Forwarded from loant.in CHECK VAR
Chuyện tích cực đầu tuần!
GIỚI HẠN CỦA CHÚNG TA NẰM Ở ĐÂU ?
Vào những năm 1950, giáo sư một trường đại học, ông Curt Richter, đã thực hiện một thí nghiệm kinh hoàng với chuột, để xem chúng có thể vùng vẫy dưới nước trong bao lâu.
Đầu tiên Richter bắt mười hai con chuột, bỏ chúng vào những cái lọ chứa nước ngập đến phân nửa, và quan sát cảnh chúng ch.ết đ.uối. Những lọ thủy tinh này rất lớn để bọn chuột không thể bám vào thành lọ hoặc nhảy ra khỏi đó.
Trung bình thì chúng sẽ bỏ cuộc và ch.ết ch.ìm sau khoảng 15 phút.
Sau đó ông giáo sư đã thử thí nghiệm lại, nhưng lần này có một chút thay đổi.
Ngay khi lũ chuột chuẩn bị kiệt sức, Richter sẽ nhấc chúng ra, hong khô và để chúng nghỉ trong một vài phút, sau đó mới cho lại vào trong lọ – lượt thứ hai.
Trong lần thử nghiệm thứ hai này – bạn nghĩ những con chuột này có thể trụ được bao lâu?
Hãy nhớ rằng chúng vừa mới bơi đến kiệt sức cách đấy vài phút ngắn ngủi nhé…
- Bao lâu nhỉ?
- 15 phút nữa chăng?
- Hay 10 phút?
- 5 phút?
- Không!
- 60 tiếng! (trung bình là vậy)
Không phải lỗi số liệu đâu nhé!
Bạn không nhìn nhầm đâu. 60 tiếng bơi đấy.
Kết quả cho thấy rằng bằng việc nhấc bọn chuột ra, hay nói cách khác là cứu chúng ngay trước khi chúng ch.ết đuối đã khiến cho thời gian bơi tăng lên đến xấp xỉ 240 lần trong lần tiếp theo được cho lại vào lọ.
Có một con chuột có thể trụ được đến 81 tiếng.
Kết luận được đưa ra là, vì lũ chuột này tin rằng cuối cùng thì chúng sẽ được cứu, nên chúng đẩy giới hạn của bản thân lên trên cả giới hạn của cơ thể – điều mà chúng cho là bất khả thi.
👉 Trong hoàn cảnh khó khăn, tuyệt vọng thì niềm tin và sự lạc quan là yếu tố quan trọng nhất giúp bạn vượt qua thử thách.
//HIEU ORION
https://t.me/loantin/3234520
GIỚI HẠN CỦA CHÚNG TA NẰM Ở ĐÂU ?
Vào những năm 1950, giáo sư một trường đại học, ông Curt Richter, đã thực hiện một thí nghiệm kinh hoàng với chuột, để xem chúng có thể vùng vẫy dưới nước trong bao lâu.
Đầu tiên Richter bắt mười hai con chuột, bỏ chúng vào những cái lọ chứa nước ngập đến phân nửa, và quan sát cảnh chúng ch.ết đ.uối. Những lọ thủy tinh này rất lớn để bọn chuột không thể bám vào thành lọ hoặc nhảy ra khỏi đó.
Trung bình thì chúng sẽ bỏ cuộc và ch.ết ch.ìm sau khoảng 15 phút.
Sau đó ông giáo sư đã thử thí nghiệm lại, nhưng lần này có một chút thay đổi.
Ngay khi lũ chuột chuẩn bị kiệt sức, Richter sẽ nhấc chúng ra, hong khô và để chúng nghỉ trong một vài phút, sau đó mới cho lại vào trong lọ – lượt thứ hai.
Trong lần thử nghiệm thứ hai này – bạn nghĩ những con chuột này có thể trụ được bao lâu?
Hãy nhớ rằng chúng vừa mới bơi đến kiệt sức cách đấy vài phút ngắn ngủi nhé…
- Bao lâu nhỉ?
- 15 phút nữa chăng?
- Hay 10 phút?
- 5 phút?
- Không!
- 60 tiếng! (trung bình là vậy)
Không phải lỗi số liệu đâu nhé!
Bạn không nhìn nhầm đâu. 60 tiếng bơi đấy.
Kết quả cho thấy rằng bằng việc nhấc bọn chuột ra, hay nói cách khác là cứu chúng ngay trước khi chúng ch.ết đuối đã khiến cho thời gian bơi tăng lên đến xấp xỉ 240 lần trong lần tiếp theo được cho lại vào lọ.
Có một con chuột có thể trụ được đến 81 tiếng.
Kết luận được đưa ra là, vì lũ chuột này tin rằng cuối cùng thì chúng sẽ được cứu, nên chúng đẩy giới hạn của bản thân lên trên cả giới hạn của cơ thể – điều mà chúng cho là bất khả thi.
👉 Trong hoàn cảnh khó khăn, tuyệt vọng thì niềm tin và sự lạc quan là yếu tố quan trọng nhất giúp bạn vượt qua thử thách.
//HIEU ORION
https://t.me/loantin/3234520
Telegram
loant.in
lũ chuột này tin rằng cuối cùng thì chúng sẽ được cứu, nên chúng đẩy giới hạn của bản thân lên trên cả giới hạn của cơ thể – điều mà chúng cho là bất khả thi.
🔥3❤1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Chuyện vịnh Hạ Long
Chủ đầu tư trúng đấu giá quyền sử dụng khu đất để làm dự án khu đô thị với giá trị trúng đấu giá là 1.192 tỉ đồng.
Tổng diện tích của dự án này khoảng 31,8ha, trong đó có 3,88ha thuộc vùng đệm vịnh Hạ Long.
Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã góp ý kiến thỏa thuận về Dự án Khu đô thị tại khu 10B, phường Quang Hanh, TP Cẩm Phả tại văn bản số 207/BVHTTDL-KHTC ngày 20.2.2023.
Xét về các thủ tục pháp lý, doanh nghiệp đã trúng đấu thầu khu đất thực hiện dự án gồm 31,8ha.
Đất là do chính quyền địa phương quy hoạch, trong đó có 3,88ha thuộc vùng đệm vịnh Hạ Long cũng là do chính quyền địa phương quyết định, đó không phải là việc của doanh nghiệp và doanh nghiệp cũng không phải muốn là được.
Không chỉ chính quyền địa phương, dự án đã được Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch đồng ý.
Đối với dự án lớn, đặc biệt là có liên quan đến Di sản Thiên nhiên Thế giới vịnh Hạ Long, nếu không có đầy đủ những quyết định chấp thuận từ các cơ quan quản lý thì ai dám đặt viên đá lên để xây dựng.
Cho nên, đối với dự án này, trước hết là trách nhiệm của chính quyền. Đó là tại sao lại quy hoạch quỹ đất có diện tích đất thuộc vùng đệm di sản vịnh Hạ Long và tổ chức đấu thầu, cấp phép cho doanh nghiệp thực hiện dự án bất động sản?
Tiếp theo, xem xét báo cáo đánh giá tác động môi trường có đạt chất lượng hay không, nếu chưa đạt, tại sao chính quyền chấp thuận?
Chính quyền địa phương, Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch hãy trả lời một cách rõ ràng, minh bạch, thuyết phục.
Đối với doanh nghiệp, đấu giá đất, làm dự án đúng trình tự thủ tục theo quy định của pháp luật. Còn trong quá trình xây dựng, xem xét có vi phạm gì không. Cụ thể, có xâm lấn diện tích đất ngoài đất trúng thầu và cấp phép triển khai dự án hay không, có vi phạm về gây ô nhiễm môi trường, làm ảnh hưởng đến hệ sinh thái vùng di sản vịnh Hạ Long hay không?
Nếu có vi phạm thì xử lý theo các quy định của pháp luật, và bắt buộc doanh nghiệp phải khắc phục hậu quả. Còn nếu không có vi phạm, thì doanh nghiệp tiếp tục hoạt động bình thường, có sự kiểm tra, giám sát của các cơ quan quản lý.
Hãy có cái nhìn công tâm, việc gì thuộc trách nhiệm của chính quyền, việc gì thuộc trách nhiệm của doanh nghiệp.
//THANH PHONG
📻 #TuoiTre| Doanh nghiệp xây khu đô thị lấn 3,88 ha vùng đệm vịnh Hạ Long nói gì?
.
⚡instant view⚡
.
T U O I 📻 T R E
Chủ đầu tư trúng đấu giá quyền sử dụng khu đất để làm dự án khu đô thị với giá trị trúng đấu giá là 1.192 tỉ đồng.
Tổng diện tích của dự án này khoảng 31,8ha, trong đó có 3,88ha thuộc vùng đệm vịnh Hạ Long.
Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã góp ý kiến thỏa thuận về Dự án Khu đô thị tại khu 10B, phường Quang Hanh, TP Cẩm Phả tại văn bản số 207/BVHTTDL-KHTC ngày 20.2.2023.
Xét về các thủ tục pháp lý, doanh nghiệp đã trúng đấu thầu khu đất thực hiện dự án gồm 31,8ha.
Đất là do chính quyền địa phương quy hoạch, trong đó có 3,88ha thuộc vùng đệm vịnh Hạ Long cũng là do chính quyền địa phương quyết định, đó không phải là việc của doanh nghiệp và doanh nghiệp cũng không phải muốn là được.
Không chỉ chính quyền địa phương, dự án đã được Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch đồng ý.
Đối với dự án lớn, đặc biệt là có liên quan đến Di sản Thiên nhiên Thế giới vịnh Hạ Long, nếu không có đầy đủ những quyết định chấp thuận từ các cơ quan quản lý thì ai dám đặt viên đá lên để xây dựng.
Cho nên, đối với dự án này, trước hết là trách nhiệm của chính quyền. Đó là tại sao lại quy hoạch quỹ đất có diện tích đất thuộc vùng đệm di sản vịnh Hạ Long và tổ chức đấu thầu, cấp phép cho doanh nghiệp thực hiện dự án bất động sản?
Tiếp theo, xem xét báo cáo đánh giá tác động môi trường có đạt chất lượng hay không, nếu chưa đạt, tại sao chính quyền chấp thuận?
Chính quyền địa phương, Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch hãy trả lời một cách rõ ràng, minh bạch, thuyết phục.
Đối với doanh nghiệp, đấu giá đất, làm dự án đúng trình tự thủ tục theo quy định của pháp luật. Còn trong quá trình xây dựng, xem xét có vi phạm gì không. Cụ thể, có xâm lấn diện tích đất ngoài đất trúng thầu và cấp phép triển khai dự án hay không, có vi phạm về gây ô nhiễm môi trường, làm ảnh hưởng đến hệ sinh thái vùng di sản vịnh Hạ Long hay không?
Nếu có vi phạm thì xử lý theo các quy định của pháp luật, và bắt buộc doanh nghiệp phải khắc phục hậu quả. Còn nếu không có vi phạm, thì doanh nghiệp tiếp tục hoạt động bình thường, có sự kiểm tra, giám sát của các cơ quan quản lý.
Hãy có cái nhìn công tâm, việc gì thuộc trách nhiệm của chính quyền, việc gì thuộc trách nhiệm của doanh nghiệp.
//THANH PHONG
📻 #TuoiTre| Doanh nghiệp xây khu đô thị lấn 3,88 ha vùng đệm vịnh Hạ Long nói gì?
.
⚡instant view⚡
.
T U O I 📻 T R E
TUOI TRE ONLINE
Doanh nghiệp xây khu đô thị lấn 3,88ha vùng đệm vịnh Hạ Long nói gì?
Chủ đầu tư dự án khu đô thị có 3,88ha thuộc vùng đệm vịnh Hạ Long cho biết được tỉnh Quảng Ninh phê duyệt sau khi xin ý kiến các bộ, ngành liên quan.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
VỤ THÀNH BƯỞI & NGÀNH GIAO THÔNG
(Phần 1: Vụ việc Thành Bưởi)
Trước hết, cần nói rõ cậu viết 2 phần:
1. Vụ việc Thành Bưởi.
2. Sự lạc hậu về quy định kinh doanh ngành vận tải hành khách ở VN.
A/c đọc cần minh định từng phần, đừng chập choạng 2 phần và bài viết cũng là cho một số a/c không hiểu về luật và thực tế ngành dịch vụ vận tải hành khách rồi phán lung tung. Cậu chỉ đóng vai “người quan sát” và hiểu khá rõ về ngành này nên chia sẻ.
I. VỤ VIỆC THÀNH BƯỞI
Chiều 26.10, khi nghe các cơ sở của Thành Bưởi bị kiểm tra, tôi có hỏi anh em là Công an TP.HCM hay Công an Đồng Nai kiểm tra.
- Nếu là Công an Đồng Nai kiểm tra thì nghĩa là mở rộng vụ tai nạn ngày 30.9 ở địa phận tỉnh này (vụ việc làm 4 người chết, 5 người bị thương). Mở rộng vụ này thì nguy cơ hình sự mà Thành Bưởi “dính” là việc tài xế bị treo bằng mà vẫn được lái.
Do theo quy định, trước mỗi chuyến xe thì điều hành phải kiểm tra bằng lái của tài xế, nên nếu tài xế đang bị tước bằng lái mà vẫn giao xe thì điều hành có thể liên đới và nếu chủ công ty biết mà vẫn để xảy ra thì cũng liên đới luôn.
Nhưng chắc khó có chuyện điều hành “đổ” cho chủ doanh nghiệp trong trường hợp này. Cho nên, nếu mở rộng vụ tai nạn thì khả năng xử lý Thành Bưởi ở mức hành chính.
- Nếu là Công an TP.HCM làm thì vấn đề chạy xe tuyến “núp bóng” xe hợp đồng chưa đủ để hình sự, vì có thể chỉ ở mức xử lý hành chính và cao nhất là rút giấy phép một thời gian. Tử huyệt cho Thành Bưởi là nguy cơ bị truy cứu hình sự tội “trốn thuế”.
Người biết chuyện thì họ quan sát và nhìn vụ việc như thế đấy!
Nếu đúng Thành Bưởi trốn thuế thì không khó để công an lần ra. Đơn giản là chỉ cần mời làm việc nhân viên xếp lệnh, kế toán, nhân viên kinh doanh.
Khi mời lên, cậu tin chắc bằng vài nghiệp vụ nhỏ thì không khó để phần lớn các nhân viên này “khai không kịp ghi”.
Tiếp theo, chỉ cần cung cấp tài khoản kèm password để cơ quan công an thử đăng nhập rồi xuất dữ liệu phần mềm quản lý sẽ ra đủ số lượng khách, số lượng chuyến. Bấy nhiêu là cũng đủ để “giải tán lớp học” đối với Thành Bưởi.
Khi đó, việc kiểm tra, tạm thời phong toả máy chủ để trích xuất dữ liệu nhằm chính thức hoá bằng chứng là xong.
Ngày 20.10, cậu nhận được hình ảnh dàn xe xuất hiện trên QL20 có phong cách giống Thành Bưởi, mang tên là Thành Lê (cùng tên và họ của “boss” Thành Bưởi) rồi cũng tập hợp xe ở địa điểm “hao hao” nên cậu nghi nghi về nguồn gốc. Nếu cậu nghi đúng, thì xem như từ sớm, Thành Bưởi đã có sự chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Nhân đây, xin nói thêm là cậu biết rõ khá nhiều hệ thống quản lý của các nhà xe đang sử dụng, trong đó có dữ liệu gì, trích xuất được đến mức nào, nên cậu cũng hiểu rằng khoét vào đây thì đủ để “chiếu tướng”.
Qua đó, cậu cũng biết rằng bị phong toả máy chủ thì vẫn copy back-end của hệ thống để tạm qua nơi khác (có thể máy chủ ảo) để dùng.
Nên việc Thành Bưởi viết rằng do bị thu máy chủ nên ngưng hoạt động thì không thuyết phục được cậu. Đó là cách Thành Bưởi chọn lựa nhưng không phải là cách bất khả kháng.
Vì thế, việc anh chị nào nói rằng sao thu máy chủ khiến doanh nghiệp ngưng hoạt động, hơn 1.000 người thất nghiệp thì chẳng hiểu vấn đề, mà phán lung tung.
Còn việc cơ quan công an phong toả máy chủ thì là cần thiết nếu muốn chứng minh Thành Bưởi trốn thuế - như cậu đề cập ở trên. Có trốn thuế hay không, chờ xem cơ quan công an kết luận chứ cậu không dám kết luận.
Nhưng nếu có trốn thuế, thì vấn đề mà Thành Bưởi phải đối mặt là tiền khắc phục hậu quả trốn thuế. Con số lớn hơn, nhưng cậu tạm tính mão mỗi ngày Thành Bưởi chạy 80 lượt mỗi chiều Sài Gòn – Đà Lạt thì vị chi khoảng 160 lượt mỗi ngày (chưa tính phần TP.HCM – Cần Thơ). Tỷ lệ occupancy của xe Thành Bưởi trung bình khoảng 70%, cậu tạm tính 65%.
Thành Bưởi có nhiều loại xe: giường nằm thường, buồng nằm (34 giường) và phòng nằm (22 giường – riêng loại này mà truy ra việc bán giường đôi thì còn đẻ khối chuyện).
Tạm cho trung bình xe Thành Bưởi là 30 giường/xe. Tính occupancy vào thì tạm cho trung bình mỗi xe khoảng 20 khách/chuyến. Giá vé nhiều loại, cậu tạm tính trung bình là 300.000 đ/vé.
//NGO MINH TRI
(Phần 1: Vụ việc Thành Bưởi)
Trước hết, cần nói rõ cậu viết 2 phần:
1. Vụ việc Thành Bưởi.
2. Sự lạc hậu về quy định kinh doanh ngành vận tải hành khách ở VN.
A/c đọc cần minh định từng phần, đừng chập choạng 2 phần và bài viết cũng là cho một số a/c không hiểu về luật và thực tế ngành dịch vụ vận tải hành khách rồi phán lung tung. Cậu chỉ đóng vai “người quan sát” và hiểu khá rõ về ngành này nên chia sẻ.
I. VỤ VIỆC THÀNH BƯỞI
Chiều 26.10, khi nghe các cơ sở của Thành Bưởi bị kiểm tra, tôi có hỏi anh em là Công an TP.HCM hay Công an Đồng Nai kiểm tra.
- Nếu là Công an Đồng Nai kiểm tra thì nghĩa là mở rộng vụ tai nạn ngày 30.9 ở địa phận tỉnh này (vụ việc làm 4 người chết, 5 người bị thương). Mở rộng vụ này thì nguy cơ hình sự mà Thành Bưởi “dính” là việc tài xế bị treo bằng mà vẫn được lái.
Do theo quy định, trước mỗi chuyến xe thì điều hành phải kiểm tra bằng lái của tài xế, nên nếu tài xế đang bị tước bằng lái mà vẫn giao xe thì điều hành có thể liên đới và nếu chủ công ty biết mà vẫn để xảy ra thì cũng liên đới luôn.
Nhưng chắc khó có chuyện điều hành “đổ” cho chủ doanh nghiệp trong trường hợp này. Cho nên, nếu mở rộng vụ tai nạn thì khả năng xử lý Thành Bưởi ở mức hành chính.
- Nếu là Công an TP.HCM làm thì vấn đề chạy xe tuyến “núp bóng” xe hợp đồng chưa đủ để hình sự, vì có thể chỉ ở mức xử lý hành chính và cao nhất là rút giấy phép một thời gian. Tử huyệt cho Thành Bưởi là nguy cơ bị truy cứu hình sự tội “trốn thuế”.
Người biết chuyện thì họ quan sát và nhìn vụ việc như thế đấy!
Nếu đúng Thành Bưởi trốn thuế thì không khó để công an lần ra. Đơn giản là chỉ cần mời làm việc nhân viên xếp lệnh, kế toán, nhân viên kinh doanh.
Khi mời lên, cậu tin chắc bằng vài nghiệp vụ nhỏ thì không khó để phần lớn các nhân viên này “khai không kịp ghi”.
Tiếp theo, chỉ cần cung cấp tài khoản kèm password để cơ quan công an thử đăng nhập rồi xuất dữ liệu phần mềm quản lý sẽ ra đủ số lượng khách, số lượng chuyến. Bấy nhiêu là cũng đủ để “giải tán lớp học” đối với Thành Bưởi.
Khi đó, việc kiểm tra, tạm thời phong toả máy chủ để trích xuất dữ liệu nhằm chính thức hoá bằng chứng là xong.
Ngày 20.10, cậu nhận được hình ảnh dàn xe xuất hiện trên QL20 có phong cách giống Thành Bưởi, mang tên là Thành Lê (cùng tên và họ của “boss” Thành Bưởi) rồi cũng tập hợp xe ở địa điểm “hao hao” nên cậu nghi nghi về nguồn gốc. Nếu cậu nghi đúng, thì xem như từ sớm, Thành Bưởi đã có sự chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Nhân đây, xin nói thêm là cậu biết rõ khá nhiều hệ thống quản lý của các nhà xe đang sử dụng, trong đó có dữ liệu gì, trích xuất được đến mức nào, nên cậu cũng hiểu rằng khoét vào đây thì đủ để “chiếu tướng”.
Qua đó, cậu cũng biết rằng bị phong toả máy chủ thì vẫn copy back-end của hệ thống để tạm qua nơi khác (có thể máy chủ ảo) để dùng.
Nên việc Thành Bưởi viết rằng do bị thu máy chủ nên ngưng hoạt động thì không thuyết phục được cậu. Đó là cách Thành Bưởi chọn lựa nhưng không phải là cách bất khả kháng.
Vì thế, việc anh chị nào nói rằng sao thu máy chủ khiến doanh nghiệp ngưng hoạt động, hơn 1.000 người thất nghiệp thì chẳng hiểu vấn đề, mà phán lung tung.
Còn việc cơ quan công an phong toả máy chủ thì là cần thiết nếu muốn chứng minh Thành Bưởi trốn thuế - như cậu đề cập ở trên. Có trốn thuế hay không, chờ xem cơ quan công an kết luận chứ cậu không dám kết luận.
Nhưng nếu có trốn thuế, thì vấn đề mà Thành Bưởi phải đối mặt là tiền khắc phục hậu quả trốn thuế. Con số lớn hơn, nhưng cậu tạm tính mão mỗi ngày Thành Bưởi chạy 80 lượt mỗi chiều Sài Gòn – Đà Lạt thì vị chi khoảng 160 lượt mỗi ngày (chưa tính phần TP.HCM – Cần Thơ). Tỷ lệ occupancy của xe Thành Bưởi trung bình khoảng 70%, cậu tạm tính 65%.
Thành Bưởi có nhiều loại xe: giường nằm thường, buồng nằm (34 giường) và phòng nằm (22 giường – riêng loại này mà truy ra việc bán giường đôi thì còn đẻ khối chuyện).
Tạm cho trung bình xe Thành Bưởi là 30 giường/xe. Tính occupancy vào thì tạm cho trung bình mỗi xe khoảng 20 khách/chuyến. Giá vé nhiều loại, cậu tạm tính trung bình là 300.000 đ/vé.
//NGO MINH TRI
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Mão mão doanh thu 1 ngày khoảng 960 triệu đồng, vị chi 1 tháng hòm hòm 28 tỉ (con số thực có thể lớn hơn rất nhiều). Số này tính theo năm, nếu báo cáo thuế giảm đi thì chỉ riêng phần VAT đã không nhỏ.
Cậu sẽ không bất ngờ nếu kết luận số thuế hụt thu trong vụ này lên mức ngang ngửa thiệt hại ngân sách ở một số vụ đại án.
Đến đây, cậu viết xong về Thành Bưởi. Phần 2 là từ vụ Thành Bưởi, cậu nói đến bất cập của quy định kinh doanh vận tải hành khách ở VN. Ngày mai, cậu viết tiếp phần 2.
P/S: Cậu biết, anh Thành - Thành Bưởi là người có tính chiến đấu rất cao, luôn quyết liệt. Nhưng thực sự, theo cậu, trong tình huống hiện nay thì cách phản ứng vừa qua của anh Thành không có lợi cho anh đâu.
🗼 #VTV24 | Đề xuất tước giấy phép Nhà xe Thành Bưởi đến 3 tháng
.
⚡instant view⚡
.
V T V 2 4 🗼
Cậu sẽ không bất ngờ nếu kết luận số thuế hụt thu trong vụ này lên mức ngang ngửa thiệt hại ngân sách ở một số vụ đại án.
Đến đây, cậu viết xong về Thành Bưởi. Phần 2 là từ vụ Thành Bưởi, cậu nói đến bất cập của quy định kinh doanh vận tải hành khách ở VN. Ngày mai, cậu viết tiếp phần 2.
P/S: Cậu biết, anh Thành - Thành Bưởi là người có tính chiến đấu rất cao, luôn quyết liệt. Nhưng thực sự, theo cậu, trong tình huống hiện nay thì cách phản ứng vừa qua của anh Thành không có lợi cho anh đâu.
🗼 #VTV24 | Đề xuất tước giấy phép Nhà xe Thành Bưởi đến 3 tháng
.
⚡instant view⚡
.
V T V 2 4 🗼
BAO DIEN TU VTV
Đề xuất tước giấy phép Nhà xe Thành Bưởi đến 3 tháng
VTV.vn - Với nhiều vi phạm trong hoạt động vận tải, nhà xe Thành Bưởi sẽ bị phạt 90 triệu đồng, tước giấy phép kinh doanh 1-3 tháng.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
VỤ THÀNH BƯỞI & NGÀNH GIAO THÔNG
(Phần 2: Sự lạc hậu về quy định kinh doanh vận tải hành khách)
Như đã nói, cậu viết tiếp phần 2 để qua vụ Thành Bưởi - được xem là điển hình về xe "hợp đồng" - cũng đánh giá rõ sự lạc hậu của quy định kinh doanh vận tải hành khách.
Tất nhiên, khi còn là quy định của Nhà nước thì phải tuân thủ, nhưng cũng đã đến lúc cần xem lại quy định.
Từng đi một số nước phát triển, cậu có thể khẳng định về nỗ lực hoàn thiện dịch vụ (trừ vụ chạy ẩu) thì các nhà xe ở VN chẳng hề thua kém các nước. (Cần nói rõ “nỗ lực” nhé).
Thế nhưng, tổng thể dịch vụ vận chuyển hành khách của VN thì thua các nước phát triển, mà nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là do quy định của pháp lý và tư duy quy hoạch sai lầm - theo quan điểm của cậu.
Về quy định quản lý, trước đây, chúng ta có Nghị định 86, rồi từ năm 2021 đến giờ thì Nghị định 10 quy định “Về kinh doanh và điều kiện kinh doanh vận tải bằng xe ô tô”. Cả 2 nghị định này đều quá ôm đồm và rối rắm khi phân chia quá nhiều hình thức kinh doanh: xe taxi, xe tuyến (chạy bến này đến bến kia), xe hợp đồng, xe chở khách du lịch, xe trung chuyển…
Trong đó, vấn đề dư luận hay phản ánh nhất là chạy xe tuyến “núp bóng” hình thức xe hợp đồng. Nói nôm na, xe tuyến là đăng ký vào bến, hoạt động cố định giữa 2 địa phương, ví dụ xe tuyến TP.HCM - Đà Lạt.
Xe hợp đồng là xe thuê theo chuyến, nhiều nhà xe vẫn chạy tuyến mà núp bóng xe hợp đồng tức cho đặt chỗ, bán vé, xong thì lập danh sách khách để dùng 1 tư cách pháp nhân, hoặc 1 người đại diện để ký hợp đồng với nhà xe. Toàn bộ nhóm khách phải thống nhất 1 điểm đi 1 điểm đến.
Sau một thời gian xe tuyến “núp bóng” xe hợp đồng rầm rộ quá thì Nghị định 10 thay Nghị định 86 có bổ sung chi tiết là hàng tháng, số lần chạy của xe hợp đồng không được có quá 30% chuyến trùng nhau cả điểm đi lẫn điểm đến.
Về bản chất, đây là quản không được rồi quy định bất cập, bởi đơn thuần nếu cậu có chiếc xe chuyên cung cấp cho 1 đối tác (không phải bán vé lẻ), thì việc trùng hành trình có thể lên đến 100% và như thế chẳng có gì sai, miễn sao chạy tuân thủ pháp luật. Như vậy cớ sao bị cấm.
Ngược lại, trong thực tế thì quy định này cũng chẳng làm khó được hãng xe nào, bởi chỉ cần chọn chi tiết điểm đi điểm đến khác một tí là xong. Nay cậu chạy đến phường 1 của Đà Lạt, thì mai chuyển sang đỗ khách phường 2. Điểm lên khách mới quan trọng, điểm đỗ khách thì khó gì.
Vấn đề đặt ra là cần gì phải phân loại như vậy, chỉ đơn thuần xe nào đáp ứng đủ điều kiện kinh doanh thì hoạt động. Xe được phép chạy trên đường nào thì phải tuân thủ. Xong! Chỉ cần đón khách và trả khách ở những nơi được phép dừng đỗ là xong.
Ví dụ, cậu có chiếc xe, trong tuần chạy đưa đón công ty, cuối cùng xe trống thì cậu đem chạy tuyến để khai thác khách đông cuối tuần. Sao cứ phải phù hiệu xe nào chạy xe đó!?
Ở đây, sẽ có những người cho rằng cứ được dừng đỗ là đón trả khách thì những chiếc xe lớn cứ chạy vòng vòng gây kẹt xe này kia.
Xin thưa, đó là suy nghĩ của người ngoài nghề, thực tế thì chỉ có những chủ xe bị “khùng” mới điều nguyên con xe lớn chạy lòng vòng trong thành phố đón từng khách. Vì sao? Hiện nay gần như chủ xe lẻ 1-2 xe không còn nữa, hầu hết là doanh nghiệp nhiều xe.
Tiêu tốn nhiên liệu một chiếc xe lớn chạy trong nội đô có thể lên đến 30 lít/100 km. Chiếc xe mua cũng trên dưới 4 tỉ đồng. Và xe lớn mà cứ chạy rồi dừng chờ lên xuống khách trong thành phố thì máy xe rất nhanh xuống.
Vì thế, hầu hết đều dùng xe nhỏ để trung chuyển khách về một điểm, chừng 600 - 700 triệu là có 1 chiếc xe nhỏ để trung chuyển ngon, 1 xe trung chuyển có thể phục vụ đưa khách cho hết xe này đến xe kia, tiêu tốn nhiên liệu chỉ khoảng 8-9 lít/100 km.
Quan trọng hơn, chạy xe lớn trong thành phố rất chậm, mất thời gian, ảnh hưởng đến giờ xuất phát thì sẽ ảnh hưởng đến chu kỳ quay vòng xe - cái này ảnh hưởng trực tiếp đến doanh thu vì quay vòng xe càng ít thì doanh thu càng thấp.
Từ những nguyên nhân trên, doanh nghiệp thường chỉ chọn 1 điểm tập trung khách sao cho thuận tiện nhất rồi đi luôn, không ai rảnh để làm chuyện như “người ngoại đạo” nghĩ.
(Phần 2: Sự lạc hậu về quy định kinh doanh vận tải hành khách)
Như đã nói, cậu viết tiếp phần 2 để qua vụ Thành Bưởi - được xem là điển hình về xe "hợp đồng" - cũng đánh giá rõ sự lạc hậu của quy định kinh doanh vận tải hành khách.
Tất nhiên, khi còn là quy định của Nhà nước thì phải tuân thủ, nhưng cũng đã đến lúc cần xem lại quy định.
Từng đi một số nước phát triển, cậu có thể khẳng định về nỗ lực hoàn thiện dịch vụ (trừ vụ chạy ẩu) thì các nhà xe ở VN chẳng hề thua kém các nước. (Cần nói rõ “nỗ lực” nhé).
Thế nhưng, tổng thể dịch vụ vận chuyển hành khách của VN thì thua các nước phát triển, mà nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là do quy định của pháp lý và tư duy quy hoạch sai lầm - theo quan điểm của cậu.
Về quy định quản lý, trước đây, chúng ta có Nghị định 86, rồi từ năm 2021 đến giờ thì Nghị định 10 quy định “Về kinh doanh và điều kiện kinh doanh vận tải bằng xe ô tô”. Cả 2 nghị định này đều quá ôm đồm và rối rắm khi phân chia quá nhiều hình thức kinh doanh: xe taxi, xe tuyến (chạy bến này đến bến kia), xe hợp đồng, xe chở khách du lịch, xe trung chuyển…
Trong đó, vấn đề dư luận hay phản ánh nhất là chạy xe tuyến “núp bóng” hình thức xe hợp đồng. Nói nôm na, xe tuyến là đăng ký vào bến, hoạt động cố định giữa 2 địa phương, ví dụ xe tuyến TP.HCM - Đà Lạt.
Xe hợp đồng là xe thuê theo chuyến, nhiều nhà xe vẫn chạy tuyến mà núp bóng xe hợp đồng tức cho đặt chỗ, bán vé, xong thì lập danh sách khách để dùng 1 tư cách pháp nhân, hoặc 1 người đại diện để ký hợp đồng với nhà xe. Toàn bộ nhóm khách phải thống nhất 1 điểm đi 1 điểm đến.
Sau một thời gian xe tuyến “núp bóng” xe hợp đồng rầm rộ quá thì Nghị định 10 thay Nghị định 86 có bổ sung chi tiết là hàng tháng, số lần chạy của xe hợp đồng không được có quá 30% chuyến trùng nhau cả điểm đi lẫn điểm đến.
Về bản chất, đây là quản không được rồi quy định bất cập, bởi đơn thuần nếu cậu có chiếc xe chuyên cung cấp cho 1 đối tác (không phải bán vé lẻ), thì việc trùng hành trình có thể lên đến 100% và như thế chẳng có gì sai, miễn sao chạy tuân thủ pháp luật. Như vậy cớ sao bị cấm.
Ngược lại, trong thực tế thì quy định này cũng chẳng làm khó được hãng xe nào, bởi chỉ cần chọn chi tiết điểm đi điểm đến khác một tí là xong. Nay cậu chạy đến phường 1 của Đà Lạt, thì mai chuyển sang đỗ khách phường 2. Điểm lên khách mới quan trọng, điểm đỗ khách thì khó gì.
Vấn đề đặt ra là cần gì phải phân loại như vậy, chỉ đơn thuần xe nào đáp ứng đủ điều kiện kinh doanh thì hoạt động. Xe được phép chạy trên đường nào thì phải tuân thủ. Xong! Chỉ cần đón khách và trả khách ở những nơi được phép dừng đỗ là xong.
Ví dụ, cậu có chiếc xe, trong tuần chạy đưa đón công ty, cuối cùng xe trống thì cậu đem chạy tuyến để khai thác khách đông cuối tuần. Sao cứ phải phù hiệu xe nào chạy xe đó!?
Ở đây, sẽ có những người cho rằng cứ được dừng đỗ là đón trả khách thì những chiếc xe lớn cứ chạy vòng vòng gây kẹt xe này kia.
Xin thưa, đó là suy nghĩ của người ngoài nghề, thực tế thì chỉ có những chủ xe bị “khùng” mới điều nguyên con xe lớn chạy lòng vòng trong thành phố đón từng khách. Vì sao? Hiện nay gần như chủ xe lẻ 1-2 xe không còn nữa, hầu hết là doanh nghiệp nhiều xe.
Tiêu tốn nhiên liệu một chiếc xe lớn chạy trong nội đô có thể lên đến 30 lít/100 km. Chiếc xe mua cũng trên dưới 4 tỉ đồng. Và xe lớn mà cứ chạy rồi dừng chờ lên xuống khách trong thành phố thì máy xe rất nhanh xuống.
Vì thế, hầu hết đều dùng xe nhỏ để trung chuyển khách về một điểm, chừng 600 - 700 triệu là có 1 chiếc xe nhỏ để trung chuyển ngon, 1 xe trung chuyển có thể phục vụ đưa khách cho hết xe này đến xe kia, tiêu tốn nhiên liệu chỉ khoảng 8-9 lít/100 km.
Quan trọng hơn, chạy xe lớn trong thành phố rất chậm, mất thời gian, ảnh hưởng đến giờ xuất phát thì sẽ ảnh hưởng đến chu kỳ quay vòng xe - cái này ảnh hưởng trực tiếp đến doanh thu vì quay vòng xe càng ít thì doanh thu càng thấp.
Từ những nguyên nhân trên, doanh nghiệp thường chỉ chọn 1 điểm tập trung khách sao cho thuận tiện nhất rồi đi luôn, không ai rảnh để làm chuyện như “người ngoại đạo” nghĩ.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Điểm tập trung đó còn phải giảm tối đa rủi ro kẹt xe và nhà xe có thừa kinh nghiệm để tính, vì kẹt thì người thiệt hại đầu tiên là nhà xe.
Trong khi đó, xe tuyến vào bến thì nhìn bến xe miền Tây và bến xe miền Đông mới đều xa.
Cái này, nhiều ông chuyên gia không rõ đi nước ngoài đã thực địa sử dụng xe khách chưa mà phán như đúng rồi. Kinh nghiệm thực tế cậu đi xe khách ở Melbourne (Úc), Washington D.C và New York (Mỹ) thì khu vực bến xe đều linh hoạt và ở gần trung tâm.
Cụ thể, ở Melbourne thì nhà xe cũng ở chỗ ga Flinders (nãy gõ nhầm là Blinder) hoặc bến Southern Cross cũng là bến tàu điện, rồi tương tự ở Washington D.C và New York thì đều đến Union Station rất ư là trung tâm.
Vì sao, khi xã hội phát triển, việc di chuyển xe chủ yếu là tuyến ngắn, còn tuyến dài thì có hàng không rồi (hàng không giả rẻ ngày càng phát triển).
Tuyến ngắn chi phí thấp thì người dân không thể tốn nhiều cho chi phí trung chuyển. Nhìn thử bến xe miền Đông mới, nếu từ trung tâm TP.HCM ra đến đó thì mất phải 150k-200k tiền xe ôm, taxi thì còn tốn nữa. Nếu đến đó chỉ để đi Vũng Tàu với vé xe chỉ 120k/người thì rõ dở hơi.
Bao lâu nay, ở TP.HCM, các nhà xe dùng xe trung chuyển đưa đón là văn minh vì gom người lên di chuyển chung trên xe nhỏ, đỡ tốn nhiều xe vẫn đỡ hơn mỗi người tự đi.
Các nước chẳng quy định rườm rà như VN, chỉ cần xe có đăng ký kinh doanh thì chạy thôi, dừng đỗ đúng những vị trí đường không cấm là được.
Thêm vào đó, cần xem lại quy định về việc thành lập bến xe, miễn sao cứ vào nề nềp là được, sao cứ phải đòi hỏi quy mô quá lớn và tiêu chí phức tạp, rối rắm, kèm theo đó lại cứ hay viện lý do “an ninh trật tự”.
Quan trọng là tạo điều kiện cho doanh nghiệp hoạt động và thuận tiện cho hành khách nhưng không gây ảnh hưởng đến trật tự (hợp lý) chung. Đừng can thiệp quá sâu vào thị trường trong ngành dịch vụ thế này.
Thực tế, vì nhu cầu mà giờ thì TP.HCM đã tự hình thành như khu vực lên xuống khách theo nhu cầu và đến giờ vẫn rất ổn.
Ví dụ: khu quận 5 là các tuyến xe miền Tây vì đúng hướng, đồng thời lưu lượng khách đáng kể là khách đi khám bệnh ở BV Chợ Rẫy, BV ĐH Y Dược, Medic Hòa Hảo (nằm ở Q.10 sát Q.5).
Người dân cứ lên xe, xong được trung chuyển đến tận bệnh viện. Theo từng nhóm như vậy đi chung xe trung chuyển thì vừa tiết kiệm, vừa đỡ nhiều xe chạy cùng lúc trên đường.
Khu quận 1 là các tuyến nối đến những địa điểm du lịch như Nha Trang, Đà Lạt, Vũng Tàu, Mũi Né… Khách du lịch nước ngoài tìm đến đây để đi rất nhiều vì thuận tiện và theo đúng thói quen ở nước họ.
Để thu hút khách, các nhà xe tự biết cách tăng cường dịch vụ nhằm cạnh tranh nhau. Đến giờ, nhiều nhà xe làm cả phòng chờ như hạng business của hàng không, nếu vào bến xe mà làm thì chắc làm bằng niềm tin. Mà nhìn các bến xe VN hiện nay thì hầu hết thấy chán, bảo đưa con xe xịn vào đó đón khách thì đúng là làm giảm giá trị chiếc xe lẫn dịch vụ.
Rồi chưa kể, có cả tình trạng cho một ông nhà xe khai thác bến xe của một thành phố, thì bảo làm sao nhà xe khác vào? Vì như thế là vừa đá bóng vừa thổi còi.
Trong khi đó, việc cơ quan quản lý cần tập trung làm là kiểm soát thu thuế để đảm bảo công bằng và siết chặt việc tuân thủ về an toàn giao thông.
Vai trò của cơ quan chức năng là cứ tạo điều kiện cho doanh nghiệp hoạt động, đừng quy định rối rắm, và từ đó thu thuế, đồng thời đảm bảo an toàn cho người dân. Thế thôi, ôm đồm chi cho nhiều!
Thu thuế thì giờ cho khai báo, quản lý bằng cách kiểm tra random vì xe khách giờ có quy định gắn camera trong xe, đối chiếu với số lượng khai báo là xong mà hiện tại đã có quy định khai báo lên hệ thống này.
Quy định chặt là cứ gian 1 chuyến thì tính tất cả các chuyến đều gian, nhân số chêch lệch lên là nhà xe sợ xanh mặt. Xử chừng 1-2 ông làm gương, thậm chí truy cứu hình sự nếu khoản tiền gian lớn. Cứ thế thì đố ông nào dám gian. Còn trên đường khi kiểm tra xe chạy mà chưa khai báo trên hệ thống thì xử phạt. Xong!
Hơn 10 năm qua, cậu chưa bao giờ dám bước lên xe giường nằm để đi vì xe giường tầng thì trọng tâm xe cao nhưng xe chỉ có 2 trục trước và sau rất kém an toàn vì trọng tâm xe quá cao.
//NGO MINH TRI
Trong khi đó, xe tuyến vào bến thì nhìn bến xe miền Tây và bến xe miền Đông mới đều xa.
Cái này, nhiều ông chuyên gia không rõ đi nước ngoài đã thực địa sử dụng xe khách chưa mà phán như đúng rồi. Kinh nghiệm thực tế cậu đi xe khách ở Melbourne (Úc), Washington D.C và New York (Mỹ) thì khu vực bến xe đều linh hoạt và ở gần trung tâm.
Cụ thể, ở Melbourne thì nhà xe cũng ở chỗ ga Flinders (nãy gõ nhầm là Blinder) hoặc bến Southern Cross cũng là bến tàu điện, rồi tương tự ở Washington D.C và New York thì đều đến Union Station rất ư là trung tâm.
Vì sao, khi xã hội phát triển, việc di chuyển xe chủ yếu là tuyến ngắn, còn tuyến dài thì có hàng không rồi (hàng không giả rẻ ngày càng phát triển).
Tuyến ngắn chi phí thấp thì người dân không thể tốn nhiều cho chi phí trung chuyển. Nhìn thử bến xe miền Đông mới, nếu từ trung tâm TP.HCM ra đến đó thì mất phải 150k-200k tiền xe ôm, taxi thì còn tốn nữa. Nếu đến đó chỉ để đi Vũng Tàu với vé xe chỉ 120k/người thì rõ dở hơi.
Bao lâu nay, ở TP.HCM, các nhà xe dùng xe trung chuyển đưa đón là văn minh vì gom người lên di chuyển chung trên xe nhỏ, đỡ tốn nhiều xe vẫn đỡ hơn mỗi người tự đi.
Các nước chẳng quy định rườm rà như VN, chỉ cần xe có đăng ký kinh doanh thì chạy thôi, dừng đỗ đúng những vị trí đường không cấm là được.
Thêm vào đó, cần xem lại quy định về việc thành lập bến xe, miễn sao cứ vào nề nềp là được, sao cứ phải đòi hỏi quy mô quá lớn và tiêu chí phức tạp, rối rắm, kèm theo đó lại cứ hay viện lý do “an ninh trật tự”.
Quan trọng là tạo điều kiện cho doanh nghiệp hoạt động và thuận tiện cho hành khách nhưng không gây ảnh hưởng đến trật tự (hợp lý) chung. Đừng can thiệp quá sâu vào thị trường trong ngành dịch vụ thế này.
Thực tế, vì nhu cầu mà giờ thì TP.HCM đã tự hình thành như khu vực lên xuống khách theo nhu cầu và đến giờ vẫn rất ổn.
Ví dụ: khu quận 5 là các tuyến xe miền Tây vì đúng hướng, đồng thời lưu lượng khách đáng kể là khách đi khám bệnh ở BV Chợ Rẫy, BV ĐH Y Dược, Medic Hòa Hảo (nằm ở Q.10 sát Q.5).
Người dân cứ lên xe, xong được trung chuyển đến tận bệnh viện. Theo từng nhóm như vậy đi chung xe trung chuyển thì vừa tiết kiệm, vừa đỡ nhiều xe chạy cùng lúc trên đường.
Khu quận 1 là các tuyến nối đến những địa điểm du lịch như Nha Trang, Đà Lạt, Vũng Tàu, Mũi Né… Khách du lịch nước ngoài tìm đến đây để đi rất nhiều vì thuận tiện và theo đúng thói quen ở nước họ.
Để thu hút khách, các nhà xe tự biết cách tăng cường dịch vụ nhằm cạnh tranh nhau. Đến giờ, nhiều nhà xe làm cả phòng chờ như hạng business của hàng không, nếu vào bến xe mà làm thì chắc làm bằng niềm tin. Mà nhìn các bến xe VN hiện nay thì hầu hết thấy chán, bảo đưa con xe xịn vào đó đón khách thì đúng là làm giảm giá trị chiếc xe lẫn dịch vụ.
Rồi chưa kể, có cả tình trạng cho một ông nhà xe khai thác bến xe của một thành phố, thì bảo làm sao nhà xe khác vào? Vì như thế là vừa đá bóng vừa thổi còi.
Trong khi đó, việc cơ quan quản lý cần tập trung làm là kiểm soát thu thuế để đảm bảo công bằng và siết chặt việc tuân thủ về an toàn giao thông.
Vai trò của cơ quan chức năng là cứ tạo điều kiện cho doanh nghiệp hoạt động, đừng quy định rối rắm, và từ đó thu thuế, đồng thời đảm bảo an toàn cho người dân. Thế thôi, ôm đồm chi cho nhiều!
Thu thuế thì giờ cho khai báo, quản lý bằng cách kiểm tra random vì xe khách giờ có quy định gắn camera trong xe, đối chiếu với số lượng khai báo là xong mà hiện tại đã có quy định khai báo lên hệ thống này.
Quy định chặt là cứ gian 1 chuyến thì tính tất cả các chuyến đều gian, nhân số chêch lệch lên là nhà xe sợ xanh mặt. Xử chừng 1-2 ông làm gương, thậm chí truy cứu hình sự nếu khoản tiền gian lớn. Cứ thế thì đố ông nào dám gian. Còn trên đường khi kiểm tra xe chạy mà chưa khai báo trên hệ thống thì xử phạt. Xong!
Hơn 10 năm qua, cậu chưa bao giờ dám bước lên xe giường nằm để đi vì xe giường tầng thì trọng tâm xe cao nhưng xe chỉ có 2 trục trước và sau rất kém an toàn vì trọng tâm xe quá cao.
//NGO MINH TRI
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Cứ nhìn sang các nước phát triển, xe chở nhiều người đều có 3 trục (sau 2 trục, trước 1 trục) để hạ trọng tâm xe dù xe không phải cao như xe giường nằm ở VN.
Lẽ ra, Bộ GTVT nên tập trung vào những chuyện này. Hay cũng để tăng cường kiểm soát dữ liệu từ thiết bị giám sát hành trình (hộp đen). Lâu nay, nhiều cách nói khiến người ta tưởng rằng cứ xe hợp đồng “lách luật” thì chạy ẩu, xe tuyến của bến thì chạy đàng hoàng.
Sẵn đây, cậu đề nghị Bộ GT-VT nên xem lại quy định chủng loại xe chạy trên các tuyến đường. Cứ nhìn tuyến lên Đà Lạt, nhiều nơi hay sạt lở, đường thì nhỏ mà vẫn cho những xe giường nằm dài thườn thượt chạy. Ngộ nhỡ bị sạt lở, chiều ngang của đường không đủ để xe quay đầu, xe nằm đó chờ rồi nó đổ thêm 1 đám sạt xuống thì khi đó thảm hoạ là khôn lường.
📻 #TuoiTre| ‘Bến cóc’ bao vây bến xe Miền Đông ở quận Bình Thạnh
.
⚡instant view⚡
.
T U O I 📻 T R E
Lẽ ra, Bộ GTVT nên tập trung vào những chuyện này. Hay cũng để tăng cường kiểm soát dữ liệu từ thiết bị giám sát hành trình (hộp đen). Lâu nay, nhiều cách nói khiến người ta tưởng rằng cứ xe hợp đồng “lách luật” thì chạy ẩu, xe tuyến của bến thì chạy đàng hoàng.
Sẵn đây, cậu đề nghị Bộ GT-VT nên xem lại quy định chủng loại xe chạy trên các tuyến đường. Cứ nhìn tuyến lên Đà Lạt, nhiều nơi hay sạt lở, đường thì nhỏ mà vẫn cho những xe giường nằm dài thườn thượt chạy. Ngộ nhỡ bị sạt lở, chiều ngang của đường không đủ để xe quay đầu, xe nằm đó chờ rồi nó đổ thêm 1 đám sạt xuống thì khi đó thảm hoạ là khôn lường.
📻 #TuoiTre| ‘Bến cóc’ bao vây bến xe Miền Đông ở quận Bình Thạnh
.
⚡instant view⚡
.
T U O I 📻 T R E
YouTube
‘Bến cóc’ bao vây bến xe Miền Đông ở quận Bình Thạnh
Tình trạng “xe dù, bến cóc” vẫn xảy ra nhan nhản. Quanh bến xe Miền Đông cũ (quận Bình Thạnh) những ngày này, “bến cóc” mọc lên như nấm…
#tinnong #báo_tuổi_trẻ
- Tin tức nhanh: https://tuoitre.vn
- Video nóng xem tại: https://video.tuoitre.vn
- Tin thời…
#tinnong #báo_tuổi_trẻ
- Tin tức nhanh: https://tuoitre.vn
- Video nóng xem tại: https://video.tuoitre.vn
- Tin thời…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Halloween chất kiểu Dubai
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
Xe bus có sẵn dù phục vụ khách yêu
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Media is too big
VIEW IN TELEGRAM
Độ thông minh và tinh xảo của chim dòng dọc khi làm tổ
Forwarded from loant.in CHECK VAR
VĂN HÓA TÌNH DỤC
1 – Tương tự như ăn uống ta có “văn hóa ẩm thực” thì môn giao hợp cũng có văn hóa, gọi là “văn hóa tình dục” và lịch sử của nó cũng y hệt lịch sử của ... văn hóa nói chung.
Thời Khổng giáo ngự trị ở phương Đông, người phụ nữ phải tuân theo phép “ tam tòng, tứ đức” thì trong tình dục địa vị của họ cũng y như vậy. Mỗi lần giao hợp, ấy là vợ “ hầu hạ” chồng, phục tùng khoái lạc của chồng mà thôi. Phụ nữ mà nghĩ đến khoái lạc là phụ nữ mất nết. Bởi vậy, nếu có chị em “cương còng” dám vụng trộm bên ngoài vì nhu cầu ham muốn, chắc chắn sẽ bị cả làng đấu tố gọt gáy bôi vôi, rồi đem “ bỏ rọ trôi sông”, thật kinh hãi quá!
Ở Phương Tây, thật tiếc, thân phận chị em cũng không may mắn gì hơn. Ta lấy văn hóa Hy lạp cổ đại làm ví dụ, bởi đây là chiếc nôi văn minh phương tây và ta đều biết rằng Hy Lạp thời đó đã có cơ cấu chính trị - xã hội khá tiên tiến. Chúng được quản trị bởi tầng lớp ưu tú, những quí tộc được tuyển chọn và đương nhiên, toàn là đàn ông.
Phụ nữ và trẻ em ở địa vị phụ thuộc, ăn theo. Họ hoàn toàn không có quyền trong đời sống chính trị. Phụ nữ Athens bị đối xử hoàn toàn như trẻ nít, nghĩa là phải chịu sự giám hộ về luật pháp bởi người thân là đàn ông, là chồng, cha hoặc anh trai...
Do quyền lực của đàn ông như vậy nên “ văn hóa tình dục” cũng lấy đàn ông là trung tâm, nói cách khác, tình dục tức là khoái lạc của đàn ông. Chấm hết. Chị em chỉ là công cụ phục vụ cho khoái lạc đó.
Rất giống phương Đông nhỉ?
Và từ đó cũng sinh ra quan niệm - cả ở Đông và Tây - đó là khi dương vật người đàn ông thâm nhập âm vật người đàn bà, ấy là người đàn bà đã bị chế ngự. Thao tác “xâm nhập” của đàn ông gần giống với hành vi “ xâm lược”, đoạt đất đai, chiếm đóng và áp đặt quyền lực. Tóm lại, văn hóa tình dục phản ánh mối quan hệ mang tính xã hội – chính trị cụ thể...
Bởi vậy, khi một người phụ nữ bị người đàn ông “chén rồi” thì phải theo anh ta, cả đời làm thân trâu ngựa, kiểu “nó là gà thì mình theo gà, nó là chó thì mình theo chó”, coi như cuộc đời mình là của “ nó” rồi.
Trong pho kiệt tác “ Anh hùng xạ điêu”, ở lớp “ tỷ võ chiêu thân”, gã Dương Khang chỉ vì lột được giày của Mục Niệm Từ thôi, mà nàng coi như bị lột quần áo, và cả đời phải theo Dương Khang, dù biết hắn là kẻ bội bạc, nhẫn tâm, kẻ cả đời nhận giặc làm cha .v.v..
2 – Còn quan niệm văn hóa khác về mặt giới tính học.
Đàn ông được xem là chủ động, nóng, mạnh mẽ còn phụ nữ thì thụ động, yếu ớt, ẩm ướt, lạnh vì mất nhiệt và sinh lực có sự rò rỉ, chẳng hạn kinh nguyệt là sự rò rỉ sinh lực.
Bởi vậy họ cần đoạt lấy nhiệt và sinh lực từ đàn ông thông qua tình dục.
Cứ mỗi lần “chén nhau” xong, phụ nữ thì phởn phơ cười toe toét, nhan sắc như hồi sinh má đỏ môi hồng trong khi đàn ông thì mệt mỏi ủ rũ mặt tái mét mắt lờ đờ. Nếu mần tình quá độ thì đàn ông sẽ ngỏm củ tỏi sớm vì bị “ hút quá nhiều sinh lực”.
Cho nên, đàn ông mất nhiệt gọi là đàn ông âm tính hay nữ tính hóa.
Đàn bà ngược lại, quá nhiều nhiệt sẽ thành đàn ông hóa.
Hệ quả là, giới tính không phải là cái gì ổn định đâu nhé. Có người đàn ông lấy vợ một thời gian bỗng chuyển hóa thành ... điền bà và ngược lại. Điều này phụ thuộc vào việc các cặp vợ chồng “chén nhau” như nào.
Tình dục, theo khoa học hiện đại, là việc tốt cho sức khỏe, nhưng sinh hoạt tình dục quá độ thì rất nguy hiểm cho đàn ông. Ngược lại, phụ nữ ... èo ôi, đàn ông càng nộp thuế nhiều họ càng mừng vì họ được nạp thêm năng lượng, họ càng phởn phơ...
Cho nên, các chị máy bay chăn phi công trẻ, càng ngày các chị càng trẻ ra là vì thế, trong khi chàng phi công kia, thôi đếu nói nữa, các anh chị đi mà tìm hiểu lấy!
Chốt lại, các anh có tuổi như tôi, nên đặt lịch giao hợp cho điều độ, ngày 2 đến 3 lần là được, đừng nhiều quá. Cũng như ăn uống vừa phải và đúng bữa sẽ tốt cho sức khỏe vậy!
3 – Văn hóa tình dục thời hiện đại, nhờ có cuộc cách mạng tình dục của các phong trào cánh tả, nhờ tư tưởng nam nữ bình quyền, nhờ học thuyết “ hết duyên thì buông bỏ” mà chị em phụ nữ ngày nay không còn khổ sở như thời xưa...
https://t.me/loantin/3239069
1 – Tương tự như ăn uống ta có “văn hóa ẩm thực” thì môn giao hợp cũng có văn hóa, gọi là “văn hóa tình dục” và lịch sử của nó cũng y hệt lịch sử của ... văn hóa nói chung.
Thời Khổng giáo ngự trị ở phương Đông, người phụ nữ phải tuân theo phép “ tam tòng, tứ đức” thì trong tình dục địa vị của họ cũng y như vậy. Mỗi lần giao hợp, ấy là vợ “ hầu hạ” chồng, phục tùng khoái lạc của chồng mà thôi. Phụ nữ mà nghĩ đến khoái lạc là phụ nữ mất nết. Bởi vậy, nếu có chị em “cương còng” dám vụng trộm bên ngoài vì nhu cầu ham muốn, chắc chắn sẽ bị cả làng đấu tố gọt gáy bôi vôi, rồi đem “ bỏ rọ trôi sông”, thật kinh hãi quá!
Ở Phương Tây, thật tiếc, thân phận chị em cũng không may mắn gì hơn. Ta lấy văn hóa Hy lạp cổ đại làm ví dụ, bởi đây là chiếc nôi văn minh phương tây và ta đều biết rằng Hy Lạp thời đó đã có cơ cấu chính trị - xã hội khá tiên tiến. Chúng được quản trị bởi tầng lớp ưu tú, những quí tộc được tuyển chọn và đương nhiên, toàn là đàn ông.
Phụ nữ và trẻ em ở địa vị phụ thuộc, ăn theo. Họ hoàn toàn không có quyền trong đời sống chính trị. Phụ nữ Athens bị đối xử hoàn toàn như trẻ nít, nghĩa là phải chịu sự giám hộ về luật pháp bởi người thân là đàn ông, là chồng, cha hoặc anh trai...
Do quyền lực của đàn ông như vậy nên “ văn hóa tình dục” cũng lấy đàn ông là trung tâm, nói cách khác, tình dục tức là khoái lạc của đàn ông. Chấm hết. Chị em chỉ là công cụ phục vụ cho khoái lạc đó.
Rất giống phương Đông nhỉ?
Và từ đó cũng sinh ra quan niệm - cả ở Đông và Tây - đó là khi dương vật người đàn ông thâm nhập âm vật người đàn bà, ấy là người đàn bà đã bị chế ngự. Thao tác “xâm nhập” của đàn ông gần giống với hành vi “ xâm lược”, đoạt đất đai, chiếm đóng và áp đặt quyền lực. Tóm lại, văn hóa tình dục phản ánh mối quan hệ mang tính xã hội – chính trị cụ thể...
Bởi vậy, khi một người phụ nữ bị người đàn ông “chén rồi” thì phải theo anh ta, cả đời làm thân trâu ngựa, kiểu “nó là gà thì mình theo gà, nó là chó thì mình theo chó”, coi như cuộc đời mình là của “ nó” rồi.
Trong pho kiệt tác “ Anh hùng xạ điêu”, ở lớp “ tỷ võ chiêu thân”, gã Dương Khang chỉ vì lột được giày của Mục Niệm Từ thôi, mà nàng coi như bị lột quần áo, và cả đời phải theo Dương Khang, dù biết hắn là kẻ bội bạc, nhẫn tâm, kẻ cả đời nhận giặc làm cha .v.v..
2 – Còn quan niệm văn hóa khác về mặt giới tính học.
Đàn ông được xem là chủ động, nóng, mạnh mẽ còn phụ nữ thì thụ động, yếu ớt, ẩm ướt, lạnh vì mất nhiệt và sinh lực có sự rò rỉ, chẳng hạn kinh nguyệt là sự rò rỉ sinh lực.
Bởi vậy họ cần đoạt lấy nhiệt và sinh lực từ đàn ông thông qua tình dục.
Cứ mỗi lần “chén nhau” xong, phụ nữ thì phởn phơ cười toe toét, nhan sắc như hồi sinh má đỏ môi hồng trong khi đàn ông thì mệt mỏi ủ rũ mặt tái mét mắt lờ đờ. Nếu mần tình quá độ thì đàn ông sẽ ngỏm củ tỏi sớm vì bị “ hút quá nhiều sinh lực”.
Cho nên, đàn ông mất nhiệt gọi là đàn ông âm tính hay nữ tính hóa.
Đàn bà ngược lại, quá nhiều nhiệt sẽ thành đàn ông hóa.
Hệ quả là, giới tính không phải là cái gì ổn định đâu nhé. Có người đàn ông lấy vợ một thời gian bỗng chuyển hóa thành ... điền bà và ngược lại. Điều này phụ thuộc vào việc các cặp vợ chồng “chén nhau” như nào.
Tình dục, theo khoa học hiện đại, là việc tốt cho sức khỏe, nhưng sinh hoạt tình dục quá độ thì rất nguy hiểm cho đàn ông. Ngược lại, phụ nữ ... èo ôi, đàn ông càng nộp thuế nhiều họ càng mừng vì họ được nạp thêm năng lượng, họ càng phởn phơ...
Cho nên, các chị máy bay chăn phi công trẻ, càng ngày các chị càng trẻ ra là vì thế, trong khi chàng phi công kia, thôi đếu nói nữa, các anh chị đi mà tìm hiểu lấy!
Chốt lại, các anh có tuổi như tôi, nên đặt lịch giao hợp cho điều độ, ngày 2 đến 3 lần là được, đừng nhiều quá. Cũng như ăn uống vừa phải và đúng bữa sẽ tốt cho sức khỏe vậy!
3 – Văn hóa tình dục thời hiện đại, nhờ có cuộc cách mạng tình dục của các phong trào cánh tả, nhờ tư tưởng nam nữ bình quyền, nhờ học thuyết “ hết duyên thì buông bỏ” mà chị em phụ nữ ngày nay không còn khổ sở như thời xưa...
https://t.me/loantin/3239069
Telegram
loant.in
Chính chị em có đã quyền “check” hàng trước khi yêu, trước khi cưới, và khi chị em không thỏa mãn thì chị em “ thay hàng” như xoành xoạch...
Hỡi ôi, tôi chính là nạn nhân của chị em đây!
//DO TRI HUNG
Hỡi ôi, tôi chính là nạn nhân của chị em đây!
//DO TRI HUNG
❤2