mọi thứ đều hướng đến việc nâng cao lại các tiêu chuẩn của câu lạc bộ lớn trở lại mức cần thiết. Các tiêu chuẩn của Amorim đáp ứng được thời điểm của câu lạc bộ, sau đó anh nâng cao các tiêu chuẩn từng năm cho đến khi câu lạc bộ trở lại vị trí hàng đầu.
- Dịch: CRK
Năm sau, anh ấy nói chuyện cởi mở hơn về cuộc đua danh hiệu. Trong mùa giải thứ 3 của mình, mọi thứ đã diễn ra không như ý và Sporting lại về đích thứ 4. Vì vậy, anh ấy đã quay lại với cuộc thảo luận "từng trận đấu" trong năm đó. Cuộc thảo luận không phải là tĩnh đối với Amorim. Những yêu cầu thay đổi theo thời điểm của câu lạc bộ.
Năm sau vị trí thứ 4, Sporting đã tổ chức lại đội bóng và bắt đầu giành chiến thắng trở lại. Vì vậy, cuộc thảo luận đã thay đổi trở lại và Amorim bắt đầu nói chuyện cởi mở về việc giành chiến thắng trong giải đấu. Sporting đã giành chiến thắng trong Giải đấu với 90 điểm (trên tổng số 102). Các tiêu chuẩn thay đổi theo thời điểm của câu lạc bộ.
Sporting đang ở trong một thời điểm tốt đẹp, bài phát biểu của Amorim trong những tháng qua là để nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giành chiến thắng liên tiếp tại giải đấu. Trong lễ kỷ niệm năm ngoái, Amorim đã nói với tất cả người hâm mộ, "Họ nói rằng chúng ta sẽ không làm điều đó nữa ư? Chúng ta sẽ cho họ thấy.", và thả micro xuống.
Về cơ bản, tất cả đều đi đến giai đoạn này. Mọi thứ đều hướng đến việc nâng cao lại các tiêu chuẩn của câu lạc bộ lớn trở lại mức cần thiết. Các tiêu chuẩn của Amorim đáp ứng được thời điểm của câu lạc bộ, sau đó anh nâng cao các tiêu chuẩn từng năm cho đến khi câu lạc bộ trở lại vị trí hàng đầu.
- Dịch: CRK
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Để đạt được những mục tiêu to lớn và mong ước vĩ đại, bạn phải nhìn vào “những việc cần làm bây giờ” và “những việc phải làm trong hôm nay”, đồng thời tiến lên từng bước, từng bước một. Đó mới là điều quan trọng.
Sau khi đã xác định mục tiêu, bạn cũng không nên mơ tưởng quá xa mà hãy quan sát vị trí hiện tại của mình và sống tiếp. Bằng cách đó, bạn sẽ nhận ra “Khi làm việc chăm chỉ mà không lo nghĩ nhiều, không biết từ lúc nào, tôi đã đạt được những mục tiêu và ước mơ to lớn của mình”.
Nhà tư tưởng và sử học người Anh Thomas Carlyle (Thế kỷ 18~19) từng nói: “Điều quan trọng nhất trong cuộc sống không phải là nhìn quá xa mà là nhìn rõ những gì trước mắt và thực hiện nó”.
Sau khi đã xác định mục tiêu, bạn cũng không nên mơ tưởng quá xa mà hãy quan sát vị trí hiện tại của mình và sống tiếp. Bằng cách đó, bạn sẽ nhận ra “Khi làm việc chăm chỉ mà không lo nghĩ nhiều, không biết từ lúc nào, tôi đã đạt được những mục tiêu và ước mơ to lớn của mình”.
Nhà tư tưởng và sử học người Anh Thomas Carlyle (Thế kỷ 18~19) từng nói: “Điều quan trọng nhất trong cuộc sống không phải là nhìn quá xa mà là nhìn rõ những gì trước mắt và thực hiện nó”.
loant.in CHECK VAR
☕️ Ông hoàng vị trí…Highland mãi đỉnh Chui vào túp lều Artichault để bán cafe
Ai mà chẳng pha được một ly cà phê sữa đá như Highlands, ngay cả trẻ con cũng làm được. Nhưng ai có thể pha một triệu ly giống y hệt như vậy?
Thú thật, mình tự pha Arabica ở nhà cũng ngon, quán cạnh Highlands cũng chẳng kém phần. Nhưng giữa cả chục quán đó, tự nhiên chân mình cứ quen bước vào Highlands thôi!☕️
Thú thật, mình tự pha Arabica ở nhà cũng ngon, quán cạnh Highlands cũng chẳng kém phần. Nhưng giữa cả chục quán đó, tự nhiên chân mình cứ quen bước vào Highlands thôi!☕️
CuongDC 📸
Trump đúng là mạng lớn, đạn trúng tai ngay sau khi ông vừa lắc nhẹ đầu. Trong lúc mật vụ vây quanh, tình hình chưa được kiểm soát vẫn đòi xỏ lại giày cho đàng hoàng, đòi ló mặt ra để vung nắm đấm, tạo thành những khoảnh khắc biểu tượng xài cả đời không hết…
Hôm nay đầu tuần, trời se se lạnh, mình tham luận tiếp về ngài Trump với anh em nhé.
Ngài Trump quê ở New York, năm nay 78 tuổi ta. Nếu như người thường ở tuổi ấy thì đi run lẩy bẩy, có khi đái ướt quần, nói trước quên sau, hỏi ăn cơm chưa lại bảo “tao uống nước rồi”. Nói chung, tuổi thất thập thường là mệt mỏi, phần mềm chập cheng, lỗi cái này đến cái kia, còn phần cứng thì đương nhiên cũng hỏng.
Tuy nhiên, ngài Trump của chúng mình lại mẫn tiệp, hào hoa, khí độ ngời ngời. Nghe đồn là vợ ngài còn đang mang bầu nữa, mỗi lần ngài Trump gặp gái lại khiến người ta lo ngay ngáy.
Đặc biệt, như chúng ta nếu bị đạn bắn rách tai thì thôi, coi như rút lui, nghỉ ngơi. Nhưng ngài ấy từng bị đạn xém tí xuyên qua Thủ cấp mà mặt không biến sắc, còn đứng dậy giơ nắm đấm bảo “chiến đấu, sợ gì!”
Mình suy nghĩ mãi về bí quyết giúp ngài ấy thành công đến thế, giữ được sức khỏe, tinh thần và thể chất vượt trội như vậy. Hóa ra bí kíp lại là rèn luyện cùng các bà vợ, anh em ạ.
Ngài Trump có ba bà vợ, tức là bản lĩnh được nhân lên gấp ba, thậm chí gấp chín lần, thành thần kinh thép. Nhờ sự “tôi luyện” từ các bà, nên khi ra ngoài đối đáp, gặp báo chí thì chửi báo chí, gặp nghệ sĩ thì chửi nghệ sĩ; lời lẽ rõ ràng, sắc bén, phong cách hàn lâm hay thậm chí “mất dạy” đều nói được cả.
Sự bản lĩnh đối đáp sắc sảo này, nếu không phải do đấu trí với các bà vợ, thì khó mà có được.
Cả về bản lĩnh không sợ chết, đây cũng không phải là điều người thường có thể làm được. Ngài Trump của chúng ta nổi tiếng vừa giàu có, vừa hào hoa, lại khỏe mạnh. Nếu không đủ sự lạnh lùng, điềm tĩnh thì sao giữ được mạng đến ngày ra tranh cử. Điều này cũng nhờ phần nhiều vào công rèn luyện từ các bà vợ.
Kết lại, ai đã chinh phục thành công các bà vợ, cụ thể là ba bà, thì chắc chắn không phải người phàm. Nếu ông Trump không có sự luyện tập ấy, gặp hai đối thủ nữ cứng cựa chắc đã ngã ngựa rồi. Thế nên, anh em chúng ta nên suy nghĩ kỹ. Có thêm 1-2 bà nữa để họ đỡ đần và để mình rèn bản lĩnh thì cũng đáng, phải không nào?
-VIET HOANG
Ngài Trump quê ở New York, năm nay 78 tuổi ta. Nếu như người thường ở tuổi ấy thì đi run lẩy bẩy, có khi đái ướt quần, nói trước quên sau, hỏi ăn cơm chưa lại bảo “tao uống nước rồi”. Nói chung, tuổi thất thập thường là mệt mỏi, phần mềm chập cheng, lỗi cái này đến cái kia, còn phần cứng thì đương nhiên cũng hỏng.
Tuy nhiên, ngài Trump của chúng mình lại mẫn tiệp, hào hoa, khí độ ngời ngời. Nghe đồn là vợ ngài còn đang mang bầu nữa, mỗi lần ngài Trump gặp gái lại khiến người ta lo ngay ngáy.
Đặc biệt, như chúng ta nếu bị đạn bắn rách tai thì thôi, coi như rút lui, nghỉ ngơi. Nhưng ngài ấy từng bị đạn xém tí xuyên qua Thủ cấp mà mặt không biến sắc, còn đứng dậy giơ nắm đấm bảo “chiến đấu, sợ gì!”
Mình suy nghĩ mãi về bí quyết giúp ngài ấy thành công đến thế, giữ được sức khỏe, tinh thần và thể chất vượt trội như vậy. Hóa ra bí kíp lại là rèn luyện cùng các bà vợ, anh em ạ.
Ngài Trump có ba bà vợ, tức là bản lĩnh được nhân lên gấp ba, thậm chí gấp chín lần, thành thần kinh thép. Nhờ sự “tôi luyện” từ các bà, nên khi ra ngoài đối đáp, gặp báo chí thì chửi báo chí, gặp nghệ sĩ thì chửi nghệ sĩ; lời lẽ rõ ràng, sắc bén, phong cách hàn lâm hay thậm chí “mất dạy” đều nói được cả.
Sự bản lĩnh đối đáp sắc sảo này, nếu không phải do đấu trí với các bà vợ, thì khó mà có được.
Cả về bản lĩnh không sợ chết, đây cũng không phải là điều người thường có thể làm được. Ngài Trump của chúng ta nổi tiếng vừa giàu có, vừa hào hoa, lại khỏe mạnh. Nếu không đủ sự lạnh lùng, điềm tĩnh thì sao giữ được mạng đến ngày ra tranh cử. Điều này cũng nhờ phần nhiều vào công rèn luyện từ các bà vợ.
Kết lại, ai đã chinh phục thành công các bà vợ, cụ thể là ba bà, thì chắc chắn không phải người phàm. Nếu ông Trump không có sự luyện tập ấy, gặp hai đối thủ nữ cứng cựa chắc đã ngã ngựa rồi. Thế nên, anh em chúng ta nên suy nghĩ kỹ. Có thêm 1-2 bà nữa để họ đỡ đần và để mình rèn bản lĩnh thì cũng đáng, phải không nào?
-VIET HOANG
Forwarded from loant.in CHECK VAR
LY NHỰA VÀ NƯỚC NÓNG
Trong tâm lý học, có một khái niệm gọi là "sự tương hợp", tức là mức độ phù hợp giữa hai cá nhân trong một mối quan hệ. Điều này không liên quan đến việc ai đó tốt hay xấu, mà là liệu cả hai có thực sự hòa hợp với nhau hay không.
Hãy tưởng tượng rằng bạn là một chiếc ly nhựa và đối phương là nước nóng. Cả hai đều là những thứ hoàn toàn bình thường và có giá trị riêng. Nhưng khi đổ nước nóng vào ly nhựa, sự khác biệt về tính chất vật lý khiến chiếc ly méo mó, tan chảy. Nó không thể chịu được nhiệt độ cao, và đó không phải là vì ly nhựa tệ, mà chỉ đơn giản là nó không được thiết kế để chứa nước nóng.
Mình đã từng gặp vài mối quan hệ "nước nóng" như thế. Khi ở gần họ, mình cảm thấy mình đang biến dạng - lo âu, bất an, và mất đi bản chất thật sự của mình. Điều này có thể giải thích qua việc mỗi người có một "cấu trúc" tâm lý khác nhau, và nếu một người mang quá nhiều năng lượng hoặc cảm xúc mãnh liệt, đôi khi sẽ gây ra sự bất an cho người còn lại, đặc biệt nếu người đó không có "khả năng chịu nhiệt" đủ cao.
Vì vậy, mình đã phải tự hỏi bản thân: Liệu có nên tiếp tục mối quan hệ này không, khi rõ ràng mình đang thay đổi theo hướng tiêu cực? Khi mình không còn là mình, và những lo âu cứ dâng trào, mình nhận ra việc cố gắng ở lại sẽ chỉ khiến mình càng méo mó thêm. Và đó là lúc mình chọn rời đi. Quyết định này không phải là trốn chạy, mà là một cách tự bảo vệ bản thân, bảo vệ giá trị và trạng thái tinh thần của mình.
Ai biết được, có thể trong tương lai, mình sẽ trở thành một chiếc ly thủy tinh - vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn. Hoặc có thể nước sẽ nguội đi, dịu lại, và lúc đó, chúng mình có thể gặp lại nhau. Nhưng ở hiện tại, việc ở bên nhau là một thử thách quá sức và có thể gây tổn thương cho cả hai.
Việc tạm xa nhau không có nghĩa là chúng mình không đủ tốt, mà đơn giản là vì sự an toàn và cân bằng của cả hai. Thật khó để thừa nhận, nhưng đôi khi, yêu thương và trân trọng cũng có nghĩa là học cách rời đi khi không còn sự phù hợp.
Nguồn: Psycho Garden,
☂️Khi một người giống như ly nhựa gặp một người mang năng lượng mãnh liệt như nước nóng, sự khác biệt về tính cách có thể gây ra căng thẳng và thay đổi tiêu cực.
☂️Đôi khi, việc rời đi không phải là từ bỏ mà là cách bảo vệ chính mình và duy trì sự cân bằng.
☂️không phải ai cũng phù hợp để ở bên nhau, dù họ đều có giá trị riêng.
Trong tâm lý học, có một khái niệm gọi là "sự tương hợp", tức là mức độ phù hợp giữa hai cá nhân trong một mối quan hệ. Điều này không liên quan đến việc ai đó tốt hay xấu, mà là liệu cả hai có thực sự hòa hợp với nhau hay không.
Hãy tưởng tượng rằng bạn là một chiếc ly nhựa và đối phương là nước nóng. Cả hai đều là những thứ hoàn toàn bình thường và có giá trị riêng. Nhưng khi đổ nước nóng vào ly nhựa, sự khác biệt về tính chất vật lý khiến chiếc ly méo mó, tan chảy. Nó không thể chịu được nhiệt độ cao, và đó không phải là vì ly nhựa tệ, mà chỉ đơn giản là nó không được thiết kế để chứa nước nóng.
Mình đã từng gặp vài mối quan hệ "nước nóng" như thế. Khi ở gần họ, mình cảm thấy mình đang biến dạng - lo âu, bất an, và mất đi bản chất thật sự của mình. Điều này có thể giải thích qua việc mỗi người có một "cấu trúc" tâm lý khác nhau, và nếu một người mang quá nhiều năng lượng hoặc cảm xúc mãnh liệt, đôi khi sẽ gây ra sự bất an cho người còn lại, đặc biệt nếu người đó không có "khả năng chịu nhiệt" đủ cao.
Vì vậy, mình đã phải tự hỏi bản thân: Liệu có nên tiếp tục mối quan hệ này không, khi rõ ràng mình đang thay đổi theo hướng tiêu cực? Khi mình không còn là mình, và những lo âu cứ dâng trào, mình nhận ra việc cố gắng ở lại sẽ chỉ khiến mình càng méo mó thêm. Và đó là lúc mình chọn rời đi. Quyết định này không phải là trốn chạy, mà là một cách tự bảo vệ bản thân, bảo vệ giá trị và trạng thái tinh thần của mình.
Ai biết được, có thể trong tương lai, mình sẽ trở thành một chiếc ly thủy tinh - vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn. Hoặc có thể nước sẽ nguội đi, dịu lại, và lúc đó, chúng mình có thể gặp lại nhau. Nhưng ở hiện tại, việc ở bên nhau là một thử thách quá sức và có thể gây tổn thương cho cả hai.
Việc tạm xa nhau không có nghĩa là chúng mình không đủ tốt, mà đơn giản là vì sự an toàn và cân bằng của cả hai. Thật khó để thừa nhận, nhưng đôi khi, yêu thương và trân trọng cũng có nghĩa là học cách rời đi khi không còn sự phù hợp.
Nguồn: Psycho Garden,
👍1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Vội vã mua xanh
Sợ lỡ tàu
Vội vã bán sàn
Sợ giảm sâu
Vội vã đua mua
Vội vã bán
Vội vã đầu tư
Vội vã sầu...
Chia sẻ bài thơ từ nhà thơ Lỗ Quá, em họ của nhà thơ Lỗ Tấn
Sợ lỡ tàu
Vội vã bán sàn
Sợ giảm sâu
Vội vã đua mua
Vội vã bán
Vội vã đầu tư
Vội vã sầu...
Chia sẻ bài thơ từ nhà thơ Lỗ Quá, em họ của nhà thơ Lỗ Tấn
👍2
Forwarded from Animal race (Thế Giới Quanh em)
Media is too big
VIEW IN TELEGRAM
RÙA LÀM CHUYỆN ẤY
🥰1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
TẠI SAO NHA KHOA LẠI QUAN TRỌNG?
Bởi vì dù anh ấy đang thiếu lông mày nhưng điều đầu tiên bạn thấy lại là nụ cười của anh ấy
một nụ cười đẹp và hàm răng khoẻ mạnh đóng vai trò quan trọng trong việc gây ấn tượng và mang lại cảm giác thân thiện, ấm áp.
Bởi vì dù anh ấy đang thiếu lông mày nhưng điều đầu tiên bạn thấy lại là nụ cười của anh ấy
một nụ cười đẹp và hàm răng khoẻ mạnh đóng vai trò quan trọng trong việc gây ấn tượng và mang lại cảm giác thân thiện, ấm áp.
loant.in CHECK VAR
Lối cũ ta về #buithanhhieu #hieugio
.
Mẹ tôi giờ ở cùng chị dâu cả bên Phù Khê, Từ Sơn. Tôi từ sân bay về thẳng nhà , trên đường đi thấy đường mới mở rộng rất nhiều, đặc biệt là những hàng cây xanh trồng hai bên và vạch giữa đường. Khoảng 7 giờ tôi về đến nhà, chị dâu và mẹ tôi bàng hoàng lúc lâu như chưa tin rằng tôi đang đứng giữa nhà, mặc dù ra khỏi sân bay lúc lên xe, tôi đã gọi chị tôi làm cơm để tôi về ăn.
Bữa cơm có tôi, mẹ và chị dâu cả. Cơm xong mới gọi báo cho anh chị em ruột khác, vì mọi người ở xa lên mất tiếng đồng hồ mới đến. Mọi người nói chuyện mãi không thôi, đến lúc tôi nói mệt rồi muốn ngủ, mọi người mới về.
Sáng sớm hôm sau, chị cả chở tôi sang Hà Nội để về thăm ngõ Phất Lộc. Đường và cầu được xây và mở thêm, nhưng tắc đường tầm sáng vẫn không khác gì xưa. Chị tôi bảo người ta tính xây thêm cầu ở chỗ đường Trần Hưng Đạo sang bên Long Biên, chắc phải vậy mới giảm được tải cho cầu Long Biên và Chương Dương.
Từ Sơn không còn là cái thị trấn nhỏ như lúc tôi đi, những toà nhà nguy nga như châu Âu do Vingroup xây ở Từ Sơn có tên Hanaka gì đó rất tráng lệ. Đường Từ Sơn về Hà Nội theo quốc lộ 1 cũ mở rộng đến gấp 3 lần theo tôi ước đoán. Thực sự tôi không hình dung được khu vực này phát triển đến vậy.
Nhưng tôi cảm thấy khó thở, mắt cay. Tôi nhìn bầu trời mù mịt thứ sương khói rất lạ, không phải thứ sương tự nhiên mà loại sương mù nhân tạo mờ mờ. Thầm nghĩ , thôi chắc xây dựng nhiều như này, khói bụi là điều tất nhiên. Hy vọng mươi năm sau đã xây hết những gì cần xây, bầu không khí sẽ đỡ hơn bây giờ.
Tôi và chị cả dừng xe, hàng xóm nhận ra tôi reo mừng. Nhiều người đến thăm hỏi hồ hởi. Dân ngõ tôi họ không quan tâm đến chính trị hay tôi viết gì, họ vui vì gặp lại người hàng xóm vui tính và thân thiện đã đi xa lâu ngày nay trở lại. Ngồi một lúc thì tôi và chị cả ra hàng bánh cuốn Thanh Trì bán mẹt ở phố Mã Mây. Hàng bánh cuốn giờ do con của bà cụ ngày xưa bán, bà cụ trước chít khăn mỏ quạ, áo nâu, quần nái đen đã khuất xa thế gian này mang theo cả tuổi thơ cắp sách đến trường của tôi.
Căn nhà cũ đã cho người ta thuê làm văn phòng du lịch, tôi ngồi đợi ở cửa khi người của văn phòng du lịch đến, phải xin phép họ được vào nhà thăm. Thực sự tôi không còn có tên gì trong ngôi nhà ấy nữa, mấy năm trước tôi đã cho anh trai cả và mẹ tôi theo ý tôi đã sang tên sổ đỏ cho anh trai cả. Trên sân thượng tầng 2 chỉ còn cây hoa đại và cây phong lan khẳng khiu. Cây phong lan đó gìa cỗi nhưng vẫn sống, năm 1982 mẹ tôi và tôi đi Hoà Bình. Tôi có trèo lên núi bứng cụm phong lan bám trên vách đá về, chẳng hiểu sao khi trồng vào đất thì nó lại thành cái cây chứ không phải búi nữa.
Tôi vuốt ve lá cây và thầm thì.
- 42 năm rồi nhỉ, từ khi tao đưa mày về đây.
Cảm ơn người thuê nhà đã cho xem lại căn nhà, tôi dạo một vòng quanh ngõ Phất Lộc gặp lại bạn Thắng giờ làm đồng đền Phất Lộc, Thắng gọi điện cho mấy bạn học cùng ngõ, nhưng chúng chưa dậy chắc đêm trước chủ nhật say sưa chơi bời gì.
Tôi quay về cửa nhà mình, bỗng thấy rất nhiều thanh niên lạ mặt đi xe máy đến, họ đứng xa quay phim tôi đang nói chuyện với hàng xóm và họ hàng. Tôi bảo anh trai tôi chở tôi về ngõ 120 Hoàng Quốc Việt, nơi tôi sống trước khi sang Đức. Hàng xóm ở đây vẫn nhận ra tôi, khi trò chuyện lại thấy những người theo dõi ở Phất Lộc lảng vảng quanh, tôi bảo anh tôi chở về Từ Sơn.
Trên đường đi, tôi nói anh tôi đi vừa phải để những người kia còn đi theo. Về đến Phù Khê tôi và anh lấy đồ lễ đi thăm mộ anh Hải và bà Nội ở nghĩa trang chỗ đền Đô, những người kia vẫn đi theo, thăm mộ anh và bà nội xong, tôi về nhà không đi đâu nữa, đến chiều hôm đó nhà tôi làm cơm chỉ có anh chị em ruột, các cháu và chị dâu đến ăn. Bạn bè nhiều người muốn thăm nhưng tôi nói thôi, vì ngoài ngõ nhiều người lảng vảng như thế cũng mất tự nhiên.
Sáng sau gia đình tôi thuê xe 16 chỗ để về quê ông nội và ông ngoại thắp hương. Những người theo dõi đi theo đến đường cao tốc thì họ không đi theo nữa. Quê nội vẫn thế, còn quê ngoại thì căn nhà bà ngoại tôi ở thì thằng em cậu đã xây một căn nhà mới hiện đại. Không ngờ thằng em cậu một đời lang bạt, tù tội giờ lại báo hiếu tổ tiên chu đáo đến thế.
Mẹ tôi giờ ở cùng chị dâu cả bên Phù Khê, Từ Sơn. Tôi từ sân bay về thẳng nhà , trên đường đi thấy đường mới mở rộng rất nhiều, đặc biệt là những hàng cây xanh trồng hai bên và vạch giữa đường. Khoảng 7 giờ tôi về đến nhà, chị dâu và mẹ tôi bàng hoàng lúc lâu như chưa tin rằng tôi đang đứng giữa nhà, mặc dù ra khỏi sân bay lúc lên xe, tôi đã gọi chị tôi làm cơm để tôi về ăn.
Bữa cơm có tôi, mẹ và chị dâu cả. Cơm xong mới gọi báo cho anh chị em ruột khác, vì mọi người ở xa lên mất tiếng đồng hồ mới đến. Mọi người nói chuyện mãi không thôi, đến lúc tôi nói mệt rồi muốn ngủ, mọi người mới về.
Sáng sớm hôm sau, chị cả chở tôi sang Hà Nội để về thăm ngõ Phất Lộc. Đường và cầu được xây và mở thêm, nhưng tắc đường tầm sáng vẫn không khác gì xưa. Chị tôi bảo người ta tính xây thêm cầu ở chỗ đường Trần Hưng Đạo sang bên Long Biên, chắc phải vậy mới giảm được tải cho cầu Long Biên và Chương Dương.
Từ Sơn không còn là cái thị trấn nhỏ như lúc tôi đi, những toà nhà nguy nga như châu Âu do Vingroup xây ở Từ Sơn có tên Hanaka gì đó rất tráng lệ. Đường Từ Sơn về Hà Nội theo quốc lộ 1 cũ mở rộng đến gấp 3 lần theo tôi ước đoán. Thực sự tôi không hình dung được khu vực này phát triển đến vậy.
Nhưng tôi cảm thấy khó thở, mắt cay. Tôi nhìn bầu trời mù mịt thứ sương khói rất lạ, không phải thứ sương tự nhiên mà loại sương mù nhân tạo mờ mờ. Thầm nghĩ , thôi chắc xây dựng nhiều như này, khói bụi là điều tất nhiên. Hy vọng mươi năm sau đã xây hết những gì cần xây, bầu không khí sẽ đỡ hơn bây giờ.
Tôi và chị cả dừng xe, hàng xóm nhận ra tôi reo mừng. Nhiều người đến thăm hỏi hồ hởi. Dân ngõ tôi họ không quan tâm đến chính trị hay tôi viết gì, họ vui vì gặp lại người hàng xóm vui tính và thân thiện đã đi xa lâu ngày nay trở lại. Ngồi một lúc thì tôi và chị cả ra hàng bánh cuốn Thanh Trì bán mẹt ở phố Mã Mây. Hàng bánh cuốn giờ do con của bà cụ ngày xưa bán, bà cụ trước chít khăn mỏ quạ, áo nâu, quần nái đen đã khuất xa thế gian này mang theo cả tuổi thơ cắp sách đến trường của tôi.
Căn nhà cũ đã cho người ta thuê làm văn phòng du lịch, tôi ngồi đợi ở cửa khi người của văn phòng du lịch đến, phải xin phép họ được vào nhà thăm. Thực sự tôi không còn có tên gì trong ngôi nhà ấy nữa, mấy năm trước tôi đã cho anh trai cả và mẹ tôi theo ý tôi đã sang tên sổ đỏ cho anh trai cả. Trên sân thượng tầng 2 chỉ còn cây hoa đại và cây phong lan khẳng khiu. Cây phong lan đó gìa cỗi nhưng vẫn sống, năm 1982 mẹ tôi và tôi đi Hoà Bình. Tôi có trèo lên núi bứng cụm phong lan bám trên vách đá về, chẳng hiểu sao khi trồng vào đất thì nó lại thành cái cây chứ không phải búi nữa.
Tôi vuốt ve lá cây và thầm thì.
- 42 năm rồi nhỉ, từ khi tao đưa mày về đây.
Cảm ơn người thuê nhà đã cho xem lại căn nhà, tôi dạo một vòng quanh ngõ Phất Lộc gặp lại bạn Thắng giờ làm đồng đền Phất Lộc, Thắng gọi điện cho mấy bạn học cùng ngõ, nhưng chúng chưa dậy chắc đêm trước chủ nhật say sưa chơi bời gì.
Tôi quay về cửa nhà mình, bỗng thấy rất nhiều thanh niên lạ mặt đi xe máy đến, họ đứng xa quay phim tôi đang nói chuyện với hàng xóm và họ hàng. Tôi bảo anh trai tôi chở tôi về ngõ 120 Hoàng Quốc Việt, nơi tôi sống trước khi sang Đức. Hàng xóm ở đây vẫn nhận ra tôi, khi trò chuyện lại thấy những người theo dõi ở Phất Lộc lảng vảng quanh, tôi bảo anh tôi chở về Từ Sơn.
Trên đường đi, tôi nói anh tôi đi vừa phải để những người kia còn đi theo. Về đến Phù Khê tôi và anh lấy đồ lễ đi thăm mộ anh Hải và bà Nội ở nghĩa trang chỗ đền Đô, những người kia vẫn đi theo, thăm mộ anh và bà nội xong, tôi về nhà không đi đâu nữa, đến chiều hôm đó nhà tôi làm cơm chỉ có anh chị em ruột, các cháu và chị dâu đến ăn. Bạn bè nhiều người muốn thăm nhưng tôi nói thôi, vì ngoài ngõ nhiều người lảng vảng như thế cũng mất tự nhiên.
Sáng sau gia đình tôi thuê xe 16 chỗ để về quê ông nội và ông ngoại thắp hương. Những người theo dõi đi theo đến đường cao tốc thì họ không đi theo nữa. Quê nội vẫn thế, còn quê ngoại thì căn nhà bà ngoại tôi ở thì thằng em cậu đã xây một căn nhà mới hiện đại. Không ngờ thằng em cậu một đời lang bạt, tù tội giờ lại báo hiếu tổ tiên chu đáo đến thế.
❤1
loant.in CHECK VAR
Lối cũ ta về #buithanhhieu #hieugio
Nó mua đất nghĩa trang cả một dãy để ông , bà, bố và chú nó nằm liền nhau, còn cẩn thận mua cả chỗ cho mẹ tôi nữa. Vợ chồng nó ở Hà Nội, căn nhà bà ở quê xây để thỉnh thoảng về nhưng hiện đại và đủ tiện nghi còn xịn hơn cả nhà bên Tây.
Chiều tối về lại Từ Sơn, tối hôm đó chỉ có tôi và chị dâu và mẹ. Ngoài đường cũng không có ai lảng vảng theo dõi, tôi sắp đồ để ngày mai trở lại nước Đức. Tối tôi đi bộ, mặc quần kaki, dép lê, áo phông tối màu cộc tay..bộ dạng như người dân quanh đó. Thấy một chiếc taxi đậu, tôi bảo chở tôi đến địa chỉ xông hơi Phúc Hương ở đường Từ Sơn. Khoảng cách 6 km, tôi hỏi tiền cậu ta bảo 70 nghìn, tôi gật đầu lên xe.
Chẳng hiểu sao cậu ta lại nghĩ tôi là một tay anh chị giang hồ, dù tôi nói năng khiêm tốn , nhẹ nhàng và quần áo tôi mặc rất xuềnh xoàng. Cậu ta khoe quen trưởng công an Từ Sơn và khoe anh em xã hội với một số đại ca tên tuổi vùng này. Tôi trả 200 nghìn cho cả chuyến về, cậu hứa sẽ quay lại đón tôi khi xong.
Cậu lễ tân massage hỏi tôi chọn gói nào, tôi thấy gói đắt nhất chưa đến 400 nghìn, chỉ mười mấy euro, qúa rẻ nên chẳng phải nghĩ gì. Khi cậu đưa đồ tôi thay, tôi gọi về cho chị dâu và bảo chị và mẹ rằng tôi đi xông hơi gần nhà, xong sẽ về ngay mẹ và chị đừng lo.
Cậu lễ tân nhìn tôi ngạc nhiên, chắc đời cậu chưa bao giờ thấy một người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi đi massage lại gọi điện báo cho chị và mẹ, như một thằng choai choai mới lớn.
Cô nhân viên massage làm rất kỹ thuật và nhiệt tình, ở đây không có chuyện nọ kia, massage thực sự lành mạnh. Tôi hỏi tiền típ bình thường là bao nhiêu, cô nói tuỳ từ 1 đến 5 trăm ngàn. Lúc trả tôi típ cô 200 nghìn. Tổng hết 600 nghìn mà còn tắm bồn, xông khô đá muối, xông ướt lá cây. Đây là sự hưởng thụ duy nhất trong những ngày ngắn ngủi tôi ở Việt Nam.
Ra khỏi cửa, đã thấy cậu taxi chờ sẵn, tôi bảo cậu không vội thì chở tôi ra quảng trường Đình Bảng uống nước. Tôi hỏi xe từ đây ra Nội Bài hết bao nhiêu, cậu nói 300 nghìn. Tôi bảo mai chở tôi đi, tôi trả 500 nghìn. Cậu vội vàng lấy giấy bút để tôi ghi số điện thoại, khi mở cốp tôi thấy có lá thư, hỏi thư gì, cậu nói thư của ông anh trong trại 5 gửi về xin tiền. Tôi bảo mang lá thư vào quán nước để tôi đọc xem.
Cậu taxi kể đó là một ông anh có số má ở đất này, giờ đang thụ án. Tôi đọc lá thư, thấy ông anh kia kể ốm đau, cần tiền để chữa bệnh và xin cậu taxi 10 triệu. Tôi hỏi trại 5 là trại Lam Sơn phải không, cậu taxi gật đầu, tôi nói tiếp trại đó là một trại khắc nghiệt trong những trại miền Bắc. Cậu taxi nói.
- Thế anh cũng là dân xã hội còn gì.
Tôi đưa cậu 2 triệu, nói đỡ giúp cho cậu một phần lo cho ông anh. Cậu taxi không nhận, tôi nói tôi từng đi tù nhiều trại, anh em xã hội tình cờ gặp này là cũng có duyên, chút ít giúp nhau đừng lăn tăn gì. Cậu nói tôi phải nói tên thì cậu mới nhận, để còn nói với ông anh kia. Tôi nói tên Hiếu, cậu hỏi có biệt danh gì kèm không, tôi nói người ta gọi tôi là Hiếu Gió.
Cậu nghe vẻ ngơ ngác, chắc cái tên đó không có trong những giang hồ xã hội đen mà cậu biết.
Sáng hôm sau, ngày cuối của thời gian 3 ngày được phép thăm nhà, tôi đi bộ ra hàng phở gà đông nhất ở Phù Khê. Bát phở thực sự không hề ngon, quá nhiều mỳ chính, nhưng quán rất đông. Tôi ăn chút rồi bỏ, đi sang quán cà phê ngồi một lúc rồi đi bộ lững thững về. Đầu ngõ những người theo dõi vừa mới đến. Tôi ở nhà một mạch đến 2 giờ chiều, xe taxi đến đón. Tôi không cho ai trong nhà tiễn tôi đi, chỉ tôi và cậu taxi mới quen.
Xe taxi đến đầu đường cao tốc đi Nội Bài thì những người theo dõi không thấy đâu.
Khi làm thủ tục lấy vé, cô nhân viên làm thủ tục nhìn hộ chiếu tôi rồi nói.
- Hình như em gặp anh Hiếu ở đâu rồi.
Đi vào cửa an ninh đóng dấu xuất cảnh, tôi nhìn quanh thấy những người công an xuất nhập cảnh mặc thường phục đứng cách tôi một quãng. Khi người thiếu tá ở ô cửa 5a nhìn hồ sơ tôi rất lâu, thì một người công an khác đến nói.
- Để cho qua đi.
Tôi đi qua cửa xuất cảnh, nghĩ lại lúc nhập cảnh và rút ra kết luận.
Lệnh cấm của tôi chỉ được mở trong mấy ngaỳ tôi xin phép mà thôi, sau đó lại vẫn như cũ.
Chiều tối về lại Từ Sơn, tối hôm đó chỉ có tôi và chị dâu và mẹ. Ngoài đường cũng không có ai lảng vảng theo dõi, tôi sắp đồ để ngày mai trở lại nước Đức. Tối tôi đi bộ, mặc quần kaki, dép lê, áo phông tối màu cộc tay..bộ dạng như người dân quanh đó. Thấy một chiếc taxi đậu, tôi bảo chở tôi đến địa chỉ xông hơi Phúc Hương ở đường Từ Sơn. Khoảng cách 6 km, tôi hỏi tiền cậu ta bảo 70 nghìn, tôi gật đầu lên xe.
Chẳng hiểu sao cậu ta lại nghĩ tôi là một tay anh chị giang hồ, dù tôi nói năng khiêm tốn , nhẹ nhàng và quần áo tôi mặc rất xuềnh xoàng. Cậu ta khoe quen trưởng công an Từ Sơn và khoe anh em xã hội với một số đại ca tên tuổi vùng này. Tôi trả 200 nghìn cho cả chuyến về, cậu hứa sẽ quay lại đón tôi khi xong.
Cậu lễ tân massage hỏi tôi chọn gói nào, tôi thấy gói đắt nhất chưa đến 400 nghìn, chỉ mười mấy euro, qúa rẻ nên chẳng phải nghĩ gì. Khi cậu đưa đồ tôi thay, tôi gọi về cho chị dâu và bảo chị và mẹ rằng tôi đi xông hơi gần nhà, xong sẽ về ngay mẹ và chị đừng lo.
Cậu lễ tân nhìn tôi ngạc nhiên, chắc đời cậu chưa bao giờ thấy một người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi đi massage lại gọi điện báo cho chị và mẹ, như một thằng choai choai mới lớn.
Cô nhân viên massage làm rất kỹ thuật và nhiệt tình, ở đây không có chuyện nọ kia, massage thực sự lành mạnh. Tôi hỏi tiền típ bình thường là bao nhiêu, cô nói tuỳ từ 1 đến 5 trăm ngàn. Lúc trả tôi típ cô 200 nghìn. Tổng hết 600 nghìn mà còn tắm bồn, xông khô đá muối, xông ướt lá cây. Đây là sự hưởng thụ duy nhất trong những ngày ngắn ngủi tôi ở Việt Nam.
Ra khỏi cửa, đã thấy cậu taxi chờ sẵn, tôi bảo cậu không vội thì chở tôi ra quảng trường Đình Bảng uống nước. Tôi hỏi xe từ đây ra Nội Bài hết bao nhiêu, cậu nói 300 nghìn. Tôi bảo mai chở tôi đi, tôi trả 500 nghìn. Cậu vội vàng lấy giấy bút để tôi ghi số điện thoại, khi mở cốp tôi thấy có lá thư, hỏi thư gì, cậu nói thư của ông anh trong trại 5 gửi về xin tiền. Tôi bảo mang lá thư vào quán nước để tôi đọc xem.
Cậu taxi kể đó là một ông anh có số má ở đất này, giờ đang thụ án. Tôi đọc lá thư, thấy ông anh kia kể ốm đau, cần tiền để chữa bệnh và xin cậu taxi 10 triệu. Tôi hỏi trại 5 là trại Lam Sơn phải không, cậu taxi gật đầu, tôi nói tiếp trại đó là một trại khắc nghiệt trong những trại miền Bắc. Cậu taxi nói.
- Thế anh cũng là dân xã hội còn gì.
Tôi đưa cậu 2 triệu, nói đỡ giúp cho cậu một phần lo cho ông anh. Cậu taxi không nhận, tôi nói tôi từng đi tù nhiều trại, anh em xã hội tình cờ gặp này là cũng có duyên, chút ít giúp nhau đừng lăn tăn gì. Cậu nói tôi phải nói tên thì cậu mới nhận, để còn nói với ông anh kia. Tôi nói tên Hiếu, cậu hỏi có biệt danh gì kèm không, tôi nói người ta gọi tôi là Hiếu Gió.
Cậu nghe vẻ ngơ ngác, chắc cái tên đó không có trong những giang hồ xã hội đen mà cậu biết.
Sáng hôm sau, ngày cuối của thời gian 3 ngày được phép thăm nhà, tôi đi bộ ra hàng phở gà đông nhất ở Phù Khê. Bát phở thực sự không hề ngon, quá nhiều mỳ chính, nhưng quán rất đông. Tôi ăn chút rồi bỏ, đi sang quán cà phê ngồi một lúc rồi đi bộ lững thững về. Đầu ngõ những người theo dõi vừa mới đến. Tôi ở nhà một mạch đến 2 giờ chiều, xe taxi đến đón. Tôi không cho ai trong nhà tiễn tôi đi, chỉ tôi và cậu taxi mới quen.
Xe taxi đến đầu đường cao tốc đi Nội Bài thì những người theo dõi không thấy đâu.
Khi làm thủ tục lấy vé, cô nhân viên làm thủ tục nhìn hộ chiếu tôi rồi nói.
- Hình như em gặp anh Hiếu ở đâu rồi.
Đi vào cửa an ninh đóng dấu xuất cảnh, tôi nhìn quanh thấy những người công an xuất nhập cảnh mặc thường phục đứng cách tôi một quãng. Khi người thiếu tá ở ô cửa 5a nhìn hồ sơ tôi rất lâu, thì một người công an khác đến nói.
- Để cho qua đi.
Tôi đi qua cửa xuất cảnh, nghĩ lại lúc nhập cảnh và rút ra kết luận.
Lệnh cấm của tôi chỉ được mở trong mấy ngaỳ tôi xin phép mà thôi, sau đó lại vẫn như cũ.
❤1
loant.in CHECK VAR
Lối cũ ta về #buithanhhieu #hieugio
Trở về đến Đức, tôi nghe tin 5 người an ninh hồi nọ trong vụ bà Thoa đã về Việt Nam vào ngày 31 tháng 10.
-BÙI THANH HIẾU
-BÙI THANH HIẾU