Forwarded from loant.in CHECK VAR
This media is not supported in your browser
VIEW IN TELEGRAM
CHỤP ẢNH TẠO DÁNG BÀN TAY SAO CHO BẮT MẮT
Forwarded from loant.in CHECK VAR
mai xa rồi ai ơi đừng bỏ lỡ
bụi phong sương cho nhòe vệt nắng chiều
dẫu đã biết ngàn năm xa vẫn thế
hãy thật lòng , để trọn nghĩa tin yêu .
bụi phong sương cho nhòe vệt nắng chiều
dẫu đã biết ngàn năm xa vẫn thế
hãy thật lòng , để trọn nghĩa tin yêu .
Forwarded from loant.in CHECK VAR
💡
CONTENT CREATOR
Khi Cả lớp muốn làm Youtuber/Tiktoker
Phần Tiktoker là mình mới thêm vào thôi. Còn trước đây lúc học lớp 4 con trai mình nói với mình là trong lớp khi thầy hỏi muốn làm gì trong tương lai thì cả lớp đều trả lời như vậy. Con trai mình lúc đó không xem Youtube thường nên nó không muốn thành Youtuber.
Đó là một câu chuyện kể lại vì nó liên quan đến phần mình muốn chia sẻ với anh em trong chủ đề này. Đó là nói về cái nghề làm nội dung (content creator). Mình có thể nói là người khá sớm trong việc này khi mình bắt đầu mở Tinh tế cách đây hơn 15 năm và tiếp tục làm công việc tạo nội dung trên Tinhte.vn này đến bây giờ.
Theo nhận định của mình thì nhu cầu về content hiện nay so với 15 năm trước đã nhiều hơn hàng ngàn lần và số lượng người sống và làm việc trong lĩnh vực này cũng đã tăng lên hàn ngàn hoặc hàng triệu. Nước ta có khoảng 97 triệu và số người dùng internet hiện nay khoảng 70 triệu. Cho nên nếu có 1 triệu hay người làm nghề làm content để phục vụ số người trên thì cũng rất là bình thường. Mình không rõ hiện nay các trường đại học hay các trường dạy nghề có các ngành chuyên cho việc tạo content không nhưng ở ngoài thì anh em tự học cũng nhiều lắm.
Lại nói về những người làm content một mình (solo content creator) đang là một xu hướng mới. Anh em có thể thấy các bạn mod như Duy Luân, Didu, Nam Air, Thầy Giáo Sang… là những anh em làm content một mình. Họ tự lên kịch bản, tự quay, tự dựng, tự quản lý kênh của mình cũng như các hoạt động khác.
Như cá nhân mình thì từng cố gắng tự làm content một mình nhưng không thành công. Mình rất thích và rất hanh chụp hình nhưng việc quay phim và dựng phim với mình lại quá khó khăn. Cho nên mình chủ yếu viết và dùng hình ảnh hơn là dùng video. Nếu có dùng video thình phải nhờ anh em khác quay và dựng cho mình.
Hiện tại các giải pháp về âm thanh hay hình ảnh/video để anh em tự làm đã có rất nhiều và hầu như anh em nào khai thác được các phần này đều có thể thành công phần nào đó trong việc tạo ra content cho thế giới mạng xã hội như Facebook, Youtube, Tiktok hay Tinhte.vn này.
Nhiều anh em đi trước cũng có các bài chia sẻ hay các buổi workshop để anh em muốn tự làm content có thể học hỏi và rút kinh nghiệm hay đi nhanh hơn trong công việc mà anh em đã chọn.
Anh em có muốn là người tạo ta nội dung không? anh em muốn làm một mình hay tham gia team?
CU HIEP
.
🔝 Y O U T U B E 📺
CONTENT CREATOR
Khi Cả lớp muốn làm Youtuber/Tiktoker
Phần Tiktoker là mình mới thêm vào thôi. Còn trước đây lúc học lớp 4 con trai mình nói với mình là trong lớp khi thầy hỏi muốn làm gì trong tương lai thì cả lớp đều trả lời như vậy. Con trai mình lúc đó không xem Youtube thường nên nó không muốn thành Youtuber.
Đó là một câu chuyện kể lại vì nó liên quan đến phần mình muốn chia sẻ với anh em trong chủ đề này. Đó là nói về cái nghề làm nội dung (content creator). Mình có thể nói là người khá sớm trong việc này khi mình bắt đầu mở Tinh tế cách đây hơn 15 năm và tiếp tục làm công việc tạo nội dung trên Tinhte.vn này đến bây giờ.
Theo nhận định của mình thì nhu cầu về content hiện nay so với 15 năm trước đã nhiều hơn hàng ngàn lần và số lượng người sống và làm việc trong lĩnh vực này cũng đã tăng lên hàn ngàn hoặc hàng triệu. Nước ta có khoảng 97 triệu và số người dùng internet hiện nay khoảng 70 triệu. Cho nên nếu có 1 triệu hay người làm nghề làm content để phục vụ số người trên thì cũng rất là bình thường. Mình không rõ hiện nay các trường đại học hay các trường dạy nghề có các ngành chuyên cho việc tạo content không nhưng ở ngoài thì anh em tự học cũng nhiều lắm.
Lại nói về những người làm content một mình (solo content creator) đang là một xu hướng mới. Anh em có thể thấy các bạn mod như Duy Luân, Didu, Nam Air, Thầy Giáo Sang… là những anh em làm content một mình. Họ tự lên kịch bản, tự quay, tự dựng, tự quản lý kênh của mình cũng như các hoạt động khác.
Như cá nhân mình thì từng cố gắng tự làm content một mình nhưng không thành công. Mình rất thích và rất hanh chụp hình nhưng việc quay phim và dựng phim với mình lại quá khó khăn. Cho nên mình chủ yếu viết và dùng hình ảnh hơn là dùng video. Nếu có dùng video thình phải nhờ anh em khác quay và dựng cho mình.
Hiện tại các giải pháp về âm thanh hay hình ảnh/video để anh em tự làm đã có rất nhiều và hầu như anh em nào khai thác được các phần này đều có thể thành công phần nào đó trong việc tạo ra content cho thế giới mạng xã hội như Facebook, Youtube, Tiktok hay Tinhte.vn này.
Nhiều anh em đi trước cũng có các bài chia sẻ hay các buổi workshop để anh em muốn tự làm content có thể học hỏi và rút kinh nghiệm hay đi nhanh hơn trong công việc mà anh em đã chọn.
Anh em có muốn là người tạo ta nội dung không? anh em muốn làm một mình hay tham gia team?
CU HIEP
.
🔝 Y O U T U B E 📺
YouTube
GÓC QUAY SẢN PHẨM CỦA CƯỜNG 2022
Góc quay sản phẩm này không mới, nhưng trải nghiệm với cái c-stand ck2 có boom này thì rất là mới. Việc quay góc trên cao (topshot/overhead) trở nên nhẹ nhạc hơn rất là nhiều.
Trước đây mình dùng khá nhiều chân máy cho đến khi dùng magic arm để kết hợp…
Trước đây mình dùng khá nhiều chân máy cho đến khi dùng magic arm để kết hợp…
Đàn ông thường thích đi vòng
Đẩy đưa theo những đường cong lạ lùng
Ngày ngồi ngóng ngắm lung tung
Đêm mơ lạc bước lưng chừng ngã ba
Có người quên mất ngõ ra
Có người ..chưa đến chợ mà đã xong ..
Có người chết đuối giữa dòng
Có người hoa cải chưa ngồng đã chua
https://passion.cuongdc.co/2019/09/hang-nguyen.html
Đẩy đưa theo những đường cong lạ lùng
Ngày ngồi ngóng ngắm lung tung
Đêm mơ lạc bước lưng chừng ngã ba
Có người quên mất ngõ ra
Có người ..chưa đến chợ mà đã xong ..
Có người chết đuối giữa dòng
Có người hoa cải chưa ngồng đã chua
https://passion.cuongdc.co/2019/09/hang-nguyen.html
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👔
Toyota và Lexus
Hoá ra chủ trương cá nhân của tôi là đúng với ý của anh Phó thủ tướng. Tôi có chiếc xe Toyota Camry đời cũ, đã chạy 44,000 km rồi, nhưng tôi không có ý định thay nó bằng chiếc Lexus. Cuộc sống bên này dĩ nhiên là không như nhung lụa, nhưng phẩm chất sống thì nhiều người bên Việt Nam rất mong đạt được.
Rõ ràng là lời nói của người sang có gang có thép. Lời nói của anh Phó thủ tướng (PTT) được cư dân bên này, cách xa quê hương cả vạn cây số, bàn tán sôi nổi. Người thì cho rằng anh ấy nói đúng, và họ muốn quay về Việt Nam sống trong những ngày hưu trí. Người thì nói anh ấy hiểu cuộc sống ở nước ngoài một cách sai lệch, và chỉ ra những vấn đề còn ngổn ngang ở trong một đất nước vẫn còn 'đang phát triển'. Lại có người đã an vui tuổi già bên này, nên họ chỉ ngồi nghe hai phe kia tranh cãi nhau như cơn bão trên tách cà phê.
Vậy anh ấy nói gì? Tôi nghe các bạn hỏi. Anh ấy nói rằng đến năm 2030 (tức chỉ non 7-8 năm nữa) thì Việt Nam sẽ là nước công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao. Những lời hứa hẹn như thế này thì dân chúng nghe nhiều rồi, nên chỉ nghe cho vui thôi, chứ chắc ít ai chú ý. Anh ấy hỏi (ở Việt Nam nhiều quan chức hay hỏi mà không đưa ra chánh kiến) rằng Việt Nam có nên phát triển giống như Mỹ, Nhật, nơi mà mỗi ngày người ta phải bỏ ra 3 tiếng đồng hồ trên xe điện để đi lại từ nhà và nơi làm việc, nơi mà thanh niên không muốn lập gia đình. Nhưng câu anh ấy nói [1] làm tôi phải nhìn lại mình là:
"Các chuyên gia nói với tôi rằng, tôi đến từ các nước phát triển nhưng nếu bây giờ được ước quay lại như Việt Nam và phát triển theo định hướng này. Họ nói một câu mà tôi thấy rất hay là có nhất thiết phải đi một chiếc xe Lexus? Không thể đi xe đạp, không đi xe gắn máy vì khi trời mưa sẽ ướt nhưng có thể đi xe Toyota thì còn hơn đi xe Lexus mà sống quá nhanh và tàn phá tất cả”.
Dù nhiều người chỉ trích anh ấy, nhưng thật ra ảnh chẳng nói gì sai. Ảnh nói đều đúng. Chỉ có điều là ảnh nói chưa đủ và không đặt những phát biểu hay nhận xét đó trong bối cảnh. Do đó, tôi xin giải thích để các bạn biết rõ hơn một chút.
3 tiếng đồng hồ mỗi ngày trên xe điện?
Đúng là sống trong các thành phố lớn ở nước ngoài, như Sydney này chẳng hạn, mỗi ngày người ta bỏ ra nhiều giờ trên xe điện hay xe bus để đi làm. Như tôi chẳng hạn, mỗi ngày phải mất gần 2 tiếng đồng đi lại trên xe điện và cuốc bộ. Nhưng lí do đằng sau việc 'mất thì giờ' như vậy là vì tôi -- cũng như tuyệt đại đa số dân ở đây -- sống ở ngoại ô, cách trung tâm thành phố hay nơi làm việc đến 30-50 cây số, có người ở vùng xa, cách Sydney cả 100 km. Rất ít người chọn sống trong trung tâm thành phố hay ở 'nhà mặt tiền' như bên Việt Nam.
Người ta có thể lái xe đi làm, nhưng đi xe điện tiện lợi hơn, rẻ tiền hơn, và thân thiện môi trường hơn. Ngồi trên xe điện, người ta có thể đọc sách báo, làm việc, hay nếu chán thì nhìn cảnh quang chung quanh. Thành ra, nghe 3 tiếng đồng hồ trên xe điện, có lẽ nhiều bạn nghĩ là một cực hình, nhưng thật ra là rất thoải mái. Anh PTT nói về 3 tiếng đồng hồ là đúng, nhưng ảnh không nói hay không biết bối cảnh về lối sống của cư dân bên này, và do đó có thể gây hiểu lầm.
Toyota hay Lexus?
Anh PTT có vẻ tâm đắc với mấy chuyên gia (không rõ là ai?) khi họ nói 'đi xe Toyota còn hơn đi xe Lexus mà sống quá nhanh và tàn phá tất cả.' Thật ra, cả xe Toyota và Lexus, hay bất cứ xe hơi nào, cũng đều 'sống nhanh' và làm ô nhiễm môi trường. Do đó, chuyên gia nào nói ra câu này có vẻ hoặc là thiếu suy nghĩ, hoặc là nịnh.
Mấy chuyên gia nước ngoài, nhứt là mấy người tìm thị trường và cơ hội kinh doanh, thì năng lực nịnh của họ chỉ có thể nói là 'đỉnh cao'. Đối với họ, 'lời nói không mất tiền mua' (như ông bà mình hay nói), nên họ dùng những lời bay bổng và có cánh để làm cho chủ nhà khoái chí. Họ đến Việt Nam tìm cơ hội thì dĩ nhiên họ phải nói định hướng phát triển và lựa chọn mô hình XHCN là đúng. Họ phải nói như thế để có hợp đồng và việc làm. Còn họ có thật sự nghĩ như lời họ nói hay không thì tôi nghi ngờ lắm.
NGUYỄN TUẤN
.
⚡instant view⚡
.
A CHAU TU DO
Toyota và Lexus
Hoá ra chủ trương cá nhân của tôi là đúng với ý của anh Phó thủ tướng. Tôi có chiếc xe Toyota Camry đời cũ, đã chạy 44,000 km rồi, nhưng tôi không có ý định thay nó bằng chiếc Lexus. Cuộc sống bên này dĩ nhiên là không như nhung lụa, nhưng phẩm chất sống thì nhiều người bên Việt Nam rất mong đạt được.
Rõ ràng là lời nói của người sang có gang có thép. Lời nói của anh Phó thủ tướng (PTT) được cư dân bên này, cách xa quê hương cả vạn cây số, bàn tán sôi nổi. Người thì cho rằng anh ấy nói đúng, và họ muốn quay về Việt Nam sống trong những ngày hưu trí. Người thì nói anh ấy hiểu cuộc sống ở nước ngoài một cách sai lệch, và chỉ ra những vấn đề còn ngổn ngang ở trong một đất nước vẫn còn 'đang phát triển'. Lại có người đã an vui tuổi già bên này, nên họ chỉ ngồi nghe hai phe kia tranh cãi nhau như cơn bão trên tách cà phê.
Vậy anh ấy nói gì? Tôi nghe các bạn hỏi. Anh ấy nói rằng đến năm 2030 (tức chỉ non 7-8 năm nữa) thì Việt Nam sẽ là nước công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao. Những lời hứa hẹn như thế này thì dân chúng nghe nhiều rồi, nên chỉ nghe cho vui thôi, chứ chắc ít ai chú ý. Anh ấy hỏi (ở Việt Nam nhiều quan chức hay hỏi mà không đưa ra chánh kiến) rằng Việt Nam có nên phát triển giống như Mỹ, Nhật, nơi mà mỗi ngày người ta phải bỏ ra 3 tiếng đồng hồ trên xe điện để đi lại từ nhà và nơi làm việc, nơi mà thanh niên không muốn lập gia đình. Nhưng câu anh ấy nói [1] làm tôi phải nhìn lại mình là:
"Các chuyên gia nói với tôi rằng, tôi đến từ các nước phát triển nhưng nếu bây giờ được ước quay lại như Việt Nam và phát triển theo định hướng này. Họ nói một câu mà tôi thấy rất hay là có nhất thiết phải đi một chiếc xe Lexus? Không thể đi xe đạp, không đi xe gắn máy vì khi trời mưa sẽ ướt nhưng có thể đi xe Toyota thì còn hơn đi xe Lexus mà sống quá nhanh và tàn phá tất cả”.
Dù nhiều người chỉ trích anh ấy, nhưng thật ra ảnh chẳng nói gì sai. Ảnh nói đều đúng. Chỉ có điều là ảnh nói chưa đủ và không đặt những phát biểu hay nhận xét đó trong bối cảnh. Do đó, tôi xin giải thích để các bạn biết rõ hơn một chút.
3 tiếng đồng hồ mỗi ngày trên xe điện?
Đúng là sống trong các thành phố lớn ở nước ngoài, như Sydney này chẳng hạn, mỗi ngày người ta bỏ ra nhiều giờ trên xe điện hay xe bus để đi làm. Như tôi chẳng hạn, mỗi ngày phải mất gần 2 tiếng đồng đi lại trên xe điện và cuốc bộ. Nhưng lí do đằng sau việc 'mất thì giờ' như vậy là vì tôi -- cũng như tuyệt đại đa số dân ở đây -- sống ở ngoại ô, cách trung tâm thành phố hay nơi làm việc đến 30-50 cây số, có người ở vùng xa, cách Sydney cả 100 km. Rất ít người chọn sống trong trung tâm thành phố hay ở 'nhà mặt tiền' như bên Việt Nam.
Người ta có thể lái xe đi làm, nhưng đi xe điện tiện lợi hơn, rẻ tiền hơn, và thân thiện môi trường hơn. Ngồi trên xe điện, người ta có thể đọc sách báo, làm việc, hay nếu chán thì nhìn cảnh quang chung quanh. Thành ra, nghe 3 tiếng đồng hồ trên xe điện, có lẽ nhiều bạn nghĩ là một cực hình, nhưng thật ra là rất thoải mái. Anh PTT nói về 3 tiếng đồng hồ là đúng, nhưng ảnh không nói hay không biết bối cảnh về lối sống của cư dân bên này, và do đó có thể gây hiểu lầm.
Toyota hay Lexus?
Anh PTT có vẻ tâm đắc với mấy chuyên gia (không rõ là ai?) khi họ nói 'đi xe Toyota còn hơn đi xe Lexus mà sống quá nhanh và tàn phá tất cả.' Thật ra, cả xe Toyota và Lexus, hay bất cứ xe hơi nào, cũng đều 'sống nhanh' và làm ô nhiễm môi trường. Do đó, chuyên gia nào nói ra câu này có vẻ hoặc là thiếu suy nghĩ, hoặc là nịnh.
Mấy chuyên gia nước ngoài, nhứt là mấy người tìm thị trường và cơ hội kinh doanh, thì năng lực nịnh của họ chỉ có thể nói là 'đỉnh cao'. Đối với họ, 'lời nói không mất tiền mua' (như ông bà mình hay nói), nên họ dùng những lời bay bổng và có cánh để làm cho chủ nhà khoái chí. Họ đến Việt Nam tìm cơ hội thì dĩ nhiên họ phải nói định hướng phát triển và lựa chọn mô hình XHCN là đúng. Họ phải nói như thế để có hợp đồng và việc làm. Còn họ có thật sự nghĩ như lời họ nói hay không thì tôi nghi ngờ lắm.
NGUYỄN TUẤN
.
⚡instant view⚡
.
A CHAU TU DO
Radio Free Asia
Nhận định về phát ngôn của Phó TT Vũ Đức Đam: “Việt Nam không thể nghèo, không cần quá giàu…!”
Phó thủ tướng Vũ Đức Đam mới đây cho rằng Việt Nam không thể nghèo, không cần quá giàu.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
💡
-Kích thước không quan trọng, nhưng quan trọng nhất phải được lâu.
-Mặt ngoài mà dài, chắc bên trong cũng to.
-Cái ấy luôn luôn nóng hơn các bộ phận khác.
-Cái ấy khỏe, họ tươi tắn cả ngày, chẳng may yếu hoặc không hoạt động được thì lập tức cáu kỉnh cáu kỉnh.
-Ai mà chả tưởng mình biết nó trông thế nào, nhưng hễ móc ra, phe phẩy trước mặt chị em thế nào cũng bị chê: ôi trời hóa ra đen thùi lùi kinh vậy, thôi nhét lại vào đi.
Lâu nay chúng ta đã quá bất công với pin điện thoại.
https://t.me/cuongdc/9839
-Kích thước không quan trọng, nhưng quan trọng nhất phải được lâu.
-Mặt ngoài mà dài, chắc bên trong cũng to.
-Cái ấy luôn luôn nóng hơn các bộ phận khác.
-Cái ấy khỏe, họ tươi tắn cả ngày, chẳng may yếu hoặc không hoạt động được thì lập tức cáu kỉnh cáu kỉnh.
-Ai mà chả tưởng mình biết nó trông thế nào, nhưng hễ móc ra, phe phẩy trước mặt chị em thế nào cũng bị chê: ôi trời hóa ra đen thùi lùi kinh vậy, thôi nhét lại vào đi.
Lâu nay chúng ta đã quá bất công với pin điện thoại.
https://t.me/cuongdc/9839
Telegram
CuongDC
💡
-Kích thước không quan trọng, nhưng quan trọng nhất phải được lâu.
-Mặt ngoài mà dài, chắc bên trong cũng to.
-Cái ấy luôn luôn nóng hơn các bộ phận khác.
-Cái ấy khỏe, họ tươi tắn cả ngày, chẳng may yếu hoặc không hoạt động được thì lập tức cáu kỉnh cáu…
-Kích thước không quan trọng, nhưng quan trọng nhất phải được lâu.
-Mặt ngoài mà dài, chắc bên trong cũng to.
-Cái ấy luôn luôn nóng hơn các bộ phận khác.
-Cái ấy khỏe, họ tươi tắn cả ngày, chẳng may yếu hoặc không hoạt động được thì lập tức cáu kỉnh cáu…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👔
Ra Hà Nội có chút việc, buổi trưa người yêu cũ rủ qua Nguyễn Du ăn ốc. Hơn hai mươi năm gặp lại mừng mừng, tủi tủi. Ngổi trong quán, nàng chỉ tay qua ô cửa nói hàng hoa sữa năm xưa trông vẫn thế anh nhỉ, nhưng em không còn chút gì xao xuyến khi gặp lại anh Hà ạ!
Mình thoáng buồn, bảo anh già rồi mà. Nhưng thôi, thời gian đã lùi xa, tình xưa không còn nhưng vẫn còn nghĩa cũ. Em thất vọng khi gặp lại anh lắm đúng không.
Nàng mơ màng nhìn lên tán hoa sữa bên kia vỉa hè. Xoay xoay chiếc cốc một cách bối rối rồi ngập ngừng bảo, anh có muốn biết lý do vì sao không. Mình khẽ gật đầu. Nhìn quanh một lượt, ghé sát tai mình, nàng thủ thỉ.
- Em mãn kinh rồi anh ạ!
SONG HÀ
https://t.me/loantin/2608120
Ra Hà Nội có chút việc, buổi trưa người yêu cũ rủ qua Nguyễn Du ăn ốc. Hơn hai mươi năm gặp lại mừng mừng, tủi tủi. Ngổi trong quán, nàng chỉ tay qua ô cửa nói hàng hoa sữa năm xưa trông vẫn thế anh nhỉ, nhưng em không còn chút gì xao xuyến khi gặp lại anh Hà ạ!
Mình thoáng buồn, bảo anh già rồi mà. Nhưng thôi, thời gian đã lùi xa, tình xưa không còn nhưng vẫn còn nghĩa cũ. Em thất vọng khi gặp lại anh lắm đúng không.
Nàng mơ màng nhìn lên tán hoa sữa bên kia vỉa hè. Xoay xoay chiếc cốc một cách bối rối rồi ngập ngừng bảo, anh có muốn biết lý do vì sao không. Mình khẽ gật đầu. Nhìn quanh một lượt, ghé sát tai mình, nàng thủ thỉ.
- Em mãn kinh rồi anh ạ!
SONG HÀ
https://t.me/loantin/2608120
Telegram
loant.in
MÃN KINH CÔ NƯƠNG GẶP LIỆT DƯƠNG CÔNG TỬ
😁1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
QUẢ BƠ LÀ QUẢ BÉO NHẤT HÀNH TINH 🥑
Dù là một loại trái cây, nhưng về mặt dinh dưỡng thì tụi bơ là một nguồn chất béo đó. Khoảng 77% lượng calo của chúng đến từ chất béo.
Nhưng đừng có lo, chất béo trong bơ là AXIT OLEIC chứ không phải là dạng chất béo mà chúng ta ăn thông thường ở các món ăn thịt, cá... 🍗 Đây là loại chất béo được coi là rất lành mạnh.
Nhiều nghiên cứu đã liên kết Axit oleic với các lợi ích sức khỏe, chẳng hạn như giảm viêm nhiễm và giảm nguy cơ phát triển bệnh tim ❤
https://t.me/loantin/2608290
Dù là một loại trái cây, nhưng về mặt dinh dưỡng thì tụi bơ là một nguồn chất béo đó. Khoảng 77% lượng calo của chúng đến từ chất béo.
Nhưng đừng có lo, chất béo trong bơ là AXIT OLEIC chứ không phải là dạng chất béo mà chúng ta ăn thông thường ở các món ăn thịt, cá... 🍗 Đây là loại chất béo được coi là rất lành mạnh.
Nhiều nghiên cứu đã liên kết Axit oleic với các lợi ích sức khỏe, chẳng hạn như giảm viêm nhiễm và giảm nguy cơ phát triển bệnh tim ❤
https://t.me/loantin/2608290
Telegram
loant.in
về mặt dinh dưỡng thì tụi bơ là một nguồn chất béo đó. Khoảng 77% lượng calo của chúng đến từ chất béo.
Nhưng đừng có lo, chất béo trong bơ là AXIT OLEIC chứ không phải là dạng chất béo mà chúng ta ăn thông thường ở các món ăn thịt, cá... 🍗 Đây là loại chất…
Nhưng đừng có lo, chất béo trong bơ là AXIT OLEIC chứ không phải là dạng chất béo mà chúng ta ăn thông thường ở các món ăn thịt, cá... 🍗 Đây là loại chất…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
💡
Làm điều mình thích: cái bẫy của bất hạnh?
1. Mình có một đứa em họ bằng tuổi mình. Ngày còn nhỏ, ai trong nhà cũng tin tưởng rằng khi lớn lên nó sẽ thành công. Nó có năng khiếu với mỹ thuật, đã có thể vẽ được những bức tranh rất có hồn từ khi mới mẫu giáo. Rồi khi lớn lên, cả dòng họ đều khuyến khích động viên cho nó đi học vẽ. Bố mẹ nó cũng không tiếc tiền mua Macbook, cọ vẽ từ nước ngoài về cho nó. Nhưng cô chú lại nhầm ở một điểm, đó là vì coi nó là nghệ sĩ mà rất dễ dãi với nó, cũng chỉ vì một lời khuyên đâu đó trên mạng hay ngoài xã hội mà ai trong thập kỷ gần đây cũng đã từng nghe qua: hãy để con làm điều mình thích.
Hậu quả là nó trở nên cực kỳ lười biếng. Là con trai, lại sẵn máu nghệ sĩ, nên nó chẳng động tay chân vào việc gì trong nhà. Đã vậy, mới lớp 11 đã đòi bỏ học vì buồn chán do chia tay với bạn gái. Ai nói gì nặng lời là nó giận dỗi trốn trong phòng cả ngày. Những tác phẩm của nó thì ngày càng ít đi, mà hút thuốc, chơi game, trốn học thì ngày càng nặng. Nhìn nó như một cái cây dần héo úa cuối thu, dù chỉ mới hai mấy tuổi. Mà đâu phải ai ghét bỏ gì nó, mọi người đều lựa lời nhẹ nhàng, yêu thương để nói, khuyên nhủ và tạo điều kiện, chỉ có điều chưa từng ai khuyên nó câu này: sống ở đời không thể chỉ làm điều mình thích mà phải làm điều có ý nghĩa.
2. “Mục đích lớn nhất của những người chọn tự kinh doanh thay vì đi làm thuê là gì?”, thầy Do Thái Boaz Dreyer hỏi cả lớp. Có người trả lời là nhiều tiền, có người nói là được làm sếp. Và quan trọng nhất, người ta chọn tự kinh doanh là vì để đạt được tự do. Tự do thời gian để không phải nghe lời người khác sai bảo, tự do tài chính để không phải đuổi theo đồng lương không bao giờ đủ như con lừa chạy theo miếng cà rốt treo trước mũi, tự do tinh thần để được chọn sản phẩm, dịch vụ nào mình thực sự tin để cung cấp cho thị trường. Nhưng rồi thầy Boaz nói, khởi nghiệp không phải là tự do, chỉ có khởi nghiệp thành công mới là tự do. Còn bắt đầu khởi nghiệp, trong quá trình khởi nghiệp, thì người chủ là cô dâu trăm họ đúng nghĩa đen.
3. Khi chúng ta làm điều mình thích, một loại hooc-môn được tiết ra, đó là andrenaline. Andrenaline giúp thần kinh tỉnh táo và sáng tạo hơn bình thường. Không thể phủ nhận những người làm việc vì đam mê, khi họ đang có hứng, sẽ làm rất tốt, rất sáng tạo. Một tiền đạo ghi bàn đều đặn là một tiền đạo giỏi, nhưng một tiền đạo ghi 3 bàn trong một trận cầu đinh là một tiền đạo gây tiếng vang. Nhưng còn những tiền đạo ghi 3 bàn trong nhiều trận cầu đinh, ghi liên tiếp các bàn thắng quan trọng trong cả thập kỷ liền thì sao? Họ làm việc vì đam mê hay làm việc vì trách nhiệm?
Có lẽ câu nói “hãy làm điều mình thích” là không phù hợp với giới trẻ, những người thậm chí không biết mình thích gì. Và khi không biết mình thích gì, người ta dễ dàng sa ngã vào các hoạt động giải trí vì chúng luôn đem lại một cảm giác dễ chịu cho cơ thể và hệ thần kinh. Thay vì chủ động tạo ra niềm vui, chúng ta lại lang thang từ bối cảnh này sang bối cảnh khác để tìm kiếm niềm vui, mà không biết rằng, niềm vui ấy ngắn ngủi và hời hợt, để rồi đọng lại là sự trống rỗng trong lòng sau mỗi cuộc truy hoan. Để cho cảm xúc lên xuống một cách bị động theo hoàn cảnh bên ngoài là biểu hiện của người chưa trưởng thành.
Làm điều mình thích nhưng phải phù hợp với năng lực, tức có chút năng khiếu. Thích hát, quyết theo nghiệp cầm ca mà chất giọng chỉ vừa đủ hát karaoke cho bạn bè khen, thì có làm mãi cũng không kiếm tiền được. Rồi đến lúc sẽ bức bí kế sinh nhai, đâm ra oán hận cả vũ trụ, hoặc tiêu cực là ghét người thành công. Người Do Thái họ dạy con cháu họ, làm điều mình thích là tốt, nhưng phải thực tế và khách quan, biết năng lực của mình tới đâu, việc ưa thích đó dùng để mưu sinh luôn, chuyên nghiệp luôn hay chỉ là nghề tay trái để giải trí?
P/S: Cách huỷ hoại 1 đứa trẻ nhanh nhất là để chúng làm những gì chúng thích (ngạn ngữ Hy Lạp). Bạn có đồng ý quan điểm này không?
https://t.me/loantin/2610501
Làm điều mình thích: cái bẫy của bất hạnh?
1. Mình có một đứa em họ bằng tuổi mình. Ngày còn nhỏ, ai trong nhà cũng tin tưởng rằng khi lớn lên nó sẽ thành công. Nó có năng khiếu với mỹ thuật, đã có thể vẽ được những bức tranh rất có hồn từ khi mới mẫu giáo. Rồi khi lớn lên, cả dòng họ đều khuyến khích động viên cho nó đi học vẽ. Bố mẹ nó cũng không tiếc tiền mua Macbook, cọ vẽ từ nước ngoài về cho nó. Nhưng cô chú lại nhầm ở một điểm, đó là vì coi nó là nghệ sĩ mà rất dễ dãi với nó, cũng chỉ vì một lời khuyên đâu đó trên mạng hay ngoài xã hội mà ai trong thập kỷ gần đây cũng đã từng nghe qua: hãy để con làm điều mình thích.
Hậu quả là nó trở nên cực kỳ lười biếng. Là con trai, lại sẵn máu nghệ sĩ, nên nó chẳng động tay chân vào việc gì trong nhà. Đã vậy, mới lớp 11 đã đòi bỏ học vì buồn chán do chia tay với bạn gái. Ai nói gì nặng lời là nó giận dỗi trốn trong phòng cả ngày. Những tác phẩm của nó thì ngày càng ít đi, mà hút thuốc, chơi game, trốn học thì ngày càng nặng. Nhìn nó như một cái cây dần héo úa cuối thu, dù chỉ mới hai mấy tuổi. Mà đâu phải ai ghét bỏ gì nó, mọi người đều lựa lời nhẹ nhàng, yêu thương để nói, khuyên nhủ và tạo điều kiện, chỉ có điều chưa từng ai khuyên nó câu này: sống ở đời không thể chỉ làm điều mình thích mà phải làm điều có ý nghĩa.
2. “Mục đích lớn nhất của những người chọn tự kinh doanh thay vì đi làm thuê là gì?”, thầy Do Thái Boaz Dreyer hỏi cả lớp. Có người trả lời là nhiều tiền, có người nói là được làm sếp. Và quan trọng nhất, người ta chọn tự kinh doanh là vì để đạt được tự do. Tự do thời gian để không phải nghe lời người khác sai bảo, tự do tài chính để không phải đuổi theo đồng lương không bao giờ đủ như con lừa chạy theo miếng cà rốt treo trước mũi, tự do tinh thần để được chọn sản phẩm, dịch vụ nào mình thực sự tin để cung cấp cho thị trường. Nhưng rồi thầy Boaz nói, khởi nghiệp không phải là tự do, chỉ có khởi nghiệp thành công mới là tự do. Còn bắt đầu khởi nghiệp, trong quá trình khởi nghiệp, thì người chủ là cô dâu trăm họ đúng nghĩa đen.
3. Khi chúng ta làm điều mình thích, một loại hooc-môn được tiết ra, đó là andrenaline. Andrenaline giúp thần kinh tỉnh táo và sáng tạo hơn bình thường. Không thể phủ nhận những người làm việc vì đam mê, khi họ đang có hứng, sẽ làm rất tốt, rất sáng tạo. Một tiền đạo ghi bàn đều đặn là một tiền đạo giỏi, nhưng một tiền đạo ghi 3 bàn trong một trận cầu đinh là một tiền đạo gây tiếng vang. Nhưng còn những tiền đạo ghi 3 bàn trong nhiều trận cầu đinh, ghi liên tiếp các bàn thắng quan trọng trong cả thập kỷ liền thì sao? Họ làm việc vì đam mê hay làm việc vì trách nhiệm?
Có lẽ câu nói “hãy làm điều mình thích” là không phù hợp với giới trẻ, những người thậm chí không biết mình thích gì. Và khi không biết mình thích gì, người ta dễ dàng sa ngã vào các hoạt động giải trí vì chúng luôn đem lại một cảm giác dễ chịu cho cơ thể và hệ thần kinh. Thay vì chủ động tạo ra niềm vui, chúng ta lại lang thang từ bối cảnh này sang bối cảnh khác để tìm kiếm niềm vui, mà không biết rằng, niềm vui ấy ngắn ngủi và hời hợt, để rồi đọng lại là sự trống rỗng trong lòng sau mỗi cuộc truy hoan. Để cho cảm xúc lên xuống một cách bị động theo hoàn cảnh bên ngoài là biểu hiện của người chưa trưởng thành.
Làm điều mình thích nhưng phải phù hợp với năng lực, tức có chút năng khiếu. Thích hát, quyết theo nghiệp cầm ca mà chất giọng chỉ vừa đủ hát karaoke cho bạn bè khen, thì có làm mãi cũng không kiếm tiền được. Rồi đến lúc sẽ bức bí kế sinh nhai, đâm ra oán hận cả vũ trụ, hoặc tiêu cực là ghét người thành công. Người Do Thái họ dạy con cháu họ, làm điều mình thích là tốt, nhưng phải thực tế và khách quan, biết năng lực của mình tới đâu, việc ưa thích đó dùng để mưu sinh luôn, chuyên nghiệp luôn hay chỉ là nghề tay trái để giải trí?
P/S: Cách huỷ hoại 1 đứa trẻ nhanh nhất là để chúng làm những gì chúng thích (ngạn ngữ Hy Lạp). Bạn có đồng ý quan điểm này không?
https://t.me/loantin/2610501
Telegram
loant.in
Khi chúng ta làm điều mình thích, một loại hooc-môn được tiết ra, đó là andrenaline. Andrenaline giúp thần kinh tỉnh táo và sáng tạo hơn bình thường. Không thể phủ nhận những người làm việc vì đam mê, khi họ đang có hứng, sẽ làm rất tốt, rất sáng tạo. Một…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
⚽️
Anh Biên Cương ạ!
Messi không thể là “nhạc trưởng của vũ điệu tango” như anh nói được.
Bởi vì tango là một điệu nhảy chứ không phải một bản giao hưởng anh nhé!
Nhưng không sao, vui mà. Tôi hâm mộ CR7, anh ta là một cầu thủ xuất sắc nhất thế giới.
Nhưng càng xem Messi thi đấu, tôi càng tin rằng anh ta không thuộc về thế giới này. Một tài năng trăm năm có một!
Đến thời điểm này tôi cho rằng Messi là người xuất sắc nhất giải đấu. Người cạnh tranh thì chỉ có thể là Modric.
Còn người duyên dáng nhất giải đấu, đương nhiên và kinh niên, chính là anh Cương rồi!
TIẾN TƯỜNG
V T V🗼2 4
Anh Biên Cương ạ!
Messi không thể là “nhạc trưởng của vũ điệu tango” như anh nói được.
Bởi vì tango là một điệu nhảy chứ không phải một bản giao hưởng anh nhé!
Nhưng không sao, vui mà. Tôi hâm mộ CR7, anh ta là một cầu thủ xuất sắc nhất thế giới.
Nhưng càng xem Messi thi đấu, tôi càng tin rằng anh ta không thuộc về thế giới này. Một tài năng trăm năm có một!
Đến thời điểm này tôi cho rằng Messi là người xuất sắc nhất giải đấu. Người cạnh tranh thì chỉ có thể là Modric.
Còn người duyên dáng nhất giải đấu, đương nhiên và kinh niên, chính là anh Cương rồi!
TIẾN TƯỜNG
V T V🗼2 4
YouTube
Highlights | HÀ LAN vs ARGENTINA | Rượt đuổi nghẹt thở! | World Cup 2022
Trong ngày Messi kiến tạo và ghi bàn, Argentina đã để Hà Lan rượt đuổi tỷ số đầy kịch tính và chỉ có thể đi tiếp sau thắng lợi 4-3 trên chấm luân lưu 11m đầy may rủi, sau khi hai đội hòa nhau 2-2 trong 90 phút. #THtrueTEA #worldcup2022
----------
Đồng…
----------
Đồng…
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇧🇷🇧🇷 🇭🇷🇭🇷
CHIẾN THẮNG CỦA VĂN HOÁ
Đêm qua, cậu bé Leonado Perisic, con trai của cầu thủ Ivan Perisic (số 4 Croatia) đã xuống sân, chạy đến an ủi Neymar ngay sau thất bại của đội Brazil
Ban đầu cậu bé bị chặn lại, nhưng ngay khi Neymar nhìn thấy, anh ấy đã tiến đến và có hành động ôm hôn cảm ơn chú bé
Chiến thắng sau cùng, chiến thắng đẹp nhất trên sân cỏ và trong cuộc đời này vẫn là chiến thắng của văn hoá, văn minh và lòng bác ái, tôi nghĩ vậy, kính thưa các cụ !
https://t.me/loantin/2610899
CHIẾN THẮNG CỦA VĂN HOÁ
Đêm qua, cậu bé Leonado Perisic, con trai của cầu thủ Ivan Perisic (số 4 Croatia) đã xuống sân, chạy đến an ủi Neymar ngay sau thất bại của đội Brazil
Ban đầu cậu bé bị chặn lại, nhưng ngay khi Neymar nhìn thấy, anh ấy đã tiến đến và có hành động ôm hôn cảm ơn chú bé
Chiến thắng sau cùng, chiến thắng đẹp nhất trên sân cỏ và trong cuộc đời này vẫn là chiến thắng của văn hoá, văn minh và lòng bác ái, tôi nghĩ vậy, kính thưa các cụ !
https://t.me/loantin/2610899
Telegram
loant.in
🇧🇷🇧🇷 🇭🇷🇭🇷
CHIẾN THẮNG CỦA VĂN HOÁ
Đêm qua, cậu bé Leonado Perisic, con trai của cầu thủ Ivan Perisic (số 4 Croatia) đã xuống sân, chạy đến an ủi Neymar ngay sau thất bại của đội Brazil
Ban đầu cậu bé bị chặn lại, nhưng ngay khi Neymar nhìn thấy, anh ấy…
CHIẾN THẮNG CỦA VĂN HOÁ
Đêm qua, cậu bé Leonado Perisic, con trai của cầu thủ Ivan Perisic (số 4 Croatia) đã xuống sân, chạy đến an ủi Neymar ngay sau thất bại của đội Brazil
Ban đầu cậu bé bị chặn lại, nhưng ngay khi Neymar nhìn thấy, anh ấy…
🔥1🎉1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇬🇹🇬🇹
Bóng đá là nơi đàn ông…chửi nhau nhiều nhất trên đời
Hôm qua ở Qatar, Messi không còn là chàng trai hiền lành sống gần cả cuộc đời với xã hội Tây u ôn hòa (hiện tại) nữa, anh trở lại làm người Argentina tinh quái, lọc lõi và có phần ngạo mạn, lại thêm cả được cụ Maradona độ, nên sao chép “bàn tay của Chúa” mà không ăn thẻ. Điều này chẳng có gì lạ và cũng khó mà trách. Cảm giác “màu cờ sắc áo” niềm tự hào dân tộc nó trỗi dậy thì có điều gì mà không ngại làm. Nhìn đồng đội Messi lếu lều đội bạn ngứa mắt đến nỗi tí thì biên tus chửi, nhưng phanh lại kịp khi nhìn lại bản thân mình có ra cái đéo gì đâu mỗi khi đội mình ghét thua hoặc loại.
Bóng đá nó tiêm thứ adrenaline rất kỳ lạ vào người chúng ta. Sau một trận thắng, đến cục kut trước cửa nhà của con tró nhà hàng xóm cũng có thể khiến ta mỉm cười từ bi hỉ xả. Nhưng sau một trận thua, thì có cái gì đó nó trào ngược lên cuống họng, muốn gọi cả thế giới bằng thằng. Còn ai xem bóng đá cũng an ủi fan đối thủ, cũng cổ vũ văn minh thể hiện sportsmanship, không chửi bới, không giận dữ thì, thôi, đi tu hết thôi chứ xem bóng đá làm gì nữa. Cũng như chơi bóng bằng tay mà tự nhận lỗi với trọng tài hay thắng xong ai cũng ra ôm khích lệ đối thủ thì tất cả biến thành Miroslav Klose hết rồi.
Trong bóng đá cũng có nhiều tiêu chuẩn kép. Ông Roy Keane lên quở Brazil không lịch sự, quên mất rằng cả đời ông đá bóng với sở thích đạp gầm, đá tung trụ đá què cẳng đối thủ. Nhưng đời sinh Roy Keane lại sinh ra cả Stefan Effenberg, cứ nhìn thấy người ấy là anh giai Ireland lại thu mình lại, lại chánh niệm các kiểu, nó lạ lắm.
Nên là thôi, các fan Hà Lan chắc cũng tự biết rằng ta lấy đau khổ, hận thù của ngày hôm nay làm động lực cho ngày sau. Chiến thắng sau khổ nhục nó mới sướng, mới đượm mùi vinh quang tột đỉnh. Tôi thấy có một số thứ trên đời không có gì khích lệ tinh thần mạnh bằng hận thù. Và chỉ cần nuôi dưỡng việc “báo thù” ấy một cách văn minh, không tổn hại đến ai, thì cứ làm thôi. Vì nói rồi, ai mà cũng chánh niệm với khai sáng được thì cả xã hội đi tu thôi.
P/S: Hôm qua nhìn Neymar khóc tôi hô hố cười, ai ngờ lại làm tổn thương fan của anh ý - tức đương kim con trai tôi Liam. Cậu rơm rớm nước mắt gọi mấy lần mới ra ăn cơm. Nên tôi xem Argentina - Hà Lan cũng với tâm lý mong Messi thắng và thậm chí vô địch đi, để con tôi nó vui. Đây cũng là cái “nghiệp” của tôi, khi là 1 fan bóng đá xấu tính bao nhiêu năm nên đẻ ra thằng con là fan PSG, fan Argentina và ghét cay đắng ĐT Đức - dù nó là người Đức.
.
⚡instant view⚡
.
B ⚽ N G D A ➕
Bóng đá là nơi đàn ông…chửi nhau nhiều nhất trên đời
Hôm qua ở Qatar, Messi không còn là chàng trai hiền lành sống gần cả cuộc đời với xã hội Tây u ôn hòa (hiện tại) nữa, anh trở lại làm người Argentina tinh quái, lọc lõi và có phần ngạo mạn, lại thêm cả được cụ Maradona độ, nên sao chép “bàn tay của Chúa” mà không ăn thẻ. Điều này chẳng có gì lạ và cũng khó mà trách. Cảm giác “màu cờ sắc áo” niềm tự hào dân tộc nó trỗi dậy thì có điều gì mà không ngại làm. Nhìn đồng đội Messi lếu lều đội bạn ngứa mắt đến nỗi tí thì biên tus chửi, nhưng phanh lại kịp khi nhìn lại bản thân mình có ra cái đéo gì đâu mỗi khi đội mình ghét thua hoặc loại.
Bóng đá nó tiêm thứ adrenaline rất kỳ lạ vào người chúng ta. Sau một trận thắng, đến cục kut trước cửa nhà của con tró nhà hàng xóm cũng có thể khiến ta mỉm cười từ bi hỉ xả. Nhưng sau một trận thua, thì có cái gì đó nó trào ngược lên cuống họng, muốn gọi cả thế giới bằng thằng. Còn ai xem bóng đá cũng an ủi fan đối thủ, cũng cổ vũ văn minh thể hiện sportsmanship, không chửi bới, không giận dữ thì, thôi, đi tu hết thôi chứ xem bóng đá làm gì nữa. Cũng như chơi bóng bằng tay mà tự nhận lỗi với trọng tài hay thắng xong ai cũng ra ôm khích lệ đối thủ thì tất cả biến thành Miroslav Klose hết rồi.
Trong bóng đá cũng có nhiều tiêu chuẩn kép. Ông Roy Keane lên quở Brazil không lịch sự, quên mất rằng cả đời ông đá bóng với sở thích đạp gầm, đá tung trụ đá què cẳng đối thủ. Nhưng đời sinh Roy Keane lại sinh ra cả Stefan Effenberg, cứ nhìn thấy người ấy là anh giai Ireland lại thu mình lại, lại chánh niệm các kiểu, nó lạ lắm.
Nên là thôi, các fan Hà Lan chắc cũng tự biết rằng ta lấy đau khổ, hận thù của ngày hôm nay làm động lực cho ngày sau. Chiến thắng sau khổ nhục nó mới sướng, mới đượm mùi vinh quang tột đỉnh. Tôi thấy có một số thứ trên đời không có gì khích lệ tinh thần mạnh bằng hận thù. Và chỉ cần nuôi dưỡng việc “báo thù” ấy một cách văn minh, không tổn hại đến ai, thì cứ làm thôi. Vì nói rồi, ai mà cũng chánh niệm với khai sáng được thì cả xã hội đi tu thôi.
P/S: Hôm qua nhìn Neymar khóc tôi hô hố cười, ai ngờ lại làm tổn thương fan của anh ý - tức đương kim con trai tôi Liam. Cậu rơm rớm nước mắt gọi mấy lần mới ra ăn cơm. Nên tôi xem Argentina - Hà Lan cũng với tâm lý mong Messi thắng và thậm chí vô địch đi, để con tôi nó vui. Đây cũng là cái “nghiệp” của tôi, khi là 1 fan bóng đá xấu tính bao nhiêu năm nên đẻ ra thằng con là fan PSG, fan Argentina và ghét cay đắng ĐT Đức - dù nó là người Đức.
.
⚡instant view⚡
.
B ⚽ N G D A ➕
Bongdaplus-Báo Bóng đá
Messi và đồng đội ăn mừng xấu xí, chế giễu Hà Lan
Nhiều cầu thủ Argentina, đặc biệt là trung vệ Nicolas Otamendi có màn ăn mừng xấu xí ở trận thắng Hà Lan tại tứ kết World Cup 2022.
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇧🇷🇧🇷
Đến bản thân tôi còn buồn ngẩn ngơ từ tối qua đến giờ, thì có lẽ các cầu thủ Brazil sẽ phải hối tiếc một đời vì 3 phút trong trận đấu với Croatia. 3 phút mà như 3000 dặm của nước mắt và nụ cười, của 4 năm đằng đẵng thanh xuân đợi chờ ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, để đổi lại chỉ là nỗi thẫn thờ ở quê nhà.
Brazil được yêu quý đến độ khắp facebook cảm giác buồn chiếm phần lớn. Phải rồi, vì nhắc đến World Cup là nhắc đến Brazil, cũng như nhắc đến Champions League là nói đến Real Madrid.
Lần đầu tiên suốt bao nhiêu năm qua, tôi cảm thông thật sự với giọt nước mắt của Neymar. Còn Tite, khi bắt đầu biết cảm tình với ông qua điệu nhảy samba đêm trước, cũng là lúc thấy ông mang dáng dấp của Tele Santana thuở nào. Đẹp, hoa mỹ, và nổi tiếng với tuyên ngôn: "Tôi thà thua trận mà chơi bóng đá đẹp, còn hơn thắng trận với thứ bóng đá tầm thường".
Chúng ta trách móc Brazil sao không biết câu giờ, nhưng đó là ta chưa hiểu họ. 40 năm trước, cũng có một Brazil bi kịch như thế.
“Một chữ Nếu bỏ Paris vào cái chai…”
“Nếu Brazil do Socrates làm thủ quân đoạt được chức VĐ World Cup 1982, có lẽ bây giờ bóng đá Brazil đã đi theo một con đường khác, đó là con đường của bóng đá nghệ thuật - nơi các nghệ sĩ sân cỏ tìm niềm vui qua trái bóng và những trận đấu đẹp” (Zico)
Ngày 27 tháng 11 năm 1981, ở ngoài khơi bãi tắm Ipanema ở Rio De Janeiro, người dân du lịch phát hiện ra một xác người. Tất cả nhanh chóng nhận ra đó chính là Cláudio Coutinho – HLV trưởng dẫn dắt đội tuyển Brazil ở World Cup 1978. Người giờ đang dẫn dắt đội Los Angeles Aztec, sau khi bị chính những người của quê hương từ chối sau thất bại ở World Cup 1978, giải đấu mà ông đã sao chép luôn lối đá “tấn công tổng lực” của những người Hà Lan do Rinus Michels dẫn dắt. Cái chết của Coutinho xảy ra chỉ 7 tháng trước khi vòng chung kết World Cup 1982 khai mạc, như một cái điềm dữ của người Brazil. Nhiều người về sau khi nhìn lại sự kiện bi thảm này, đã gọi đây là cơn thịnh nộ của thượng đế. HLV Tele Santana, người đang dẫn dắt Brazil đang là người hùng của thời điểm ấy, và đi cùng sự tâng bốc của người hùng là sự vùi dập dành cho kẻ thất bại tiền nhiệm:
“Người ta đã nói nhiều về cuộc cách mạng mới trong nền bóng đá Brazil, nhưng còn chúng tôi thì gọi đó là sự trở về của những giá trị truyền thống. Vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà sau vòng chung kết World Cup 1970, thì các HLV dẫn dắt Brazil ở hai kỳ 1974 và 1978 lại đi sao chép lối chơi của bóng đá Châu Âu. Cụ thể Dagalo năm 1974, rồi Coutinho năm 1978. Tôi không hiểu vì sao họ lại để các cầu thủ kiệt xuất, đậm chất Brazil ở nhà xem tivi, để dùng lối chơi Châu Âu chống lại người Châu Âu.” 3 năm dẫn dắt Brazil, ông Santana đã “lột xác” hoàn toàn đội bóng của mình. Về chiến thuật, Brazil của Santana mang tôn chỉ "Bóng đá là nghệ thuật, là niềm vui chứ không đơn thuần là đưa trái bóng lên trên." Về con người, đội bóng có Zico, Socrates, Cerezo, Falcao…là những siêu sao bóng đá, và vượt lên trên hai chữ cầu thủ, họ còn là nghệ sĩ. Trước vòng chung kết, 25% khán giả được hỏi ở 19 nước khác nhau đều khẳng định Brazil sẽ lên ngôi vô địch. Họ phải vô địch vì 22 cầu thủ của Brazil đều là ngôi sao, vì vũ điệu "jogo bonito" quá say đắm, và vì Brazil còn có một lợi thế từ thiên nhiên: tháng 6 ở Tây Ban Nha, khí hậu Iberia tương tự quê nhà Brazil.
.
⚡️instant view⚡️
.
Z I N G 🔔
Đến bản thân tôi còn buồn ngẩn ngơ từ tối qua đến giờ, thì có lẽ các cầu thủ Brazil sẽ phải hối tiếc một đời vì 3 phút trong trận đấu với Croatia. 3 phút mà như 3000 dặm của nước mắt và nụ cười, của 4 năm đằng đẵng thanh xuân đợi chờ ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, để đổi lại chỉ là nỗi thẫn thờ ở quê nhà.
Brazil được yêu quý đến độ khắp facebook cảm giác buồn chiếm phần lớn. Phải rồi, vì nhắc đến World Cup là nhắc đến Brazil, cũng như nhắc đến Champions League là nói đến Real Madrid.
Lần đầu tiên suốt bao nhiêu năm qua, tôi cảm thông thật sự với giọt nước mắt của Neymar. Còn Tite, khi bắt đầu biết cảm tình với ông qua điệu nhảy samba đêm trước, cũng là lúc thấy ông mang dáng dấp của Tele Santana thuở nào. Đẹp, hoa mỹ, và nổi tiếng với tuyên ngôn: "Tôi thà thua trận mà chơi bóng đá đẹp, còn hơn thắng trận với thứ bóng đá tầm thường".
Chúng ta trách móc Brazil sao không biết câu giờ, nhưng đó là ta chưa hiểu họ. 40 năm trước, cũng có một Brazil bi kịch như thế.
“Một chữ Nếu bỏ Paris vào cái chai…”
“Nếu Brazil do Socrates làm thủ quân đoạt được chức VĐ World Cup 1982, có lẽ bây giờ bóng đá Brazil đã đi theo một con đường khác, đó là con đường của bóng đá nghệ thuật - nơi các nghệ sĩ sân cỏ tìm niềm vui qua trái bóng và những trận đấu đẹp” (Zico)
Ngày 27 tháng 11 năm 1981, ở ngoài khơi bãi tắm Ipanema ở Rio De Janeiro, người dân du lịch phát hiện ra một xác người. Tất cả nhanh chóng nhận ra đó chính là Cláudio Coutinho – HLV trưởng dẫn dắt đội tuyển Brazil ở World Cup 1978. Người giờ đang dẫn dắt đội Los Angeles Aztec, sau khi bị chính những người của quê hương từ chối sau thất bại ở World Cup 1978, giải đấu mà ông đã sao chép luôn lối đá “tấn công tổng lực” của những người Hà Lan do Rinus Michels dẫn dắt. Cái chết của Coutinho xảy ra chỉ 7 tháng trước khi vòng chung kết World Cup 1982 khai mạc, như một cái điềm dữ của người Brazil. Nhiều người về sau khi nhìn lại sự kiện bi thảm này, đã gọi đây là cơn thịnh nộ của thượng đế. HLV Tele Santana, người đang dẫn dắt Brazil đang là người hùng của thời điểm ấy, và đi cùng sự tâng bốc của người hùng là sự vùi dập dành cho kẻ thất bại tiền nhiệm:
“Người ta đã nói nhiều về cuộc cách mạng mới trong nền bóng đá Brazil, nhưng còn chúng tôi thì gọi đó là sự trở về của những giá trị truyền thống. Vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà sau vòng chung kết World Cup 1970, thì các HLV dẫn dắt Brazil ở hai kỳ 1974 và 1978 lại đi sao chép lối chơi của bóng đá Châu Âu. Cụ thể Dagalo năm 1974, rồi Coutinho năm 1978. Tôi không hiểu vì sao họ lại để các cầu thủ kiệt xuất, đậm chất Brazil ở nhà xem tivi, để dùng lối chơi Châu Âu chống lại người Châu Âu.” 3 năm dẫn dắt Brazil, ông Santana đã “lột xác” hoàn toàn đội bóng của mình. Về chiến thuật, Brazil của Santana mang tôn chỉ "Bóng đá là nghệ thuật, là niềm vui chứ không đơn thuần là đưa trái bóng lên trên." Về con người, đội bóng có Zico, Socrates, Cerezo, Falcao…là những siêu sao bóng đá, và vượt lên trên hai chữ cầu thủ, họ còn là nghệ sĩ. Trước vòng chung kết, 25% khán giả được hỏi ở 19 nước khác nhau đều khẳng định Brazil sẽ lên ngôi vô địch. Họ phải vô địch vì 22 cầu thủ của Brazil đều là ngôi sao, vì vũ điệu "jogo bonito" quá say đắm, và vì Brazil còn có một lợi thế từ thiên nhiên: tháng 6 ở Tây Ban Nha, khí hậu Iberia tương tự quê nhà Brazil.
.
⚡️instant view⚡️
.
Z I N G 🔔
ZingNews.vn
Những điều đáng tiếc của HLV Tite
World Cup 2022: Ông Tite từ chức HLV tuyển Brazil sau trận thua Croatia. Ông thực hiện giao kèo sòng phẳng, nhưng thật tiếc, đội bóng samba lại lỡ hẹn với World Cup dù có thể làm tốt hơn.
🔥1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
💡
BẠN ĐỌC QUYẾT ĐỊNH SỨC SỐNG CỦA MỘT CUỐN SÁCH [10 NĂM “BÊN THẮNG CUỘC”]
Thật sự cảm động khi bạn bè ở Sài Gòn và Hà Nội đã chủ động tổ chức hai bữa tiệc thật ấm cúng để kỷ niệm “10 năm ngày công bố cuốn Bên Thắng Cuộc”. Phải nói thật là trong 10 năm qua, tôi đã xếp lại “trang sử” này của đời mình, để tiếp tục viết như một nhà báo [cho dù các bài viết chỉ công bố trên FaceBook] và cùng những bạn bè đồng chí hướng làm Chương trình “Nhịp Cầu Hoàng Sa” và vận hành VARS, Chương trình "Góp Một Cây Để Có Rừng."
Cuốn sách đã có một đời sống riêng và số phận của nó là do người đọc quyết định.
Rất vui là sau 10 năm vẫn có những người tìm đọc và nhiều người vẫn nhớ tới nó. Không chỉ các nhà nghiên cứu, sinh viên, mà nhiều bạn đọc là tướng lĩnh, ủy viên bộ chính trị, bộ trưởng… sau khi đọc kỹ cuốn sách này, đã nói với tôi, chắc chắn, một ngày không xa, “Bên Thắng Cuộc” sẽ được in trong nước [Trong một thời điểm thích hợp, tôi sẽ công bố các nhân xét của những người từng giữ các cương vị cao trong Chế độ].
Sau đây là hai ý kiến của hai bạn đọc thuộc hai thế hế 5x và 9x:
KTS Trần Đông [Tran Dong], sinh 1990 tại Quảng Trị:
“Chào Bác, đợt ni Bác khỏe không ạ? Mấy ngày ni ngồi đọc liên tục hai tập "Bên Thắng Cuộc" lôi cuốn quá Bác ạ. hồi trước sinh viên ở trong SG, lúc đó bác vừa xuất bản, sách thì hiếm, đọc trên mạng chỗ được chỗ mất, với lại hồi đó đọc vậy chứ k đủ kiến thức để hình dung bao quát, giờ đọc sách giấy có nhiều đoạn đọc đi đọc lại nên dễ hiểu hơn. Cảm ơn Bác vì cuốn sách có thể nói là hay nhất về lịch sử VN sau 1975. Đợt mô Bác vô lại Quang3 Trị gặp Bác nhậu bữa cho đã, chơ lâu ngày không gặp mấy anh em nhớ Bác quá.”
Lê Thanh Tâm, sinh 1955, nhà báo chính trị, cùng tác giả theo dõi Quốc hội trong thập niên 1990s; nguyên thư ký tòa soạn báo Tuổi Trẻ:
“Hồi mới nhận được sách “biếu” của Huy Đức, tôi bận như con rận, chỉ liếc nhanh mà không nhai nghiền. Tới khi về làm “người tử tế”, tôi mới có thời gian đọc cuốn sách thật kỹ. Vẫn một thân xác, nhưng khác tâm trạng, khác khoảng cách thời gian, tất nhiên là độ thấm khác nhau. Trải dài theo những sự kiện mô tả trong cuốn sách, tôi thấy đủ vị chua ngọt, đủ mùi đắng cay.
Tôi còn thấy cuốn sách như nhắc lại cả một thời “vô tư quá để bây giờ xao xuyến”. Muốn nói thế nào thì nói, BÊN THẮNG CUỘC vẫn là cuốn sách ngồn ngộn tư liệu lịch sử, rất cần cho giới nghiên cứu, cho cả những ai muốn quay lại một thời “để nhớ, để quên”. Hay biết bao nếu nó được xuất bản “chính danh” sau mười năm ra đời, không muộn đâu!
Cấu trúc đời sống chính trị thật rối rắm, phức tạp. BÊN THẮNG CUỘC là một trong những cuốn sách góp phần “giải phóng” những người như TÔI.”[xin phép dùng đại từ nhân xưng “tôi” thay vì “mỗ” như anh Lê Thanh Tâm dùng trong bài viết]
Huy San
https://book.cuongdc.co/2012/12/622.html
BẠN ĐỌC QUYẾT ĐỊNH SỨC SỐNG CỦA MỘT CUỐN SÁCH [10 NĂM “BÊN THẮNG CUỘC”]
Thật sự cảm động khi bạn bè ở Sài Gòn và Hà Nội đã chủ động tổ chức hai bữa tiệc thật ấm cúng để kỷ niệm “10 năm ngày công bố cuốn Bên Thắng Cuộc”. Phải nói thật là trong 10 năm qua, tôi đã xếp lại “trang sử” này của đời mình, để tiếp tục viết như một nhà báo [cho dù các bài viết chỉ công bố trên FaceBook] và cùng những bạn bè đồng chí hướng làm Chương trình “Nhịp Cầu Hoàng Sa” và vận hành VARS, Chương trình "Góp Một Cây Để Có Rừng."
Cuốn sách đã có một đời sống riêng và số phận của nó là do người đọc quyết định.
Rất vui là sau 10 năm vẫn có những người tìm đọc và nhiều người vẫn nhớ tới nó. Không chỉ các nhà nghiên cứu, sinh viên, mà nhiều bạn đọc là tướng lĩnh, ủy viên bộ chính trị, bộ trưởng… sau khi đọc kỹ cuốn sách này, đã nói với tôi, chắc chắn, một ngày không xa, “Bên Thắng Cuộc” sẽ được in trong nước [Trong một thời điểm thích hợp, tôi sẽ công bố các nhân xét của những người từng giữ các cương vị cao trong Chế độ].
Sau đây là hai ý kiến của hai bạn đọc thuộc hai thế hế 5x và 9x:
KTS Trần Đông [Tran Dong], sinh 1990 tại Quảng Trị:
“Chào Bác, đợt ni Bác khỏe không ạ? Mấy ngày ni ngồi đọc liên tục hai tập "Bên Thắng Cuộc" lôi cuốn quá Bác ạ. hồi trước sinh viên ở trong SG, lúc đó bác vừa xuất bản, sách thì hiếm, đọc trên mạng chỗ được chỗ mất, với lại hồi đó đọc vậy chứ k đủ kiến thức để hình dung bao quát, giờ đọc sách giấy có nhiều đoạn đọc đi đọc lại nên dễ hiểu hơn. Cảm ơn Bác vì cuốn sách có thể nói là hay nhất về lịch sử VN sau 1975. Đợt mô Bác vô lại Quang3 Trị gặp Bác nhậu bữa cho đã, chơ lâu ngày không gặp mấy anh em nhớ Bác quá.”
Lê Thanh Tâm, sinh 1955, nhà báo chính trị, cùng tác giả theo dõi Quốc hội trong thập niên 1990s; nguyên thư ký tòa soạn báo Tuổi Trẻ:
“Hồi mới nhận được sách “biếu” của Huy Đức, tôi bận như con rận, chỉ liếc nhanh mà không nhai nghiền. Tới khi về làm “người tử tế”, tôi mới có thời gian đọc cuốn sách thật kỹ. Vẫn một thân xác, nhưng khác tâm trạng, khác khoảng cách thời gian, tất nhiên là độ thấm khác nhau. Trải dài theo những sự kiện mô tả trong cuốn sách, tôi thấy đủ vị chua ngọt, đủ mùi đắng cay.
Tôi còn thấy cuốn sách như nhắc lại cả một thời “vô tư quá để bây giờ xao xuyến”. Muốn nói thế nào thì nói, BÊN THẮNG CUỘC vẫn là cuốn sách ngồn ngộn tư liệu lịch sử, rất cần cho giới nghiên cứu, cho cả những ai muốn quay lại một thời “để nhớ, để quên”. Hay biết bao nếu nó được xuất bản “chính danh” sau mười năm ra đời, không muộn đâu!
Cấu trúc đời sống chính trị thật rối rắm, phức tạp. BÊN THẮNG CUỘC là một trong những cuốn sách góp phần “giải phóng” những người như TÔI.”[xin phép dùng đại từ nhân xưng “tôi” thay vì “mỗ” như anh Lê Thanh Tâm dùng trong bài viết]
Huy San
https://book.cuongdc.co/2012/12/622.html
book.cuongdc.co
📖...Huy Đức - BÊN THẮNG CUỘC - 📖
Ebooks by CuongDC
🔥1