loant.in
529 subscribers
1.92K photos
173 videos
28 files
998K links
Download Telegram
to view and join the conversation
PREMIER LEAGUE vs SUPER LEAGUE : SỰ GIỐNG NHAU ĐẾN LẠ KỲ

VIỆC CÁC CLB TÁCH RA THÀNH LẬP 1 GIẢI ĐẤU MỚI ĐÃ TỪNG CÓ TIỀN LỆ

Lịch sử từng chứng kiến 1 giải đấu ra đời vì lí do thương mại

Việc Super League ra đời không phải là lần đầu tiên trong lịch sử có 1 giải đấu ra đời với mục đích kiếm nhiều tiền hơn giải đấu sẵn có.

Câu chuyện hôm nay chính là Premier League.

Trước khi bắt đầu, page 1 lần nữa nhắc lại điều mà page từng lí giải đến N lần:

“Giải VĐQG Anh đổi tên từ Division 1 thành Premier League” là sai về bản chất!!!

OK, chúng ta bắt đầu nhé.

Bối cảnh:

Sau thập niên 70 và đầu 80 cực kì thành công ở sân chơi châu lục, bóng đá Anh lâm vào tình trạng suy thoái, SVĐ xuống cấp, trang thiết bị nghèo nàn, nạn hooligan tràn lan, còn bóng đá Anh bị cấm tham dự cúp châu Âu sau thảm hoạ Heysel năm 1985.

Giải đấu đã bị tụt lại sau Serie A và La Liga, chứng kiến khá nhiều ngôi sao rời Anh để gia nhập các CLB nước ngoài.

Làm thế nào để đuổi kịp các giải đấu kia?

Tất nhiên điều đầu tiên chính là Tiền đâu!

Tổ chức điều hành hệ thống các giải đấu bóng đá Anh - Football League - vốn thành lập từ tận năm 1888 đã khá ì ạch và không thể theo kịp tình hình thời đại.

(Cần nói rõ rằng, điều hành hệ thống giải là Football League chứ không phải Liên đoàn bóng đá Anh FA)

Những năm 1980, các CLB Anh cũng dần chuyển mình từ CLB thể thao đơn thuần sang mô hình kinh doanh thương mại.

Man Utd, Arsenal, Tottenham là những người tiên phong trong công cuộc chuyển mình này. Điều đó đã dẫn tới các CLB hàng đầu muốn gia tăng sức mạnh và doanh thu cho mình.

Các đội bóng chơi ở Division 1 (lúc đó là hạng cao nhất nước Anh) đe doạ sẽ rời khỏi Football League nếu như không được tăng quyền lực biểu quyết và ưu đãi về tài chính so với các CLB khác. Họ đã thành công trong việc chiếm đến 50% doanh thu từ quảng cáo, tài trợ và bản quyền của Football League trong năm 1986.
Mọi thứ chưa dừng lại ở đó, họ yêu cầu các đài truyền hình phải trả nhiều tiền bản quyền hơn. Kết quả là từ 6.3 triệu bảng cho 2 năm tiền bản quyền truyền hình năm 1986 tăng vọt lên 44 triệu cho 4 năm, và dĩ nhiên, các CLB hàng đầu giờ đây chiếm đến 75% doanh thu.
Theo tính toán, trung bình mỗi đội ở hạng đấu cao nhất Division 1 nhận 600,000 bảng tiền bản quyền năm 1988, gấp 12 lần so với năm 1986 và 24 lần so với quãng thời gian trước đó.

Sở dĩ có sự chênh lệch như vậy là do khi thương thảo cho bản hợp đồng mới năm 1988, 10 CLB hàng đầu của giải đấu đe doạ rời giải lập nên 1 giải “Super League” trên cả Division 1 của Football League.

Đến đầu những năm 1990, các đội bóng này đã góp được khoản kinh phí để nâng cấp hạ tầng, SVĐ, đồng nghĩa với việc doanh thu sẽ tăng, các CLB này lại tiếp tục đe doạ.

1 cuộc gặp mặt diễn ra giữa đài London Weekend Television và 5 CLB hàng đầu lúc bấy giờ là Man Utd, Liverpool, Tottenham, Arsenal và Everton. Họ đồng ý rằng cần có 1 giải đấu mới có thể đem lại nhiều tiền hơn, tương xứng với những gì họ xứng đáng được hưởng.

Lúc ấy, FA cũng đang xích mích với Football League, nhân cơ hội này muốn làm suy yếu Football League và hệ quả là năm 1991, FA ra 1 bản báo cáo ủng hộ cho kế hoạch về 1 giải đấu mới

Hơn cả Hạng 1 - là Ngoại hạng (Premier League)!

Cuối mùa 1990/91, 1 bản kế hoạch chi tiết về giải đấu mang tên Premier League được công bố.

Giải đấu mới không thuộc Football League nữa, cũng độc lập hoàn toàn với FA, được điều hành bởi 1 công ty trách nhiệm hữu hạn mang tên Premier League Limited. Công ty này sẽ đứng ra đại diện thương thảo bản quyền và tài trợ cho giải đấu.

Kết quả là nó hấp dẫn đến nỗi, ITV (mẹ của London Weekend Television) tuy là bên khởi nguồn ý tưởng nhưng lại bị mất bản quyền truyền hình vào tay của Sky, vì mức giá của Sky là khoảng 250 triệu bảng cho 5 mùa giải, vượt xa con số 200 triệu bảng của ITV đưa ra.

(chiều ngược lại, Premier League về sau cũng là 1 cú hích đột phá cực mạnh cho chính Sky)

Rõ ràng, tiền bản quyền của giải đấu mới này gấp 5 lần tiền bản quyền năm 1988!
Năm 1992, các CLB sẽ chơi ở Division 1 1992/93 (19 đội + 3 đội lên hạng từ Div 2) đồng loạt rút khỏi Football League, tham dự vào giải đấu mới được thành lập là Premier League, đẩy hạng đấu cao nhất của Football League là Division 1 xuống phía dưới trong Thang hệ thống bóng đá Anh.

Division 1 không còn đội nào khác, dĩ nhiên phải đẩy các đội ở Division 2 lên, và từ Division 3 đẩy lên Division 2.

Premier League trở thành giải VĐQG của Anh, cho ra đời chiếc cúp mới với hình Sư tử.

Division 1 vẫn giữ chiếc cúp cũ, nhưng chiếc cúp này từ mùa 1992/93 trở đi chỉ còn là chiếc cúp hạng 2 chứ không còn là chiếc cúp VĐQG như trước đó.

Và sau này, kết quả như thế nào mọi người cũng đã rõ, Premier League trở thành giải VĐQG hấp dẫn nhất và doanh thu cao nhất trên thế giới, vượt xa 2 giải đấu từng qua mặt họ rất xa là Serie A và La Liga.

Hiện tại, điều hành và quản lý các giải đấu chuyên nghiệp của Anh như sau:

+ Premier League: Premier League Limited

+ Championship, League 1, League 2: Football League

+ Nation League, National League North, National League South: Nation League

Vì thế, có 1 vài khái niệm như này:

+ FA không điều hành giải, mà như 1 quan toà đứng ngoài phân xử về mặt chuyên môn, từ ra luật, xử phạt đến cung cấp người điều hành chuyên môn bóng đá thuần tuý.

+ League Cup là giải đấu cho các đội từ Premier League đến League 2, do Football League tổ chức, nên còn gọi là English Football League Cup (EFL Cup), gọi tắt là League Cup nên chúng ta vẫn dịch chay là Cúp Liên đoàn (League = Liên đoàn), dù thiệt sự ý nghĩa từ League ở đây hơi khác chút.

(Lấy tên Carabao, Carling là tên nhà tài trợ)

👉 Điều đó đã lý giải tại sao, bản chất giữa việc Premier League ra đời và việc cúp C1 cũ (European Cup) đổi thương hiệu sang Champions League là hoàn toàn khác nhau.

European Cup hay Champions League cũng vẫn là của UEFA tổ chức, vẫn là giải đấu đó, còn Premier League là 1 giải đấu mới, không phải của FA mà cũng không thuộc về Football League.
ĐẪY ĐÀ


1. Tôi dành sự ngưỡng mộ và quan sát đặc biệt với phụ nữ có da có thịt, tạm gọi là đẫy đà. Điều này - rõ là sở thích cá nhân, không cần phải tranh luận hay giấu diếm.

2. Như nào thì được gọi là phụ nữ béo? Hãy bắt đầu từ cách tính trên cơ sở khoa học.

“Để xác định người béo phì hay quá ký, phải dựa vào chỉ số BMI (Body Mass Index), lấy số ký cân nặng chia cho bình phương chiều cao tính bằng mét. Ví dụ, một người nặng 60kg có chiều cao 1,6m thì lấy 60 chia cho 1.6 ra kết quả lại chia 1.6 lần nữa thì được chỉ số BMI là 23.44.
Một người được xem là béo phì khi chỉ số BMI của họ từ 30 trở lên. Chỉ số từ 25-30 mới được xem là quá ký lô. Đây là khoa học, là thống kê của Viện Sức Khỏe và Phúc lợi Úc (Australian Institute of Health and Welfare)”
(Hết trích)

3. Giờ có khoa học chỉ lối rồi.
Nhân ngày giỗ Hung’king được nghỉ, các mẹ, các chị em hãy lấy máy tính ra và tự xác định đi.
Đừng mất tự tin.
Đừng để ý ánh mắt soi mói của những gã đàn ông hẹp hòi, đố kị, hoặc những thằng có vợ, người tình kiểu “mẫu gày” nhẳng, tong teo, tất nhiên trông rất góc cạnh, khô khan, tẻ.
Kệ chúng đi. Đa số bọn này có cổ phần chính ở các trung tâm giảm cân, hút mỡ, giảm béo...
Chúng đều có động cơ tiền bạc.

4. Gần 50% dân số Úc với khoảng hơn 11 triệu người bị quá kí lô và béo phì, mỗi năm tiêu tốn trung bình hơn $8.6 tỷ dollars. Con số này rất ấn tượng, tác động mạnh lên nguồn nhân lực và khả năng làm việc.
Chưa nói đến béo phì - người có số cân nặng quá kí cũng có nguy cơ mắc các bệnh tuần hoàn tim mạch, tiểu đường, ung thư...Chả may dương tính với Covid, khả năng đi rất cao.

Các con số thống kê cũng cho thấy người trưởng thành tại các khu vực xa xôi, thu nhập thấp - ít có cơ hội mua được các loại thực phẩm trái cây rau quả chất lượng tốt - khuynh hướng quá cân hay béo phì nhiều hơn so với những người sống ở khu vực thành phố.

Tóm lại, chế độ dinh dưỡng và tập luyện thể thao hàng ngày là 2 yếu tố quyết định quan trọng nhất.

5. VN sao?
Ở VN, đặc biệt những thành phố lớn, các trung tâm tập luyện, chữa béo giảm cân mọc lên như nấm, thu hút sự quan tâm của rất rất nhiều các mẹ, các chị em.
Chữ béo luôn là điều gì đấy nhạy cảm, cấm kị khi nói về phụ nữ - trừ một vài người bị điếc không biết sợ - nói liều. Điều tưởng chừng chỉ là nói năng cẩu thả này làm không ít phụ nữ Việt trưởng thành mất hẳn tự tin khi tự cho rằng mình đang quá cân, đang quá béo. Thực ra, chính góc nhìn hẹp hòi nặng về soi mói, thiếu khoa học của 1 số gã đàn ông cô đơn buồn nản đã reo rắc hoang mang cho phụ nữ là nguyên do, tại sao các trung tâm giảm cân, hút mỡ bụng phát triển mạnh mẽ và kinh doanh rất phát đạt.

6. Cuối cùng, các mẹ, các chị em, đừng quá lo lắng. Thật ra, hầu hết đàn ông thích phụ nữ đẫy đà, có da có thịt. Để có thể biến những phụ nữ này thành sập xệ mất thời gian gần 8 lần các “mẫu gày”. Đây là kết luận khoa học, không phải nói chơi.

7. Về cơ bản, phụ nữ cứ giữ được dưới 70 kí là còn lâu mới đạt tiêu chuẩn béo phì. Hãy yên tâm, ăn ngon, ngủ kĩ, đừng lo lắng làm gì cho già. Ra nước ngoài đi, Bạn sẽ thấy, phụ nữ Việt quá gọn gàng bé nhỏ.

P/S. Thực ra, trong mắt người đàn ông của Bạn, Bạn có bị quá kí lô, có béo phì không mới là điều quan trọng nhất.
Tưởng tượng đi.
Ôm một phụ nữ tong teo, gày gò, ốm nhách, coi chừng các góc nhọn như khuỷu tay, đầu gối, cằm, thậm chí xương cùng sẽ làm thâm tím mạng sườn, làm hỏng luôn cả các chức năng tạo hoá đã ban cho đàn ông, chả khác gì đã chiển dzới !
Ôm một phụ nữ có da có thịt luôn mang lại những cảm xúc tích cực, hưng phấn, thăng hoa.

Hội họa Phục Hưng thế kỷ 16-17 đẹp mãi !

Thiên hạ nói gì, kệ mẹ!

Nay là ngày giỗ Hung’king.
Muốn ăn, uống gì cứ thoải mái đi ! Đừng nghe bọn xấu xúi đểu.
Cũng đừng nghe bọn thích hô khẩu hiệu.
Láo hết !

(National Gallery of Art, Washington DC)

21.4.’21
ĐẪY ĐÀ


Tôi dành sự ngưỡng mộ và quan sát đặc biệt với phụ nữ có da có thịt, tạm gọi là đẫy đà. Điều này - rõ là sở thích cá nhân, không cần phải tranh luận hay giấu diếm.

gày gò, ốm nhách, coi chừng các góc nhọn như khuỷu tay, đầu gối, cằm, thậm chí xương cùng sẽ làm thâm tím mạng sườn, làm hỏng luôn cả các chức năng tạo hoá đã ban cho đàn ông, chả khác gì đã chiển dzới !
Ôm một phụ nữ có da có thịt luôn mang lại những cảm xúc tích cực, hưng phấn, thăng hoa.

Hội họa Phục Hưng thế kỷ 16-17 đẹp mãi !

Thiên hạ nói gì, kệ mẹ!
ĐẪY ĐÀ


Tôi dành sự ngưỡng mộ và quan sát đặc biệt với phụ nữ có da có thịt, tạm gọi là đẫy đà. Điều này - rõ là sở thích cá nhân, không cần phải tranh luận hay giấu diếm.

gày gò, ốm nhách, coi chừng các góc nhọn như khuỷu tay, đầu gối, cằm, thậm chí xương cùng sẽ làm thâm tím mạng sườn, làm hỏng luôn cả các chức năng tạo hoá đã ban cho đàn ông, chả khác gì đã chiển dzới !
Ôm một phụ nữ có da có thịt luôn mang lại những cảm xúc tích cực, hưng phấn, thăng hoa.

Hội họa Phục Hưng thế kỷ 16-17 đẹp mãi !

Thiên hạ nói gì, kệ mẹ!