CuongDC 📸
2.42K subscribers
17.4K photos
3.44K videos
164 files
8.79K links
P A S S I O N. C U O N G D C. C O

📍CuongDC is a Vietnamese blogger, photographer, and author active on Telegram. He has a strong interest in art and beautiful women, often sharing his thoughts, stories, and photography through his channels
Download Telegram
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Sự thật đc phơi bày ra trước ánh sáng !
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Bọn Tội phạm sẽ bắt đầu đeo ngón tay giả để làm cho đoạn video mà camera giám sát ghi lại sẽ trông giống như do Al tạo ra và do đó nó không được chấp nhận làm bằng chứng.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
(Bùi Giáng viết về thơ Tuệ Sỹ)

Tuệ Sỹ một vị sư. Ông viết văn quá nghiêm túc, những sở tri của ông về Phật học quả thật quảng bác vô cùng. Thấy ông vẻ người khắc khổ, không ai ngờ rằng linh hồn kia còn ẩn một nguồn thơ thâm viễn u u…

Một bữa ông đọc cho tôi nghe hai câu thơ chữ Hán của ông:

Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi

Ông bảo làm sao tiếp cho hai câu để nên một bài tứ tuyệt. Tôi đề nghị với ông nên nhờ Ni cô Trí Hải tiếp giùm. Ông ngượng nghịu bảo tôi đừng nên rỡn đùa như thế. Vậy tôi xin lai rai thử viết:

Thâm dạ phong phiêu nghiệp ảnh tùy
Hiện tiền vị liễu lạc hoa phi
Phiêu bồng tâm sự tân toan lệ
Trí Hải đa tàm trúc loạn ty

Và xin ông chả nên lấy thế làm bực mình.

Nhưng ai có ngờ đâu nhà sư kín đáo e dè kia, không hề bao giờ có vướng lụy, lại còn mang một nguồn thơ Việt phi phàm? Một bài thơ “Không đề” của ông đủ khiến ta khiếp vía mất ăn mất ngủ:

Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

Mới nghe bốn câu thôi, tôi đã cảm thấy lạnh buốt linh hồn, tê cóng cả cõi dạ.

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ
Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn

Tôi hoảng vía đề nghị: Đại Sư nên gác bỏ viết sách đi. Và làm thơ tiếp nhiều cho, Nếu không thì nền thi ca Việt mất đi một thiên tài quá lớn.

Ông đáp: – Để về hỏi lại cô Trí Hải xem có đúng như lời thế chăng.

Đôi mắt ướt tuổi vàng
Khung trời
Hội cũ

Xin xuống giòng thư thả như thế. Ắt nhìn thấy chất trang trọng dị thường của hoài niệm. Hoài niệm gì? – Cung trời hội cũ.

Một hội đạp thanh? Một hội nao nức? – “Giờ nao nức của một thời trẻ dại?”.

Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ…

Mở lời ra, nguồn thơ trực nhập vào trung tâm cơn mộng chiêm niệm. Đầy đủ hết mọi yếu tố bát ngát: một cung trời xán lạn bao la, một hội cũ xao xuyến, một tuổi vàng long lanh… Một đôi mắt ướt ngậm ngùi của hiện tại.

Nhưng mạch thơ đi ngầm. Tiết nhịp âm thầm nhiếp dẫn. Thi sĩ không cần tới một hình dung từ nào cả, vẫn nói được hết mọi người đều “phải nói” với mọi người “muốn nghe” với riêng mình “không thiết chi chuyện nói”.

https://t.me/loantin/3194754
Forwarded from loant.in CHECK VAR
ĐỨC PHẬT ĐI ĐÁI

Thuở nhỏ, câu hỏi đầu tiên của tôi về Phật là liệu khi Đức Phật uống nhiều nước thì ngài có đi đái hay không. Lớn lên, rồi cuộc sống rồi cơm áo rồi ân oán tình thù cứ xoay vần làm cản trở nhiều lần định tiếp cận Phật của tôi. Tôi chỉ muốn tiếp cận để tìm hiểu xem thực sự nếu ngài uống nhiều nước, thì ngài có đi đái hay không.

Mới đầu tiếp cận, thì bạn cũng quá hiểu, Phật là một sự khủng khiếp, quyền năng vô thượng. Đến Tôn Ngộ Không là anh hùng trong mắt bọn chúng tôi, mà Phật lật tay phát úp gọn. Một mảnh bùa gán lên là năm trăm năm người anh hùng chỉ có nằm ăn viên sắt và uống nước rỉ đồng mà sống qua ngày. Rồi thiên hạ triệu triệu người triều bái, cúng hàng trăm vạn lượng hoàng kim để cầu khẩn Ngài. Ngài là thần trên muôn thần, đến Ngọc Hoàng thượng đế bá đạo anh hùng như vậy mà vẫn dưới quyền ngài bảo kê.

Nói chung, tiếp cận ngài chỉ thấy dân gian mô tả quyền năng vô hạn lượng, và lòng từ bi cũng lượng vô hạn. Tôi không cách nào hỏi được thế thực sự ngài có đi đái hay không.

Rồi đến những ngày gần đây, khi bạn tôi, nhà khoa học Gấu Phệ cũng theo Phật, ngày ngày cúi lạy ngài, bề ngoài là xin giác ngộ nhưng tôi biết mong muốn thực sự của Gấu Phệ là giảm cân mà không phải ăn kiêng. Tôi lại càng muốn tiếp cận ngài để hỏi ngài có đi đái hay không.

Rồi kì duyên đến, đến kì lạ một cách khó tả, giúp tôi tìm được câu trả lời. Tất cả những gì nhân gian họ nói về Phật, kể cả những người tu hành, đa phần là sai lạc và ngụy tạo. Những gì Đức Phật để lại truyền dạy đã bị bóp méo, thậm chí bóp méo nhiều lần.

Thứ nhất, Phật không phải vị thần, cũng không phải thượng đế hay cũng chẳng phải giáo chủ gì hết. Phật là trạng thái tỉnh, còn chúng sinh hiện nay đang trong trạng thái mê. Phật là người đã giác ngộ. Giác là tỉnh, Ngộ là nhận ra. Còn chúng sinh là những người chưa tỉnh. Đức Phật là người tỉnh, truyền lại cách tỉnh lại cho nhân gian. Đơn giản vậy thôi. Tớ tỉnh rồi, tớ nhận ra và muốn giúp các bạn tỉnh. Không phải sáng lập phái, cũng không áp đặt. Loài người mới tiến bộ tới mức chấp nhận sự bình đẳng của mọi người từ màu da sắc tộc đến xuất thân.

Phật thì bá đạo hơn, Phật coi vạn vật bình đẳng, từ cỏ cây hoa lá chim muông bình đẳng như con người hết. Không phân biệt, thậm chí không phân biệt ta và ngoài ta luôn. Đức Phật là người, cái ngài tìm thấy gọi là Đạo.

Đạo vốn có hằng có và tự có như vậy. Ngài không sáng tạo ra, cũng chẳng chuyển rời, mà chỉ đơn giản là thấy. Cho nên không có chuyện Đức Phật di chuyển bốn biển hay hô mưa gọi gió. Ngài chả làm được cái gì, thậm chí còn không khỏe bằng tôi. Và Ngài cũng chẳng trừng phạt được ai, vì tội xếch mé hay nói xấu Ngài. Có tu sĩ Bà La Môn đến xúc xiểm, Ngài cũng chỉ dùng lời mà đáp, ông kia nghe thì nghe, không nghe thì không nghe. Ngài cũng chẳng có Như Lai Thần Chưởng đánh sấp mặt mấy thằng bật Ngài.

Đơn giản, Ngài chỉ là người, và người này đặc biệt là đã tỉnh ngộ. Đạo đơn giản là các quy luật tự nhiên mà Ngài thấy. Nghĩa là gì, ra mưa Ngài vẫn ướt. Gai đâm, Ngài vẫn đau. Và tôi tìm được câu trả lời, đó là uống nhiều nước Ngài vẫn đi đái, mà có khi đái như sứa luôn.

Tất cả những gì quyền năng và sự khủng khiếp nhân gian nói về Đức Phật là họ gán như vậy. Và tôi cũng biết luôn rằng, Ngài chẳng cho ai được cái gì. Làm gì có mà cho. Một xu dính túi cũng không. Những gì cầu khẩn từ một vị thần ban phát là người đời tự tưởng vậy. Họ kính, họ cầu, và họ tự nghĩ vậy.

Đức Phật tuy không cho đời một xu. Nhưng cái cho đời chính là một con đường. Nôm na, ông là bậc thầy và chỉ vẽ. Làm hay không là do thằng nghe, ông không liên quan, không cấp vốn, không gò ép, không chiêu dụ, không tiếp tay. Cái thấy và cái biết của Đức Phật không được ngài nói hết kể hết, vì theo ngài đó là vô nghĩa. Sau này, chúng sinh ngộ sẽ tự biết. Cái mà Đức Phật truyền duy nhất đó là: con đường diệt Khổ.

Đầu tiên, Ngài xác định đối tượng cần giải quyết. Đó là Khổ. Chiết nghĩa được từ này chắc cả vạn quyển không xong. Đơn giản, ta cứ gọi là Khổ đã. Tiếng Anh dịch là suffering (sự chịu đựng).
1🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Sau này, bạn sẽ hiểu Khổ không phải khổ đau ta hay dùng mà Khổ đơn giản là sự sai lệch giữa kì vọng và thực tế. Thực tế mưa, bạn muốn nắng, đó là khổ. Thực tế nóng, bạn muốn lạnh, đó là khổ. Khi nào, thực tế mưa bạn thấy vui, nắng cũng thấy vui, đi qua đống rác thấy thối, nhưng vẫn vui và chấp nhận rác thì phải thối, thì bạn là Phật.

Phật không dạy Cân Đẩu Vân, không dạy biến hình, không dạy thần thông. Ngồi thiền 49 ngày, rồi quyết định theo con đường Trung Đạo và soạn ra Tứ Diệu Đế cho đời. Xác định được Khổ, ngài viết là Khổ Đế. Tiếp theo, Ngài dạy nguyên nhân Khổ tức Tập Đế. Khi biết nguyên nhân Khổ, lại dạy diệt Khổ rồi thì sẽ như nào, tức là Diệt Đế. Diệt Đế nôm na là mục đích muốn tới, là mười quả bóng bowling đã thấy rõ. Cuối cùng, nắm rõ mục đích, Ngài mới dạy cách đi tới đích tức Đạo Đế, cách diệt Khổ. Và cách diệt Khổ có 8 cách tức Bát Chánh Đạo. Cực kì rõ ràng và khúc chiết. Không à uôm loằng ngoằng.

Đức Phật biết rất nhiều, nhưng không nói hết vì không liên quan. Phật chỉ truyền cho nhân gian bốn điều trên, tức Tứ Diệu Đế, bốn chân lý kỳ diệu. Chúng sinh nắm được bốn điều kì diệu trên là đạt con đường tiệm tu đắc quả A La Hán. Tuy chậm nhưng chắc chắn.

Tức là trước khi ngộ, chẻ củi gánh nước. Sau khi ngộ, cũng chẻ củi gánh nước. Không có biến hình, không có bay lượn, không có siêu giàu. Tất cả vẫn y nguyên chỉ là trước đây Vô Minh tức ngu, giờ sáng, biết và hiểu quy luật nó thế. Trước khi ngộ, sờ tay bị điện giật. Sau khi ngộ, sờ tay điện vẫn giật, chỉ là biết rồi nên không sờ nữa. Vũ trụ đất trời vẫn vận hành như trước, chỉ là kẻ ngộ rồi không còn khổ vì thấy nó bình thường, quy luật nó phải thế. Không còn ái li biệt khổ, cái khổ vì xa cách người mình yêu. Không còn oán tăng hội khổ, cái khổ vì gặp kẻ mình ghét. Không còn cầu bất đắc khổ, cái khổ vì cầu không được ước không thấy.
Tức là nếu Đức Phật uống nhiều nước, Ngài vẫn đi đái, nhưng Ngài hiểu điều đó.

Tất cả những gì nhân gian huyền hoặc về Phật về Pháp là bịa đặt. Thậm chí cản đường những người truy cầu chính đạo đến với Phật Pháp. Phật Pháp quá đơn giản, tới mức nói vài câu đã hết. Nhưng thế giới tự vẽ rắn thêm chân rết cười nắc nẻ, ra cả một mớ loạn xạ rườm rà, pháp khí rồi đạo môn. Cái chân lý thì không nắm, chỉ chạy theo thần thông với chả hư hoa. Đức Phật gọi chúng sinh là kẻ mê cũng đúng. Đưa thuốc giải cho mấy thằng mê thì chúng nó cũng chỉ gây mê thêm những thằng khác mà thôi.

Đức Phật nói rằng nếu yêu quý ngài, noi theo ngài thì cũng chỉ làm được người khôn, chứ không tự tu thì không thành được kẻ ngộ. Tất cả những hình tượng lập ra để thờ Phật là do đời sau yêu mến, suy tôn và tưởng nhớ nên lập ra, chứ Đức Phật không mong cái đó, cũng không tạo dựng cái đó. Tất cả đều bình đẳng, và phải tự ngộ, ta chỉ là người vẽ chút kinh nghiệm, các người thấy ta sai thì cứ bỏ mà tự tìm đúng, đừng lạy ta để xin ta.

Ngàn năm mặt trời vẫn thế là bản thể mặt trời. Nhưng nhận thức về mặt trời của con người luôn thay đổi, ngày càng sáng rõ hơn. Thay đổi mãi, đổi mãi để tiệm cận đến bản thể thực sự của mặt trời. Cho dù nhận ra rồi, thì mặt trời vẫn thế, chỉ là con người đó đỡ khổ vì ngu vì vọng tưởng mặt trời thôi. Chứ đừng mong dịch chuyển hay bắn rụng mặt trời.

Có nghĩa là gì ? Nghĩa là nếu không làm thì không bao giờ có. Không làm thì Việt Nam không thành siêu cường được đâu, ngồi đó mà lạy Phật. Chỉ là nếu làm, thì hãy làm theo quy luật vận hành tự nhiên thì sẽ thành công. Nhắm mắt làm bừa làm ẩu thì chỉ có xuống hố. Vì khi Đức Phật uống nhiều nước, Ngài cũng phải đi đái mà thôi.

https://t.me/loantin/3276104
4
Tưởng ngồi sau cho an toàn rồi mà cũng ko đc yên thân .
1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
GÓC SHARE PROMPT

In a grand villa, without any humans, a group of animals dressed in summer clothes are engaging in a quiet and intellectual activity. A dog, cat, pig, chicken, and cow are each immersed in reading newspapers and books. They are seated comfortably in various parts of the living room, with some lounging on sofas and others sitting at tables. The atmosphere is calm and studious, reflecting a peaceful moment of leisure. The room is elegantly decorated, enhancing the serene and sophisticated ambiance of this unique scene.
3🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
GÓC SHARE PROMPT

In a spa room of a luxurious villa, with no humans present, a variety of animals are enjoying a spa day, with a close-up view. A dog, cat, pig, chicken, and cow, each wearing a face mask and spa attire, are depicted in a serene and pampering environment. The close-up captures their relaxed expressions and the details of their spa treatments, like cucumbers over their eyes. They are lounging comfortably, surrounded by a peaceful and luxurious spa atmosphere, embodying a moment of tranquility and self-care.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Nghệ thuật mãi là ánh trăng lừa dối
3😱1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Có 3 cây ATM trong hình,
2 cây thì rút nhỏ giọt
Cây còn lại nạp ào ào mà không rút được, toàn bị nuốt thẻ
1😁1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Ý THỨC XẢ RÁC NƠI CÔNG CỘNG

Một tài xế của hãng taxi Vinasun ở TP.HCM đã có phản ứng gay gắt khi được một người nước ngoài nhắc nhở vì vứt rác bừa bãi nơi công cộng. Hiện tại tài xế này đã bị đình chỉ việc một tháng.
BÍ QUYẾT KHEN

Khi gặp 1 người con gái xinh đẹp, ta khen “Em xinh quá”

Khi gặp 1 cô gái với nhan sắc trung bình khá, ta sẽ khen “Em thật đáng yêu” hay “Em thật có duyên"

Khi gặp 1 cô gái "không được xinh cho lắm”, ta khen “Em rất có khí chất” hoặc “Em rất có cá tính"

Khi gặp 1 cô gái ko xinh cũng chẳng có cá tính, ta nói "Em thật dịu dàng/thân thiện”

Khi gặp 01 cô gái ko có tất cả các yếu tố nói trên, ta lại khen “Em là cô gái đặc biệt nhất mà anh từng gặp!"

👙 Nguyễn Ngọc Kim Thảo
😁2
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Người ta gọi đây là view triệu đô
1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Trend Trà Chanh Giã Tay giúp tiêu thụ Chanh Trung Quốc mạnh mẽ, sao không có 1 trend nào tiêu thụ Thanh Long, Vải, Dưa Hấu,Chanh Việt Nam ... Gọi chung là trái cây Việt Nam nhỉ!


https://t.me/loantin/3278061
Forwarded from loant.in CHECK VAR
MU có được Onana khác nào thành Tương Dương có được Dương Quá.
Trình độ thượng thừa, mỗi tội cụt 1 tay


https://t.me/loantin/3281100
Forwarded from loant.in CHECK VAR
ANH NGUYỄN ĐÌNH TOÀN! NGUYỆN CHO ANh YÊN NGHỈ
TRONG GIẤC MƠ DIỄM TUYỆT CỦA CHÍNH ANH

_ Bài viết của nhà thơ Trần Tiến Dũng _

Hôm qua nghe tin anh khuất núi, định viết đôi dòng về anh nhưng ở cái tuổi rơi vào nhiều sự kiện buồn tôi thấy hụt hơi, thiếu lực.

Tôi không thân với anh, mà thân sao được bởi từ lúc biết tên anh, anh đã là một một văn nhân lớn trên bầu trời các tinh tú nghệ thuật Miền Nam Tự Do; thì việc tôi hát, đọc các sáng tác hoặc nghe anh giới thiệu chương trình nhạc chủ đề trên sóng phát thanh Sài Gòn cũng đủ hạnh phúc cho người ái mộ tài danh của anh.

Người dân miền Nam xưa hầu hết không có thói quen lân la làm quen các nghệ sĩ nổi danh mà mình yêu thích, họ chỉ lặng lẽ ngưỡng mộ như cách họ ngắm bầu trời đêm cao vời lấp lánh các vì sao, cảm xúc ngưỡng mộ của họ trở thành quà tặng, kỷ vật riêng tư không phải để người nghệ sĩ hay biết mà chỉ đơn giản nghệ thuật của người nghệ sĩ luôn sống cùng với họ.

Ở tuổi học trò, sau khi tập hát vài bản Bolero đầu đời, bài hát mà tôi thích hát mỗi khi tôi hát, trước đám đông hay hát cho chỉ mình nghe là bài hát Tình Khúc Thứ Nhất, lời thơ Nguyễn Đình Toàn, nhạc Vũ Thành An.

Tôi hát hoài ca khúc đó không phải vì tôi có mối tình đầu đời đẹp như bài hát, mà do từ lời thơ anh viết, ngôn ngữ thi ca đó đã nâng cho tôi đến một không gian khác, cho dẫu không gian đó không có thật đi nữa thì không gian đó vẫn là giấc mơ dài tuyệt đẹp, nơi tạo cho tôi cảm xúc luôn mới trên hành trình tìm cho mình một cuộc tình đẹp cho dẫu không bao giờ tìm gặp.

Tôi không biết người khác yêu thơ, làm thơ từ nguồn cảm hứng nào, riêng tôi, dạo tuổi đời non trẻ, tôi may mắn biết yêu ngôn ngữ thi ca. Mỗi giai đoạn đời người yêu thi ngữ đều để lưu trú cảm xúc mình ở các tầng cao, sâu khác nhau của thi ngữ. Tôi yêu quý anh Nguyễn Đình Toàn vì anh tặng cho tôi tầng thi ngữ, nơi một thằng thiếu niên không muốn lớn để mãi thụ cảm, hoà nhịp tim mình với: Tình Khúc Thứ Nhất của anh.

Lúc anh còn ở cư xá Báo Chí Thủ Đức, tôi có đi cùng thầy Cù An Hưng đến thăm anh. Mấy lần khác tôi gặp anh đang ngồi với nhà thơ Ý Nhi ở cái quán cà phê trong văn phòng chi nhánh Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn, sau này lúc đến Bolsa- California tôi mong được gặp lại anh nhưng không có duyên. Kể mấy chuyện này làm gì?

Ở cái thời tôi luôn trăn trở rằng, một nghệ sĩ đẹp như anh, giọng nam Hà Nội đẹp như anh, đẹp hơn nữa là ngôn ngữ văn chương của anh; và thế hệ các danh tài văn chương nghệ thuật cùng thời với anh đang, sẽ ra sao, phải làm sao với nguồn ánh sáng năng lượng sáng tạo thiên phú của mình trong chế độ chuyên chế bất nhân và khoảng đời lưu vong.

Tôi đọc thấy ở đâu đó trong các lý thuyết nghệ thuật hiện đại, rằng nghệ thuật xoá nhoà biên giới địa lý quốc gia dân tộc, chế độ xã hội chính trị; tôi có thể ngây thơ tin điều đó! Nhưng đâu ngờ người cộng sản chuyên chế thì lại có thứ biên giới vạch riêng nhằm cầm nhốt, vô danh hoá cuộc đời và sáng tác của các nghệ sĩ khởi đi từ ý thức tự do sáng tạo, và các nghệ sĩ chân chính ấy thà chôn kín tài năng thiên phú mình trong im lặng hơn là trao tự do cho quyền lực chuyên chế.

Kính tiễn anh Nguyễn Đình Toàn người cho tôi gặp duyên Tình Khúc Thức Nhất, nguyện cho hương linh anh yên nghỉ trong giấc mơ diễm tuyệt của chính anh..

Sai Gòn
30-11-2023

🗽🗽 #VOA | Nhà văn Nguyễn Đình Toàn, tác giả ‘Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên’, qua đời ở tuổi 87 
.
instant view
.
V O A 🗽
1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
TREND TRÀ CHANH GIÃ TAY

Mình đã viết về trend Trà chanh giã tay này từ tháng 5, trong đợt mình sang Trung Quốc đi hội chợ Canton Fair hồi giữa năm... Sau đó trước đợt Canton Fair tháng 10, mình đã chia sẻ thêm mấy lần về trend này :)

Nếu đã lỡ một trend sản phẩm thì phải làm sao?

Thực ra thì tư duy mở ra thì ngoài bán loại nước chanh này thì luôn có thêm option nữa nếu thích đu theo trend, gợi ý

1. Bán quả chanh nước hoa này luôn (chanh giống từ Quảng Đông)
2. Bán cái cốc/chày để giã tay pha nước chanh này
3. Xây mô hình Nhượng quyền Tinh gọn (xe đẩy hoặc quầy pha chế loại nhỏ) - có thể gá vào các quán ăn/trà sữa gia tăng doanh số/traffics
4. Các tt pha chế cho món này vào đào tạo luôn cũng ngon
5. Biến thể: Kiểu trà chanh từ chanh nước hoa

Đầu trend là ngon ăn nhất, nhưng nếu sản phẩm bền, nó sẽ có các biến thể khác để khai thác và luôn có khả năng tạo ra các line sản phẩm mới... Ví dụ như Trà sữa thì hết hot nhưng nó sẽ có các biến thể kiểu Trân châu đường đen hay Trà sữa nướng Vân Nam...

Túm lại trend is friend, biết tận dụng thì nó tạo ra cả dòng tiền lẫn traffic tốt, còn đứng ngoài chỉ trỏ bảo là: "Ghét vì đồ Trung Quốc" hay "Được vài ngày rồi kiểu gì cũng chết" thì well... Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn mà thôi

///
-HOANG TUNG

https://t.me/loantin/3278061
1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
“SỰ LƯƠNG THIỆN KHÔNG CẦN QUA SÁT HẠCH ".

Một ngày nọ, có một người đàn ông tên là Walter Salles vào thành phố làm việc, ông đi ngang một cậu bé đánh giày khoảng mười mấy tuổi ở quảng trường nhà ga xe lửa, cậu bé đánh giày hỏi ông:

- “Thưa ông, xin hỏi ông có cần đánh giày không ạ?”

Walter cúi đầu nhìn đôi giày chưa quá bẩn của mình, ông lắc đầu từ chối. Khi Walter chuẩn bị đổi tàu thì cậu bé lúng túng, ngượng ngùng, đôi mắt ánh lên sự cầu xin:

- “Thưa ông, cả ngày nay cháu chưa ăn gì rồi, xin ông có thể cho cháu vay một chút tiền được không ạ? Cháu sẽ cố gắng đánh giày, một tuần sau cháu sẽ trả lại tiền cho ông!”.
Walter nhìn cậu bé trước mặt mặc bộ quần áo rách rưới, cả người gầy gò, thế là ông móc túi đưa cho cậu bé vài đồng xu. Cậu bé vô cùng cảm kích nói lời cảm ơn ông rồi chạy đi như bay. Khi đó, Walter nghĩ thầm:

- “Lại là một thằng nhóc lừa đảo…” và rồi ông đã quên bẵng đi…

Cho đến vài tuần sau, Walter lại đi ngang qua trạm xe lửa, đột nhiên ông nghe thấy giọng nói từ xa vọng lại:

- “Thưa ông, xin ông đợi một lát!”.

Khi đó, ông nhìn thấy một cậu bé gầy gò chạy đến đưa cho ông mấy đồng xu, lúc này Walter mới nhận ra cậu bé này chính là đứa bé đánh giày đã mượn ông tiền.

Cậu bé vừa thở hổn hển vừa nói:

- “Cháu đã đợi ông ở đây rất lâu rồi, rốt cuộc hôm nay cũng đã trả được tiền cho ông”.

Walter cầm trong tay những đồng xu còn ướt đẫm mồ hôi của cậu bé, đột nhiên ông cảm thấy đứa trẻ này thật đặc biệt. Thế nên bỗng nhiên ông có một suy nghĩ, ông thấy cậu bé này rất phù hợp với hình tượng nam chính trong kịch bản mới của mình.

Hóa ra Walter là một đạo diễn và khi đó ông đang chuẩn bị phần tiền kỳ cho bộ phim, ông đã quan sát các sinh viên của trường diễn xuất không dưới một trăm lần, nhưng đều không vừa ý.

Lúc này, ông nhận ra rằng cậu bé này có thể là nam chính trong bộ phim của ông. Và rồi ông lấy vài đồng xu ra và nói với cậu bé rằng:

- “Số tiền này là chính tôi muốn cho cháu, không cần trả lại. Ngày mai cháu hãy đến văn phòng đạo diễn ở công ty điện ảnh trong thành phố tìm tôi, tôi sẽ cho cháu một niềm vui bất ngờ lớn hơn”.

Nói xong, Walter rời đi, trong lòng cảm thấy rất ấm áp và bắt đầu hy vọng vào cậu bé này.

Hôm sau, bảo vệ công ty điện ảnh nói với Walter rằng trước cửa có một nhóm trẻ con mặc quần áo rách rưới đến. Walter vô cùng ngạc nhiên, ông đi ra cửa thì thấy cậu bé ngày hôm qua chạy đến, vui vẻ nói:

- “Thưa ông, họ đều cũng là trẻ mồ côi lưu lạc không có cha mẹ giống như cháu, các bạn ấy cũng hy vọng có được niềm vui bất ngờ ạ!”

Walter không thể nào ngờ được một cậu bé vô gia cư nghèo khó lại lương thiện đến thế. Nhưng sau khi quan sát, ông nhận ra quả thật là có vài đứa trẻ khác trong số đó phù hợp với vai nam chính trong kịch bản của ông hơn. Dù vậy cuối cùng Walter đã quyết định chọn cậu bé đánh giày này và ông viết trong hợp đồng lý do mà ông chọn cậu bé là:

- “Sự lương thiện không cần qua sát hạch”.

Cậu bé này chính là Vinícius de Oliveira người Brazil, cậu chủ nhỏ trong bộ phim “Central Station” (hay “Central do Brasil”) nổi tiếng của đạo diễn Walter Salles, bộ phim này đã nhận được hơn 50 giải thưởng, chiến thắng giải “Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất” tại Quả Cầu Vàng 1999 và còn nhận được 2 đề cử Oscar năm đó.

Vài năm sau, Vinícius de Oliveira cũng mở một công ty điện ảnh và làm chủ tịch, anh còn viết một quyển tự truyện có tên là “Cuộc đời diễn viên của tôi”.

Trên trang bìa trong của quyển sách có dòng chữ viết tay của ông Walter:
“Sự lương thiện không qua sát hạch”
và đánh giá của ông về Vinícius de Oliveira:

“Vì lòng lương thiện, cậu từng đem cơ hội nhường cho người khác; cũng vì sự lương thiện ấy, cơ hội trong cuộc đời chưa từng bỏ qua cậu”.

//
-Tuấn Mai SG.
https://t.me/loantin/3281433
4
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Kiếp Nạn Của Mấy Em Yêu Quái...
😁2
Forwarded from loant.in CHECK VAR
HOW COULD YOU MAKE CHICKEN SALAD OUT OF CHICKEN SHIT

Một giáo sư, một tổng tài và một người chạy xe ôm lạc trong rừng và tìm thấy một bà tiên.

Bà tiên nói: “Ta sẽ cho mỗi người một điều ước nếu có thể làm tốt công việc khác chuyên môn trong một ngày”.

Giáo sư nói “Tôi sẽ làm giáo viên tiểu học. Dạy một đám trẻ 6 tuổi đọc có gì khó đâu?” Bùm, giáo sư được biến vào một lớp học. Sau chốc lát, tiếng la hét và sự phá phách của bọn trẻ khiến vị giáo sư điên đầu, ném hết đồ dùng dạy học và bỏ cuộc.

Tổng tài nói “Tôi sẽ làm bồi bàn. Tất cả những gì cần làm là mang thức ăn cho khách. Chuyện này quá dễ”. Sau khoảng một giờ được biến vào nhà hàng, những khách hàng khó tính khiến tổng tài phát điên, nên mém chồng đĩa xuống đất và bỏ cuộc.

Người lái xe ôm nói: “Tôi sẽ trở thành một người sáng tác nghệ thuật”. Sau khi được đưa đến một cơ sở nghệ thuật, người lái xe ôm đã sử dụng các đồ dùng dạy học do vị giáo sư kia vứt đi và những chiếc đĩa do tổng tải làm vỡ tạo ra các tác phẩm nghệ thuật và bán được hàng nghìn tỷ đồng.

Bà tiên ngạc nhiên hỏi tại sao người chạy xe ôm lại thông minh như vậy. "How could you make chicken salad out of chicken shit?"

Người chạy xe ôm trả lời “Tôi có bằng tiến sĩ nghệ thuật, bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh giờ phải đi chạy xe ôm vì doanh nghiệp trăm nghìn tỷ của tôi vừa phá sản.”

💮#linkhay, #Wasamala | 61.628 công ty ‘biến mất’ trong 10 tháng, số doanh nghiệp TP.HCM giảm 13%
.
⚡️instant view⚡️
.
L I N K H A Y 💮
1