Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Nghề lấy mật ong
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Thời tiết nóng bức, các bác các cô bán trái cây trong ga tàu điện ngầm .
Thậm chí trên cả toa tàu điện ngầm cũng có người bán hàng,
mọi người đều khen ngợi Trùng Khánh 🇨🇳🇨🇳 là thành phố ấm áp nhất lúc này .
Thậm chí trên cả toa tàu điện ngầm cũng có người bán hàng,
mọi người đều khen ngợi Trùng Khánh 🇨🇳🇨🇳 là thành phố ấm áp nhất lúc này .
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Giáo sư Võ Tòng Xuân (1940 - 2024): nhà khoa học 'chuyển giao' tiêu biểu.
Mới nghe tin buồn vài phút trước từ anh bạn Lê Anh Tuấn ở Cần Thơ: Giáo sư Võ Tòng Xuân mới qua đời sáng nay ở Cần Thơ, thọ 84 tuổi. Anh là một người con xuất sắc của miền Tây Nam Bộ, người đã gắn liền với cây lúa của miền Nam, người được mệnh danh là ‘Rice Doctor’ (Bác sĩ Lúa).
Hai năm trước, anh Võ Tòng Xuân trải qua một cơn bạo bệnh có thể nói là ‘thập tử nhất sanh’, nhưng may mắn thay anh đã bình phục nhờ sự chăm sóc của các bác sĩ, kể cả PGS Phạm Nguyễn Vinh. Mới tháng trước, khi còn ở trong nước, tôi nói chuyện với anh ấy qua điện thoại. Khi được hỏi tình hình sức khoẻ, anh ấy vẫn còn cười sang sảng nói "Tôi dạo này khoẻ lắm". Vậy mà nay thì anh ấy đã ra đi. Đúng là "Thân như điện ảnh hữu hoàn vô."
Tôi có vài kỉ niệm với anh từ lúc anh còn là hiệu trưởng của Đại học An Giang. Dạo đó, chắc cũng hơn 20 năm trước, anh mời tôi tới Đại học An Giang để chia sẻ về phương pháp nghiên cứu khoa học, và sẵn dịp bàn luận về giáo dục đại học. Lúc đó, anh còn khoẻ, và chở tôi bằng cái xe Honda cũ. Anh hay hỏi tôi "Có sợ không", làm tôi đôi khi phì cười vì tôi có lạ gì với cái xe Honda. Nói chuyện xong, anh ấy hỏi tôi muốn ăn nhậu gì, tôi nói "Bún mắm" (vì Long Xuyên có một tiệm bán bún mắm nổi tiếng). Chúng tôi bàn đủ thứ chuyện về giáo dục đại học và ôn lại nhiều kỉ niệm thời trước 1975.
GS Võ Tòng Xuân là người con của miền Tây Nam Bộ. Anh sanh ngày 6/9/1940, (tức năm nay coi như gần 84 tuổi), ở xã Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Cũng như đa số dân miền Tây, anh xuất thân từ một gia đình nghèo với 5 anh em. Trong một bài viết của BS Ngô Thế Vinh, anh cho biết rằng ngay từ nhỏ anh đã sống tự lập. Vào cuối thập niên 1950s, anh lên Sài Gòn vừa đi học vừa đi làm đến kiếm tiền giúp đỡ gia đình và các em ở dưới quê. Vì làm việc quá sức và ăn uống không đủ, anh bị lao phổi và phải nghỉ học một thời gian.
Sau khi xong chương trình học của trường Kỹ thuật Cao Thắng năm 1961, anh xin thi tuyển và được học bổng của Đại học Nông Nghiệp Los Baños, Phi Luật Tân. Đó là một sự thay đổi lớn: từ một anh học trò kĩ thuật, anh chuyển sang học về nông nghiệp. Năm 1966, tốt nghiệp cử nhân, anh được nhận vào làm nghiên cứu sinh cho Viện Lúa Gạo Quốc Tế (International Rice Research Institute hay IRRI), rất nổi tiếng trên thế giới. Ở IRRI, anh học tiếp và tốt nghiệp cao học (nay gọi là 'thạc sĩ') năm 1971.
Năm anh tốt nghiệp cử nhân cũng là năm Viện Đại học Cần Thơ ra đời (năm 1966) qua một sắc lệnh của tướng Nguyễn Cao Kỳ. Lúc đó, GS Nguyễn Duy Xuân [1], một người con miền Tây khác, làm Viện trưởng Viện Đại học Cần Thơ. GS Xuân lớn hơn anh Xuân 15 tuổi, người từng du học ở Mĩ và tốt nghiệp Tiến sĩ Kinh tế từ Đại học Vanderbilt.
Năm 1972, đáp lời kêu gọi của GS Nguyễn Duy Xuân, anh Võ Tòng Xuân rời Phi Luật Tân về 'đầu quân' cho Đại học Cần Thơ. Anh vừa giảng dạy vừa nghiên cứu. Anh Võ Tòng Xuân tâm sự:
“Anh Nguyễn Duy Xuân nói ĐBSCL là cái vựa của lúa gạo nên rất cần những nhà khoa học về nông nghiệp. Chiến tranh rồi có ngày hòa bình, đất nước sẽ cần những người như tôi. Đó là một trong những lý do tôi về công tác ở Đại học Cần Thơ.”
Năm 1974, anh được sang Nhật bảo vệ luận án tiến sĩ, và anh về Việt Nam chỉ một tháng trước ngày 30/4/1975.
Trong thời gian giảng dạy ở Viện Đại học Cần Thơ, anh Võ Tòng Xuân xây dựng một chương trình tivi rất nổi tiếng, có tên là "Gia Đình Bác Tám". Chương trình tivi chỉ nhằm hướng dẫn cho nông dân miền Nam cách trồng lúa sao cho khoa học và có năng suất cao. Tôi còn nhớ hình ảnh của một người đàn ông trông có vẻ trí thức một cách dân dã, tay cầm cây lúa lên, rồi giải thích về quá trình trưởng thành và sự ảnh hưởng của sâu rầy mà tôi — một người không có học về nông học — vẫn thấy dễ hiểu. Phong cách giải thích những ý tưởng khoa học cho thường dân của anh đã gây ảnh hưởng rất lớn đến tôi sau này khi tôi giải thích các khái niệm khoa học phức tạp cho công chúng, tôi đều nghĩ đến anh.
🗼 #VTV24 | Giáo sư, Tiến sĩ Võ Tòng Xuân qua đời
.
⚡instant view⚡
.
V T V 2 4 🗼
Mới nghe tin buồn vài phút trước từ anh bạn Lê Anh Tuấn ở Cần Thơ: Giáo sư Võ Tòng Xuân mới qua đời sáng nay ở Cần Thơ, thọ 84 tuổi. Anh là một người con xuất sắc của miền Tây Nam Bộ, người đã gắn liền với cây lúa của miền Nam, người được mệnh danh là ‘Rice Doctor’ (Bác sĩ Lúa).
Hai năm trước, anh Võ Tòng Xuân trải qua một cơn bạo bệnh có thể nói là ‘thập tử nhất sanh’, nhưng may mắn thay anh đã bình phục nhờ sự chăm sóc của các bác sĩ, kể cả PGS Phạm Nguyễn Vinh. Mới tháng trước, khi còn ở trong nước, tôi nói chuyện với anh ấy qua điện thoại. Khi được hỏi tình hình sức khoẻ, anh ấy vẫn còn cười sang sảng nói "Tôi dạo này khoẻ lắm". Vậy mà nay thì anh ấy đã ra đi. Đúng là "Thân như điện ảnh hữu hoàn vô."
Tôi có vài kỉ niệm với anh từ lúc anh còn là hiệu trưởng của Đại học An Giang. Dạo đó, chắc cũng hơn 20 năm trước, anh mời tôi tới Đại học An Giang để chia sẻ về phương pháp nghiên cứu khoa học, và sẵn dịp bàn luận về giáo dục đại học. Lúc đó, anh còn khoẻ, và chở tôi bằng cái xe Honda cũ. Anh hay hỏi tôi "Có sợ không", làm tôi đôi khi phì cười vì tôi có lạ gì với cái xe Honda. Nói chuyện xong, anh ấy hỏi tôi muốn ăn nhậu gì, tôi nói "Bún mắm" (vì Long Xuyên có một tiệm bán bún mắm nổi tiếng). Chúng tôi bàn đủ thứ chuyện về giáo dục đại học và ôn lại nhiều kỉ niệm thời trước 1975.
GS Võ Tòng Xuân là người con của miền Tây Nam Bộ. Anh sanh ngày 6/9/1940, (tức năm nay coi như gần 84 tuổi), ở xã Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Cũng như đa số dân miền Tây, anh xuất thân từ một gia đình nghèo với 5 anh em. Trong một bài viết của BS Ngô Thế Vinh, anh cho biết rằng ngay từ nhỏ anh đã sống tự lập. Vào cuối thập niên 1950s, anh lên Sài Gòn vừa đi học vừa đi làm đến kiếm tiền giúp đỡ gia đình và các em ở dưới quê. Vì làm việc quá sức và ăn uống không đủ, anh bị lao phổi và phải nghỉ học một thời gian.
Sau khi xong chương trình học của trường Kỹ thuật Cao Thắng năm 1961, anh xin thi tuyển và được học bổng của Đại học Nông Nghiệp Los Baños, Phi Luật Tân. Đó là một sự thay đổi lớn: từ một anh học trò kĩ thuật, anh chuyển sang học về nông nghiệp. Năm 1966, tốt nghiệp cử nhân, anh được nhận vào làm nghiên cứu sinh cho Viện Lúa Gạo Quốc Tế (International Rice Research Institute hay IRRI), rất nổi tiếng trên thế giới. Ở IRRI, anh học tiếp và tốt nghiệp cao học (nay gọi là 'thạc sĩ') năm 1971.
Năm anh tốt nghiệp cử nhân cũng là năm Viện Đại học Cần Thơ ra đời (năm 1966) qua một sắc lệnh của tướng Nguyễn Cao Kỳ. Lúc đó, GS Nguyễn Duy Xuân [1], một người con miền Tây khác, làm Viện trưởng Viện Đại học Cần Thơ. GS Xuân lớn hơn anh Xuân 15 tuổi, người từng du học ở Mĩ và tốt nghiệp Tiến sĩ Kinh tế từ Đại học Vanderbilt.
Năm 1972, đáp lời kêu gọi của GS Nguyễn Duy Xuân, anh Võ Tòng Xuân rời Phi Luật Tân về 'đầu quân' cho Đại học Cần Thơ. Anh vừa giảng dạy vừa nghiên cứu. Anh Võ Tòng Xuân tâm sự:
“Anh Nguyễn Duy Xuân nói ĐBSCL là cái vựa của lúa gạo nên rất cần những nhà khoa học về nông nghiệp. Chiến tranh rồi có ngày hòa bình, đất nước sẽ cần những người như tôi. Đó là một trong những lý do tôi về công tác ở Đại học Cần Thơ.”
Năm 1974, anh được sang Nhật bảo vệ luận án tiến sĩ, và anh về Việt Nam chỉ một tháng trước ngày 30/4/1975.
Trong thời gian giảng dạy ở Viện Đại học Cần Thơ, anh Võ Tòng Xuân xây dựng một chương trình tivi rất nổi tiếng, có tên là "Gia Đình Bác Tám". Chương trình tivi chỉ nhằm hướng dẫn cho nông dân miền Nam cách trồng lúa sao cho khoa học và có năng suất cao. Tôi còn nhớ hình ảnh của một người đàn ông trông có vẻ trí thức một cách dân dã, tay cầm cây lúa lên, rồi giải thích về quá trình trưởng thành và sự ảnh hưởng của sâu rầy mà tôi — một người không có học về nông học — vẫn thấy dễ hiểu. Phong cách giải thích những ý tưởng khoa học cho thường dân của anh đã gây ảnh hưởng rất lớn đến tôi sau này khi tôi giải thích các khái niệm khoa học phức tạp cho công chúng, tôi đều nghĩ đến anh.
🗼 #VTV24 | Giáo sư, Tiến sĩ Võ Tòng Xuân qua đời
.
⚡instant view⚡
.
V T V 2 4 🗼
BAO DIEN TU VTV
Giáo sư, Tiến sĩ Võ Tòng Xuân qua đời
VTV.vn - Giáo sư, Tiến sĩ Võ Tòng Xuân, Hiệu trưởng danh dự của nhà trường đã qua đời vào khoảng 7 giờ 30 phút sáng nay tại Thành phố Hồ Chí Minh sau một thời gian lâm trọng bệnh.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Đó là một chương trình tivi mà tôi nghĩ bất cứ ai ở vào thế hệ tôi cũng đều biết, chứng tỏ sự lan tỏa và thành công của chương trình 'khoa học phổ thông' nhưng rất thiết thực.
Tên tuổi của Gs Võ Tòng Xuân gắn liền không chỉ với ‘Gia Đình Bác Tám’, mà còn giống lúa Thần Nông mà anh thuyết phục nông dân sản xuất và đưa Việt Nam lên nước thứ hai xuất khẩu gạo. Anh còn có công lớn với nhiều giống lúa khác.
Những năm tháng sau 30/04/1975 là một giai đoạn khó khăn của cả nước. Đang từ một vùng sung túc, do quản lí kém cỏi và duy ý chí, miền Nam trở nên thiếu thốn mọi thứ, thậm chí không đủ gạo ăn! Chẳng những thế mà còn có nạn rầy nâu hoành hành các cánh đồng lúa khắp ĐBSCL. Thuốc trừ sâu rầy đều không có hiệu quả. Anh tâm sự:
“Cuối năm 1976 đầu 1977 tại Tân Châu (An Giang) xuất hiện rầy nâu loại biôtýp mới. Lúc đó giặc rầy nâu khủng khiếp đang đốt cháy hầu hết các cánh đồng lúa cao sản. Hàng trăm ngàn bà con nông dân điêu đứng; nhiều người bán hết cả tủ thờ để đầu tư trừ rầy nâu nhưng vẫn thất bại, phải cột xuồng nối đuôi nhau đi sang các tỉnh Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau để mua gạo ăn đong. Tôi đánh một điện tín ngay cho Viện Lúa quốc tế IRRI ở Philippines, và 2 tuần sau nhận được 4 bịch giống lúa mới nhất. Tôi và anh Nguyễn Văn Huỳnh đã thanh lọc tính kháng rầy và tiềm năng năng suất của 4 giống này, đã chọn được giống IR36, sau đó nhân ra khoảng 2 tấn lúa giống IR36”.
Võ Tòng Xuân kể thêm: “Chúng tôi đã thuyết phục được lãnh đạo Đại học Cần Thơ, tạm thời cho đóng cửa nhà trường, để tất cả ban giảng huấn và hơn 2000 sinh viên các khoa nông nghiệp và sư phạm cùng ra đồng tham gia chống dịch. Sau 2 ngày tập huấn cấp tốc, học cách gieo trồng giống lúa mạ mới kháng rầy, và rồi thầy trò đã hết lòng thuyết phục nông dân chấp nhận trồng giống lúa mới kháng rầy, với kết quả thần kỳ là qua mấy vụ “giống lúa cao sản mới kháng rầy” đã phủ xanh ĐBSCL và dịch rầy nâu hoàn toàn được khắc phục.
Chiến thắng của nông dân ĐBSCL đối với con rầy nâu là một kỳ công làm cho các chuyên gia quốc tế đều phải thán phục. Đây là sự phối hợp lực lượng rất độc đáo mà Trường Đại học Cần Thơ đã thực hiện được." (Báo Đại Đoàn Kết 2/5/2022).
Những đóng góp của GS Võ Tòng Xuân được ghi nhận qua nhiều giải thưởng danh giá như Giải thưởng Nikkei châu Á 2002 về Tăng trưởng vùng, Giải thưởng Derek Tribe về khoa học kỹ thuật Australia 2005, Huy chương “Kỵ mã Nông nghiệp" của Bộ Nông-Lâm-Thủy sản Pháp, Giải thưởng Ramon Magsaysay 1993 về Phục vụ nhà nước, v.v. Cuối năm 2023 ông được trao giải VinFuture với công trình Phát minh và phổ biến giống lúa kháng bệnh.
Anh là người làm việc miệt mài, ngay cả đến những ngày cuối đời. Có thời gian (2010 - 2013) anh là Hiệu Trưởng Trường Đại học Tân Tạo. Năm 2013, anh là người tham gia sáng lập và Quyền Hiệu Trưởng Trường Đại học Nam Cần Thơ.
GS Võ Tòng Xuân là một trường hợp tiêu biểu về nghiên cứu không phải để làm dày lí lịch khoa học mà nghiên cứu để chuyển giao thành tựu nghiên cứu đem lại lợi ích cho hàng triệu người. Trường hợp của anh cũng giống như trường hợp Giáo sư Đồ U U bên Tàu (Giải Nobel 2015), người mà nghiên cứu chỉ nhắm đến lợi ích thiết thực cho bệnh nhân sốt rét. Sự nghiệp và đóng góp của anh Võ Tòng Xuân là một tấm gương về nghiên cứu chuyển giao (‘translational research’) mà thế giới phương Tây đang bàn luận sôi nổi ngày nay. Giới trẻ nên học cách làm khoa học thực tế và cách dấn thân đem khoa học đến đại chúng như anh Võ Tòng Xuân.
Vĩnh biệt anh Võ Tòng Xuân và mong anh chuyển nghiệp an lành.
🗼 #VTV24 | Giáo sư, Tiến sĩ Võ Tòng Xuân qua đời
.
⚡instant view⚡
.
V T V 2 4 🗼
Tên tuổi của Gs Võ Tòng Xuân gắn liền không chỉ với ‘Gia Đình Bác Tám’, mà còn giống lúa Thần Nông mà anh thuyết phục nông dân sản xuất và đưa Việt Nam lên nước thứ hai xuất khẩu gạo. Anh còn có công lớn với nhiều giống lúa khác.
Những năm tháng sau 30/04/1975 là một giai đoạn khó khăn của cả nước. Đang từ một vùng sung túc, do quản lí kém cỏi và duy ý chí, miền Nam trở nên thiếu thốn mọi thứ, thậm chí không đủ gạo ăn! Chẳng những thế mà còn có nạn rầy nâu hoành hành các cánh đồng lúa khắp ĐBSCL. Thuốc trừ sâu rầy đều không có hiệu quả. Anh tâm sự:
“Cuối năm 1976 đầu 1977 tại Tân Châu (An Giang) xuất hiện rầy nâu loại biôtýp mới. Lúc đó giặc rầy nâu khủng khiếp đang đốt cháy hầu hết các cánh đồng lúa cao sản. Hàng trăm ngàn bà con nông dân điêu đứng; nhiều người bán hết cả tủ thờ để đầu tư trừ rầy nâu nhưng vẫn thất bại, phải cột xuồng nối đuôi nhau đi sang các tỉnh Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau để mua gạo ăn đong. Tôi đánh một điện tín ngay cho Viện Lúa quốc tế IRRI ở Philippines, và 2 tuần sau nhận được 4 bịch giống lúa mới nhất. Tôi và anh Nguyễn Văn Huỳnh đã thanh lọc tính kháng rầy và tiềm năng năng suất của 4 giống này, đã chọn được giống IR36, sau đó nhân ra khoảng 2 tấn lúa giống IR36”.
Võ Tòng Xuân kể thêm: “Chúng tôi đã thuyết phục được lãnh đạo Đại học Cần Thơ, tạm thời cho đóng cửa nhà trường, để tất cả ban giảng huấn và hơn 2000 sinh viên các khoa nông nghiệp và sư phạm cùng ra đồng tham gia chống dịch. Sau 2 ngày tập huấn cấp tốc, học cách gieo trồng giống lúa mạ mới kháng rầy, và rồi thầy trò đã hết lòng thuyết phục nông dân chấp nhận trồng giống lúa mới kháng rầy, với kết quả thần kỳ là qua mấy vụ “giống lúa cao sản mới kháng rầy” đã phủ xanh ĐBSCL và dịch rầy nâu hoàn toàn được khắc phục.
Chiến thắng của nông dân ĐBSCL đối với con rầy nâu là một kỳ công làm cho các chuyên gia quốc tế đều phải thán phục. Đây là sự phối hợp lực lượng rất độc đáo mà Trường Đại học Cần Thơ đã thực hiện được." (Báo Đại Đoàn Kết 2/5/2022).
Những đóng góp của GS Võ Tòng Xuân được ghi nhận qua nhiều giải thưởng danh giá như Giải thưởng Nikkei châu Á 2002 về Tăng trưởng vùng, Giải thưởng Derek Tribe về khoa học kỹ thuật Australia 2005, Huy chương “Kỵ mã Nông nghiệp" của Bộ Nông-Lâm-Thủy sản Pháp, Giải thưởng Ramon Magsaysay 1993 về Phục vụ nhà nước, v.v. Cuối năm 2023 ông được trao giải VinFuture với công trình Phát minh và phổ biến giống lúa kháng bệnh.
Anh là người làm việc miệt mài, ngay cả đến những ngày cuối đời. Có thời gian (2010 - 2013) anh là Hiệu Trưởng Trường Đại học Tân Tạo. Năm 2013, anh là người tham gia sáng lập và Quyền Hiệu Trưởng Trường Đại học Nam Cần Thơ.
GS Võ Tòng Xuân là một trường hợp tiêu biểu về nghiên cứu không phải để làm dày lí lịch khoa học mà nghiên cứu để chuyển giao thành tựu nghiên cứu đem lại lợi ích cho hàng triệu người. Trường hợp của anh cũng giống như trường hợp Giáo sư Đồ U U bên Tàu (Giải Nobel 2015), người mà nghiên cứu chỉ nhắm đến lợi ích thiết thực cho bệnh nhân sốt rét. Sự nghiệp và đóng góp của anh Võ Tòng Xuân là một tấm gương về nghiên cứu chuyển giao (‘translational research’) mà thế giới phương Tây đang bàn luận sôi nổi ngày nay. Giới trẻ nên học cách làm khoa học thực tế và cách dấn thân đem khoa học đến đại chúng như anh Võ Tòng Xuân.
Vĩnh biệt anh Võ Tòng Xuân và mong anh chuyển nghiệp an lành.
🗼 #VTV24 | Giáo sư, Tiến sĩ Võ Tòng Xuân qua đời
.
⚡instant view⚡
.
V T V 2 4 🗼
BAO DIEN TU VTV
Giáo sư, Tiến sĩ Võ Tòng Xuân qua đời
VTV.vn - Giáo sư, Tiến sĩ Võ Tòng Xuân, Hiệu trưởng danh dự của nhà trường đã qua đời vào khoảng 7 giờ 30 phút sáng nay tại Thành phố Hồ Chí Minh sau một thời gian lâm trọng bệnh.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
TBT CTN Tập Cận Bình đã đón tiếp rất trọng thị TBT CTN Tô Lâm! ❤️
Bức tranh phía sau 2 nhà lãnh đạo là thủ đô Bắc Kinh và nổi bật là Tử Cấm Thành rộng lớn (TCT đại diện cho quyền lực của các hoàng đế Trung Quốc ngày xưa).
Không rõ vô tình hay cố ý mà bình hoa sen đặt ngay trước lá cờ TQ ở trong bức tranh. Bình hoa có vẻ như là gốm Thanh Hoa, còn ấm trà là gốm Tử Sa thượng hạng! Hoa sen thì có thể coi là quốc hoa của Việt Nam biểu thị sự tinh khiết và sức sống mãnh liệt. Với người Trung Quốc thì họ coi hoa sen là biểu tượng của người quân tử và cho 1 thế giới tươi đẹp! OK fine 😄
Vậy ngụ ý của nghệ thuật sắp đặt của nước bạn là gì?
Theo ý kiến của em thì: Việt Nam muốn có được 1 đất nước tươi đẹp và thịnh vượng thì không nên tách rời khỏi Trung Quốc! Hoa sen trong bình còn rất tươi tốt nhưng bình vỡ thì chưa biết thế nào! Nhưng chọn hoa sen để bài trí chứng tỏ bên Trung Quốc rất am hiểu Việt Nam và cũng bày tỏ sự chân thành trong đón tiếp! Cơ mà có thêm gói kẹo lạc nữa thì best
Bức tranh phía sau 2 nhà lãnh đạo là thủ đô Bắc Kinh và nổi bật là Tử Cấm Thành rộng lớn (TCT đại diện cho quyền lực của các hoàng đế Trung Quốc ngày xưa).
Không rõ vô tình hay cố ý mà bình hoa sen đặt ngay trước lá cờ TQ ở trong bức tranh. Bình hoa có vẻ như là gốm Thanh Hoa, còn ấm trà là gốm Tử Sa thượng hạng! Hoa sen thì có thể coi là quốc hoa của Việt Nam biểu thị sự tinh khiết và sức sống mãnh liệt. Với người Trung Quốc thì họ coi hoa sen là biểu tượng của người quân tử và cho 1 thế giới tươi đẹp! OK fine 😄
Vậy ngụ ý của nghệ thuật sắp đặt của nước bạn là gì?
Theo ý kiến của em thì: Việt Nam muốn có được 1 đất nước tươi đẹp và thịnh vượng thì không nên tách rời khỏi Trung Quốc! Hoa sen trong bình còn rất tươi tốt nhưng bình vỡ thì chưa biết thế nào! Nhưng chọn hoa sen để bài trí chứng tỏ bên Trung Quốc rất am hiểu Việt Nam và cũng bày tỏ sự chân thành trong đón tiếp! Cơ mà có thêm gói kẹo lạc nữa thì best
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Nhiều lần trong đời, sự thiếu kiên nhẫn có thể khiến chúng ta bỏ lỡ những cơ hội lớn. Người thợ săn không kiên nhẫn chờ đợi và từ bỏ quá sớm, dẫn đến việc bỏ lỡ cơ hội săn bắt nhiều con mồi giá trị.
Nếu người thợ săn kiên trì hơn, anh ta có thể đã đạt được mục tiêu của mình. Lòng kiên nhẫn và sự kiên trì là những yếu tố quan trọng để đạt được thành công và những giá trị lớn trong cuộc sống.
việc từ bỏ quá sớm có thể khiến chúng ta mất đi những giá trị lớn mà chúng ta có thể đạt được nếu kiên trì và cố gắng hơn.
Nếu người thợ săn kiên trì hơn, anh ta có thể đã đạt được mục tiêu của mình. Lòng kiên nhẫn và sự kiên trì là những yếu tố quan trọng để đạt được thành công và những giá trị lớn trong cuộc sống.
việc từ bỏ quá sớm có thể khiến chúng ta mất đi những giá trị lớn mà chúng ta có thể đạt được nếu kiên trì và cố gắng hơn.
❤2
Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ.
Những người em đã từng ghét rồi, không một người ngẫu nhiên.”
https://passion.cuongdc.co/2020/02/nguyen-hong-nhung-hani.html
Những người em đã từng ghét rồi, không một người ngẫu nhiên.”
https://passion.cuongdc.co/2020/02/nguyen-hong-nhung-hani.html
Forwarded from CuongDC 📸
Forwarded from CuongDC 📸
Forwarded from Animal race (Thế Giới Quanh em)
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
These Hyalophora cecropia are the largest moths found in North America:
This incredible footage is by the wizard Nate Gavin
This incredible footage is by the wizard Nate Gavin
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Tài khoản kèm tick xanh với tên Yusuf Dikec - xạ thủ viral ở Olympic này với phong thái cực ngầu - đặt câu hỏi trên X dành cho Elon Musk:
"Xin chào Elon, anh có nghĩ rằng robot trong tương lai có thể đoạt huy chương Olympic với một tay đút túi quần hay không? Anh nghĩ sao về việc thảo luận vấn đề này tại Istanbul, thủ đô văn hóa kết nối các châu lục?"
Ông chủ của X sau đó trả lời bên dưới:
"Robot sẽ luôn bắn vào hồng tâm".
"Tôi rất mong được ghé thăm Istanbul, đây là một trong những thành phố tuyệt vời nhất thế giới".
"Xin chào Elon, anh có nghĩ rằng robot trong tương lai có thể đoạt huy chương Olympic với một tay đút túi quần hay không? Anh nghĩ sao về việc thảo luận vấn đề này tại Istanbul, thủ đô văn hóa kết nối các châu lục?"
Ông chủ của X sau đó trả lời bên dưới:
"Robot sẽ luôn bắn vào hồng tâm".
"Tôi rất mong được ghé thăm Istanbul, đây là một trong những thành phố tuyệt vời nhất thế giới".
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Về miền Tây để được khai sáng thêm định nghĩa tứ trụ cá tra
Cre: Lê Tuấn Khang
Cre: Lê Tuấn Khang
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
THÁNG CÔ HỒN KIÊNG…
Hắn rón rén lại gần vợ, giọng ngập ngừng:
- Vợ ơi! Cho anh xin tiền đi thăm cô giáo cũ đẻ nhé?.
- Cô giáo cũ đẻ mà cũng phải thăm à? Mà là cô nào?.
- Là cô Thảo, ngày xưa dạy anh môn giáo dục giới tính ấy!.
- Ủa! Hình như cô ấy chưa lấy chồng mà? Sao đã đẻ rồi?.
- Thì chưa lấy chồng, một mình nuôi con mới đáng thương, mới cần mình đến thăm, chứ có chồng chăm cho rồi, thì mình đến làm gì?.
Vợ hắn nghe vậy thì lừ mắt, giọng gay gắt:
- Không nói nhiều! Đang tháng cô hồn, kiêng không xuất tiền!
Hắn tiu nghỉu, nhưng vẫn mon men cạnh vợ, giọng phụng phịu:
- Mai mấy thằng cùng lớp cũ của anh thuê xe về quê thăm cô, em không cho anh tiền thì thôi, nhưng cho anh đi cùng tụi nó về thăm cô nhé?.
Vợ hắn nghe vậy thì lại lừ mắt, giọng gay gắt:
- Không nói nhiều! Đang tháng cô hồn, kiêng không xuất hành!
Hắn biết là chẳng thể thuyết phục vợ được nữa rồi, đành lủi thủi lấy quần áo đi tắm. Vừa tắm xong, chưa kịp lau khô người, thì đã nghe giọng vợ hắn vọng vào từ bên ngoài:
- Tắm nhanh lên, vào phòng ngủ tôi bảo!.
- Ơ! Nay mới thứ Tư! Thứ Bảy mới đến lịch cơ mà?.
- Nhưng hôm nay r;ụng trấng! Vào nhanh lên!.
Hắn vội vàng vứt cái khăn tắm, chả kịp mặc quần áo, chạy luôn vào phòng ngủ vì sợ vợ nằm đợi lâu sẽ cáu. Vợ hắn có cái tật rất buồn cười: Bình thường thì cáu gắt, ch;ửi chồng như chém chả, nhưng lúc lên giường, là giọng tự nhiên trở nên nhẹ nhàng đến lạ! Sau gần một giờ hai vợ chồng quần quật, vợ hắn vẫn dịu dàng quay lại nhìn hắn bằng ánh mắt trìu mến, giọng bẽn lẽn:
- Sao hôm nay anh lâu thế? Nhanh lên đi anh! Em hơi mỏi rồi!.
Hắn nghe vậy thì lừ mắt, giọng gay gắt:
- Không nói nhiều! Đang tháng cô hồn, kiêng không xuất… … t i n h nhé!
Hắn rón rén lại gần vợ, giọng ngập ngừng:
- Vợ ơi! Cho anh xin tiền đi thăm cô giáo cũ đẻ nhé?.
- Cô giáo cũ đẻ mà cũng phải thăm à? Mà là cô nào?.
- Là cô Thảo, ngày xưa dạy anh môn giáo dục giới tính ấy!.
- Ủa! Hình như cô ấy chưa lấy chồng mà? Sao đã đẻ rồi?.
- Thì chưa lấy chồng, một mình nuôi con mới đáng thương, mới cần mình đến thăm, chứ có chồng chăm cho rồi, thì mình đến làm gì?.
Vợ hắn nghe vậy thì lừ mắt, giọng gay gắt:
- Không nói nhiều! Đang tháng cô hồn, kiêng không xuất tiền!
Hắn tiu nghỉu, nhưng vẫn mon men cạnh vợ, giọng phụng phịu:
- Mai mấy thằng cùng lớp cũ của anh thuê xe về quê thăm cô, em không cho anh tiền thì thôi, nhưng cho anh đi cùng tụi nó về thăm cô nhé?.
Vợ hắn nghe vậy thì lại lừ mắt, giọng gay gắt:
- Không nói nhiều! Đang tháng cô hồn, kiêng không xuất hành!
Hắn biết là chẳng thể thuyết phục vợ được nữa rồi, đành lủi thủi lấy quần áo đi tắm. Vừa tắm xong, chưa kịp lau khô người, thì đã nghe giọng vợ hắn vọng vào từ bên ngoài:
- Tắm nhanh lên, vào phòng ngủ tôi bảo!.
- Ơ! Nay mới thứ Tư! Thứ Bảy mới đến lịch cơ mà?.
- Nhưng hôm nay r;ụng trấng! Vào nhanh lên!.
Hắn vội vàng vứt cái khăn tắm, chả kịp mặc quần áo, chạy luôn vào phòng ngủ vì sợ vợ nằm đợi lâu sẽ cáu. Vợ hắn có cái tật rất buồn cười: Bình thường thì cáu gắt, ch;ửi chồng như chém chả, nhưng lúc lên giường, là giọng tự nhiên trở nên nhẹ nhàng đến lạ! Sau gần một giờ hai vợ chồng quần quật, vợ hắn vẫn dịu dàng quay lại nhìn hắn bằng ánh mắt trìu mến, giọng bẽn lẽn:
- Sao hôm nay anh lâu thế? Nhanh lên đi anh! Em hơi mỏi rồi!.
Hắn nghe vậy thì lừ mắt, giọng gay gắt:
- Không nói nhiều! Đang tháng cô hồn, kiêng không xuất… … t i n h nhé!
❤1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
In this image we can see one of the wonders of the world and next to it is the Eiffel Tower.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Ước mơ của người nông dân!
Phấn đấu đến năm 2050 mỗi gia đình sẽ có 1 Hoa Hậu hoặc Á Hậu, có 1 Tiến sĩ & đồng thời trúng Jackpot Vietlot 1 lần.
Phấn đấu đến năm 2050 mỗi gia đình sẽ có 1 Hoa Hậu hoặc Á Hậu, có 1 Tiến sĩ & đồng thời trúng Jackpot Vietlot 1 lần.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
_ Anh là Việt Nam phải hôn?
_ Đúng rồi em.
_ Anh làm ơn cầm giùm em cái này đi. Cầm lẹ đi anh.
Nhìn ánh mắt và nghe giọng nói khẩn cầu, tôi cầm. Là tiền. 200 đô Mỹ. Cái gì vậy em?
_ Anh cất vô liền đi. Em đọc số điện thoại của má em. Anh nhớ rồi chuyển nó cho má em giùm nha anh.
Tôi lấy điện thoại ra và làm theo như một cái máy rồi quay sang em tôi thắc mắc:
_Sao không đợi qua đến Hong Kong rồi nhờ dịch vụ chuyển về.
_ Hổng được anh ơi, em khổ lắm. Em lấy thằng này là Tàu Mã Lai, nó đi đâu cũng bắt em theo. Ở nhà em cũng không ra ngoài được đâu, như ở tù vậy đó. Nó ghen lắm. Đánh đập em hoài. Nè, anh nhìn tay em còn bầm nè. Nó mới qua Sài gòn công tác rồi kêu má em lên, cho chỉ có được một triệu bạc. Tiền hai trăm đô này là em mới ăn cắp của nó đó..
_ Đúng rồi em.
_ Anh làm ơn cầm giùm em cái này đi. Cầm lẹ đi anh.
Nhìn ánh mắt và nghe giọng nói khẩn cầu, tôi cầm. Là tiền. 200 đô Mỹ. Cái gì vậy em?
_ Anh cất vô liền đi. Em đọc số điện thoại của má em. Anh nhớ rồi chuyển nó cho má em giùm nha anh.
Tôi lấy điện thoại ra và làm theo như một cái máy rồi quay sang em tôi thắc mắc:
_Sao không đợi qua đến Hong Kong rồi nhờ dịch vụ chuyển về.
_ Hổng được anh ơi, em khổ lắm. Em lấy thằng này là Tàu Mã Lai, nó đi đâu cũng bắt em theo. Ở nhà em cũng không ra ngoài được đâu, như ở tù vậy đó. Nó ghen lắm. Đánh đập em hoài. Nè, anh nhìn tay em còn bầm nè. Nó mới qua Sài gòn công tác rồi kêu má em lên, cho chỉ có được một triệu bạc. Tiền hai trăm đô này là em mới ăn cắp của nó đó..
❤1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
TIẾP TAY KẺ CẮP
Tôi không có thói quen giao lưu với người ngồi cạnh trên máy bay nhưng vẫn thường để ý một chút. Hôm nay trên máy bay lúc vừa ngồi xuống...., cạnh tôi là một anh Tàu sồn sồn, bụng to, đầu hói. Anh đi với một cô gái trẻ, đẹp vô hồn, có lẽ người Việt. Tôi chẳng nghe họ trò chuyện gì. Đang thiu thiu, tôi giật mình vì mấy cái vỗ nhẹ. Là cô gái. Nhìn qua, tôi thấy ghế cạnh mình đang trống. Với vẻ mặt căng cứng, em chồm qua đưa tôi cái gì đó giấu trong tay và thì thào:
_ Anh là Việt Nam phải hôn?
_ Đúng rồi em.
_ Anh làm ơn cầm giùm em cái này đi. Cầm lẹ đi anh.
Nhìn ánh mắt và nghe giọng nói khẩn cầu, tôi cầm. Là tiền. 200 đô Mỹ. Cái gì vậy em?
_ Anh cất vô liền đi. Em đọc số điện thoại của má em. Anh nhớ rồi chuyển nó cho má em giùm nha anh.
Tôi lấy điện thoại ra và làm theo như một cái máy rồi quay sang em tôi thắc mắc:
_Sao không đợi qua đến Hong Kong rồi nhờ dịch vụ chuyển về.
_ Hổng được anh ơi, em khổ lắm. Em lấy thằng này là Tàu Mã Lai, nó đi đâu cũng bắt em theo. Ở nhà em cũng không ra ngoài được đâu, như ở tù vậy đó. Nó ghen lắm. Đánh đập em hoài. Nè, anh nhìn tay em còn bầm nè. Nó mới qua Sài gòn công tác rồi kêu má em lên, cho chỉ có được một triệu bạc. Tiền hai trăm đô này là em mới ăn cắp của nó đó..
Tôi ngóng về phía restroom rồi quay sang em: - Trời ơi, nó biết rồi làm sao?
_ Em liệu được anh ơi.
Sau khi kéo kỹ khoá chiếc túi xách, tôi hỏi em thêm một câu, sao em không bỏ về Việt Nam đi?
Em nghèn nghẹn:
_ "Bỏ nó thì dễ nhưng em đâu bỏ con mình được anh? Nhiều lúc em muốn ôm con nhảy lầu luôn".
_ Thôi em ơi, không được, không được nghĩ vậy. Em nhớ là còn ba má.
Nói tới đây, thoáng thấy cái đầu hói vừa lú ra khỏi cửa buồng vệ sinh, tôi liền nhắm mắt lại..
Bạn nghĩ sao? Khi tôi vừa tiếp tay cho một vụ ăn cắp. Nhưng... hai trăm, hai ngàn hay hai chục ngàn cũng không bù đắp nổi những đòn roi và nhục nhằn em đã và đang gánh chịu. Em có thể đòi công bằng cho mình, bằng bất cứ cách nào...và tôi biết, hàng ngàn những cô gái Việt Nam cũng đang ngập ngụa trong những đắng chát này, như em...
🍀Cuộc sống là dòng sông, đời người là dòng chảy. Chỉ có dòng chảy mới biết đáy của dòng sông chỗ nào có thắc có gềnh. Không phải ai cũng có thể soi trước cái bến mình sắp cập vào, không phải cuộc hy vọng đổi đời hoặc báo hiếu cha mẹ nào cũng toại thành.
.....Trách ai đây?
https://t.me/loantin/3737931
Tôi không có thói quen giao lưu với người ngồi cạnh trên máy bay nhưng vẫn thường để ý một chút. Hôm nay trên máy bay lúc vừa ngồi xuống...., cạnh tôi là một anh Tàu sồn sồn, bụng to, đầu hói. Anh đi với một cô gái trẻ, đẹp vô hồn, có lẽ người Việt. Tôi chẳng nghe họ trò chuyện gì. Đang thiu thiu, tôi giật mình vì mấy cái vỗ nhẹ. Là cô gái. Nhìn qua, tôi thấy ghế cạnh mình đang trống. Với vẻ mặt căng cứng, em chồm qua đưa tôi cái gì đó giấu trong tay và thì thào:
_ Anh là Việt Nam phải hôn?
_ Đúng rồi em.
_ Anh làm ơn cầm giùm em cái này đi. Cầm lẹ đi anh.
Nhìn ánh mắt và nghe giọng nói khẩn cầu, tôi cầm. Là tiền. 200 đô Mỹ. Cái gì vậy em?
_ Anh cất vô liền đi. Em đọc số điện thoại của má em. Anh nhớ rồi chuyển nó cho má em giùm nha anh.
Tôi lấy điện thoại ra và làm theo như một cái máy rồi quay sang em tôi thắc mắc:
_Sao không đợi qua đến Hong Kong rồi nhờ dịch vụ chuyển về.
_ Hổng được anh ơi, em khổ lắm. Em lấy thằng này là Tàu Mã Lai, nó đi đâu cũng bắt em theo. Ở nhà em cũng không ra ngoài được đâu, như ở tù vậy đó. Nó ghen lắm. Đánh đập em hoài. Nè, anh nhìn tay em còn bầm nè. Nó mới qua Sài gòn công tác rồi kêu má em lên, cho chỉ có được một triệu bạc. Tiền hai trăm đô này là em mới ăn cắp của nó đó..
Tôi ngóng về phía restroom rồi quay sang em: - Trời ơi, nó biết rồi làm sao?
_ Em liệu được anh ơi.
Sau khi kéo kỹ khoá chiếc túi xách, tôi hỏi em thêm một câu, sao em không bỏ về Việt Nam đi?
Em nghèn nghẹn:
_ "Bỏ nó thì dễ nhưng em đâu bỏ con mình được anh? Nhiều lúc em muốn ôm con nhảy lầu luôn".
_ Thôi em ơi, không được, không được nghĩ vậy. Em nhớ là còn ba má.
Nói tới đây, thoáng thấy cái đầu hói vừa lú ra khỏi cửa buồng vệ sinh, tôi liền nhắm mắt lại..
Bạn nghĩ sao? Khi tôi vừa tiếp tay cho một vụ ăn cắp. Nhưng... hai trăm, hai ngàn hay hai chục ngàn cũng không bù đắp nổi những đòn roi và nhục nhằn em đã và đang gánh chịu. Em có thể đòi công bằng cho mình, bằng bất cứ cách nào...và tôi biết, hàng ngàn những cô gái Việt Nam cũng đang ngập ngụa trong những đắng chát này, như em...
🍀Cuộc sống là dòng sông, đời người là dòng chảy. Chỉ có dòng chảy mới biết đáy của dòng sông chỗ nào có thắc có gềnh. Không phải ai cũng có thể soi trước cái bến mình sắp cập vào, không phải cuộc hy vọng đổi đời hoặc báo hiếu cha mẹ nào cũng toại thành.
.....Trách ai đây?
https://t.me/loantin/3737931
Telegram
loant.in
_ Anh là Việt Nam phải hôn?
_ Đúng rồi em.
_ Anh làm ơn cầm giùm em cái này đi. Cầm lẹ đi anh.
Nhìn ánh mắt và nghe giọng nói khẩn cầu, tôi cầm. Là tiền. 200 đô Mỹ. Cái gì vậy em?
_ Anh cất vô liền đi. Em đọc số điện thoại của má em. Anh nhớ rồi chuyển…
_ Đúng rồi em.
_ Anh làm ơn cầm giùm em cái này đi. Cầm lẹ đi anh.
Nhìn ánh mắt và nghe giọng nói khẩn cầu, tôi cầm. Là tiền. 200 đô Mỹ. Cái gì vậy em?
_ Anh cất vô liền đi. Em đọc số điện thoại của má em. Anh nhớ rồi chuyển…
❤3
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Chị đã bao giờ yêu em đâu...
Dũng ơi là Dũng...
Dũng ơi là Dũng...
Thay vì chọn quấn lấy sự già nua, xấu xí, ở nhà nội trợ hôi mùi thức ăn. Thì mình chọn sống là một cô gái có thể kiếm ra tiền, chơi thật giỏi những môn thể thao để cơ thể khoẻ đẹp, năng lượng.
Mấy giờ rồi mà còn ở nhà học cách giữ chồng :))
Bản thân mình, mình nhìn vào còn buồn nôn, mà mình bắt chồng say đắm là say đắm kiểu gì, tỉnh lại đi mấy chị già cào phím ơi
👙 Nguyễn Hoàng Phương Dung
Mấy giờ rồi mà còn ở nhà học cách giữ chồng :))
Bản thân mình, mình nhìn vào còn buồn nôn, mà mình bắt chồng say đắm là say đắm kiểu gì, tỉnh lại đi mấy chị già cào phím ơi
👙 Nguyễn Hoàng Phương Dung
❤1