CuongDC 📸
2.42K subscribers
17.4K photos
3.46K videos
164 files
8.79K links
P A S S I O N. C U O N G D C. C O

📍CuongDC is a Vietnamese blogger, photographer, and author active on Telegram. He has a strong interest in art and beautiful women, often sharing his thoughts, stories, and photography through his channels
Download Telegram
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🚥
CÓ NỖ LỰC DÙ CHƯA THẤY NĂNG LỰC THỰC THI

Trước hết, chúc mừng dân ta khi việc đi lại văn minh hơn vì cao tốc đã thu phí tự động hoàn toàn. Cái gì văn minh là cậu ủng hộ!

Nhưng đăng ký dán thẻ mà ứng dụng treo liên tục, rồi xe phải bò hàng km ở cao tốc thế này thì nói thực năng lực vận hành của các anh chán quá. Nhớ lại thêm vụ ứng dụng chống dịch thì cũng chưa hết nản.

Nên thực lòng báo cáo các lãnh đạo là với năng lực thực thi hiện nay, muốn chuyển đổi số hay 4.0 gì đấy, thì các lãnh đạo nên cho in hàng loạt tờ A4 phát cho nhiều anh chị mời họ đi chỗ khác, để những người có năng lực họ làm.

Chứ trình độ "loa phường" mà cứ làm AI thì khổ dân! Năng lực thực thi không phải như quăng dây kéo đám mây về mà có liền!

https://t.me/loantin/2351098
Forwarded from loant.in CHECK VAR
ĐẠO -ĐỨC -NHÂN -LỄ -NGHĨA

💢Đạo mất rồi sau mới có Đức,
💢Đức mất rồi sau mới có Nhân,
💢Nhân mất rồi sau mới có Nghĩa,
💢Nghĩa mất rồi sau mới có Lễ"

Giờ chúng ta chú trọng Lễ nhiều quá.
Mà toàn Lễ lạ lắm cơ.

Hay đã đến thời “Xã hội Chủ Lễ” rồi nhỉ!

P/s: hiểu nôm na thô lậu mấy câu của Lão Tử

💢ĐẠO là cách mà vũ trụ vận hành, là cách thế giới nên hoạt động, là cách mà con người nên hành xử với nhau hay với tự nhiên (mang tính chân lý, quy luật).

💢ĐỨC là những luật lệ, quy tắc, tiêu chuẩn ngầm hiểu mà người ta đặt ra để mọi người rèn theo nhằm dần tiệm cận được đến cái Đạo (chân lý) ấy. Nhưng khi người ta phải rèn thì đã có nghĩa là người ta chưa đạt đến hay không còn hợp với Đạo nữa rồi (nên gọi là Đạo mất).

💢Khi mình không theo được Đức nữa thì mình không hoàn thiện. Vậy nên mình cũng không nên khắt khe với người khác khi họ không được hoàn hảo, thậm chí mình còn cần giúp những người ấy trong khả năng có thể. Do vậy, nói là khi không còn Đức thì mới xuất hiện Nhân (thương người, chấp nhận sự không hoàn hảo của người, giúp người).

💢Người ta che chở, hỗ trợ hay giúp mình rồi thì mình phải ghi nhận, nhớ đến và đền đáp lại cho người ta (có qua có lại), nên ta nói là Nhân mất (không “giúp” được cả thiên hạ) thì mới có NGHĨA (ít nhất phải “giúp” người đã giúp mình).

💢Không “lo” lại được cho người khác, thì ít nhất phải “tỏ ra” biết điều, ghi nhận “ân huệ hay trật tự” ấy và ăn mặc, nói năng, hành xử phù hợp. Đó là nghĩa của Nghĩa mất nên mới có LỄ.

Nhưng đó là Lễ của Đạo đức kinh.
Còn Lễ của trường này thì ...hơi Kinh!

https://t.me/loantin/2345448
Forwarded from loant.in CHECK VAR
Y HỌC LIÊN XÔ BÁ ĐẠO CỠ NÀO
😁1
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🎓
GÓC PHƯƠNG MAI: VÌ SAO QUYÊN TRƯỢNG BỊ PHẢN ĐỐI Ở VIỆT NAM?

Lần đầu tiên tôi tham dự một buổi lễ có người cầm cây chùy/ quyền trượng (ceremonial mace) là ngày bảo vệ luận án tiến sĩ nhiều năm về trước.

Đó là một căn phòng đẹp đẽ, uy nghiêm của một toà nhà cổ hơn 400 năm tuổi. Chính giữa phòng có ảnh nữ hoàng, xung quanh tường dát đầy chân dung những giáo sư nổi tiếng đã từng làm việc.

Khi một thầy phản biện đang đặt thêm câu hỏi phụ thì một người phụ nữ mặc áo choàng nghi lễ, tay cầm một cây chuỳ dát bạc bất ngờ mở cửa bước vào. Ai nấy dưới hàng ghế dự thính thảy đều ngạc nhiên. Bà dập cây chuỳ nặng chịch ấy xuống nền nhà 3 cái vang dội, báo hiệu thời gian bảo vệ đã kết thúc, bất kỳ ai đang nói gì cũng cần dừng lại.

Tôi luôn tin là vào một khoảng khắc rất ngắn ngủi nào đó, bà đã bí mật nháy mắt với tôi và gửi đi thông điệp rằng: "Thấy chưa? Tôi đã giúp cô thoát khỏi câu hỏi cuối cùng".

Sau này, dù được tham dự thêm rất nhiều buổi lễ tốt nghiệp và bảo vệ tiến sĩ khác nữa, tôi vẫn luôn háo hức khi một người cầm chuỳ bước vào.

Với cá nhân tôi, cây chùy không đại diện cho quyền lực của kiến thức, uy nghiêm của giảng đường, hay sự lao tâm khổ tứ mà quá trình học tập đem lại. Trải nghiệm riêng khiến tôi luôn nhìn cây chuỳ ấy như sự công tâm của một hệ thống nguyên tắc bình đẳng. Ba tiếng dập mạnh xuống sàn khiến bất kỳ ai cũng phải ngưng tiếng, bất kể đó là một giáo sự gạo cội hay một sinh viên sắp cầm bằng tốt nghiệp.

Cũng chính vì trải nghiệm riêng ấy, tôi tin rằng bất kỳ một bạn SV nào cũng mong mỏi một buổi lễ tốt nghiệp trang nghiêm đẹp đẽ.

Tôi ủng hộ trường Kinh Tế trong việc tìm tòi một cách tổ chức mới, xây dựng một hình ảnh mới, thử nghiệm cảm xúc và lưu giữ ký ức bằng những hình thức mới. Hẳn những bạn SV hôm ấy đã có nhiều kỷ niệm trọn vẹn và khó quên.

---
Vậy tại sao bộ lễ phục của thầy giáo và cây chuỳ mà thầy cầm khi tiến vào lễ đài lại khiến nhiều người phản đối đến thế?

Lý do thứ nhất có lẽ là bởi nó lạ. Nó đập thẳng vào mắt như một sự du nhập văn hoá từ phương Tây một cách bất ngờ và phản cảm. Từ xưa đến nay, khá nhiều sự chuyển tiếp văn hoá, nhất là văn hoá phương Tây vẫn thường tạo ra sự phản đối nhất định.

Ví dụ, khi những người đàn ông Việt Nam đầu tiên theo phong trào Duy Tân bỏ búi tó và cắt tóc ngắn, họ bị gọi là “Giặc Tông đơ” hay “Giặc Đồng Bào”.

Quan niệm xưa cho rằng thân thể ta là khí huyết thuộc về cha mẹ. Việc hủy hoại nó như cắt tóc hay cắt móng tay là phạm vào chữ hiếu. Những người phản đối thường lấy tích tướng Hạ Hầu Đôn trong Tam Quốc bị một mũi tên bắn vào mắt. Ông bèn nhổ mũi tên và ...nuốt chửng con ngươi của mình vì sợ hoang phí khí huyết của thân sinh phụ mẫu.

Vấn đề là cây chùy không chắc đã là của Tây. Cây quyền trượng cổ xưa nhất có xuất xứ từ châu Phi, sau đó được tìm thấy trong các nền văn hóa phương Đông, hay chính xác hơn là vùng Trung Cận Đông và Tây Á. Việc sử dụng cây chùy vẫn còn phổ biến ở châu Âu không có nghĩa là nó xuất xứ từ phương Tây.

Cái sự lạ lẫm mà nhiều người thấy khó chịu đơn giản là yếu tố ngoại lai. Cách nhìn đơn giản hệ nhị nguyên Tây-Ta khiến cái gì không phải của Ta thì là của Tây. Thậm chí với một số người, da đen hay da vàng cũng thành "Tây" một lượt :-)

---
Lý do thứ hai chính là vì cây chùy có hình chiếc vương miện khổng lồ. Chiếc vương miện bản thân nó không có lỗi. Tuy nhiên, nó trở nên khiên cưỡng khi đặt vào bối cảnh một đất nước vốn vô cùng tự hào về lịch sử phế truất nhà vua, khiến ông phải tự trao ấn kiếm để lập ra nền dân chủ.

Ở Việt Nam, hoàng gia không phải là một yếu tố truyền thống được tôn vinh và yêu mến. Theo diễn ngôn của chính quyền và sách giáo khoa, nhiều đời vua thời sau này thậm chí đại diện cho sự đồi trụy, tham lam, vơ vét, ức hiếp dân lành, bắt tay với giặc ngoại xâm, và theo đuổi chính sách ngu dân.

Chính vì những diễn ngôn đã hằn sâu vào bộ não đó, chiếc vương miện chưa bao giờ, và cũng khó có thể trở thành biểu tượng của quyền lực trong môi trường học thuật.

Nó tạo ra sự mâu thuẫn về yếu tố lịch sử, văn hóa, giáo dục.

https://t.me/loantin/2345448
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇧🇷🇧🇷

ĐỈNH CAO CÀ KHỊA

Chiến dịch quảng cáo bao cao su của studio Platinum FMD (Brasil),

với tiêu đề "Có một số người lẽ ra ko nên đc sinh ra "

(Some People Should Never Have Been Born)
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🗽🗽🤝 🇹🇼🇹🇼

Mong là không có chiến tranh xảy ra...

Ngay lúc này, thông tin mà cả thế giới đang chú ý đó chính là chuyến thăm của Đại bàng mái đến nhà Gấu Xanh - Một hòn đảo nằm trên Thái Bình Dương. Nhưng phía Gấu Pooh đã cảnh báo rằng Đại bàng Mái sẽ gặp "hậu quả lớn" nếu đậu xuống đây.

Lý do là bởi Gấu Pooh đã tuyên bố chủ quyền mật ong trên toàn hòn đảo này. Thực tế trước đây Gấu Pooh và Gấu Xanh là cùng một nhà, cùng một loài, và đã cùng nhau hợp sức đánh Samurai. Nhưng về sau do bất đồng quan điểm nên cả hai lại oánh nhau và Gấu Xanh thua kèo nên đã phải chạy ra đảo này. Gấu Xanh đã cắm rễ ở đây hàng chục năm qua và sống nương tựa nhờ sự bảo vệ của Đại bàng.

Theo thông tin mới nhất: 1 con Đại bàng Mái đã hạ cánh trên đảo của Gấu Xanh. Hiện Gấu Pooh đã huy động các khí tài quân sự như: máy bay giấy, thuyền giấy để tập trận, quây nhà Gấu Xanh. Cả thế giới đang hy vọng 2 bên kiềm chế...

https://t.me/loantin/2352563
Forwarded from loant.in CHECK VAR
ĂN GÌ CHƯA CON

#motherlove
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🌻
GÓC HUY SAN: HƠN CẢ LÒNG THƯƠNG TIẾC

Nhiều người dân đã lên mạng xã hội dùng những lời tốt đẹp nhất để nói về sự hy sinh của các anh. Đó là những giọt nước mắt hơn cả lòng thương tiếc. Ở đâu mà người dân: Khi rong ruổi đường xa nhìn thấy CSGT là yên tâm; Khi gặp oan khiên nhìn thấy công an là có hy vọng công lý; Khi hoạn nạn, nghe tiếng còi xe cứu hỏa là biết có người đang sẵn sàng hy sinh mạng sống để cứu mình... Ở đó, có một nhà nước của dân, do dân và vì dân thật sự.

PS: Theo Website Chính phủ, "Trước khi hy sinh, 3 cán bộ, chiến sĩ Cảnh sát PCCC đã hướng dẫn đưa được 8 người dân trong vụ cháy tại Quan Hoa (Hà Nội) ra ngoài an toàn.
Các chiến sĩ hy sinh khi tiếp tục quay lên các tầng trên bên trong nhà với hy vọng tìm kiếm thêm những nạn nhân khác còn bị mắc kẹt..."

https://t.me/loantin/2350822
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇲🇳🇲🇳
MÔNG CỔ
30 năm nữa VN mới đuổi kịp Mông Cổ ???

1. Tôi hỏi 100 người, thì đến 97 người bảo: Mông Cổ ấy à? nghèo lắm hả?
Sai. Khái niệm về một nước Mông Cổ nghèo khó ngự trị trong đầu óc dân Việt Nam từ xa thời cùng phe XHCN. Nhà văn Tô Đức Chiêu bảo tôi: "Tao đã đi Mỹ, Ai Cập, Ả rập xê út, Nga và Đông Âu, không kể châu Á như Tàu, Thái... Tức là gần hết thế giới, nhưng khi đi Mông Cổ, mới thấy mình khám phá ra một thế giới mới, nếu có dịp, tao đi 2 -3 lần nữa".
Tôi thấy thế nên cũng đú theo, đi Mông Cổ một chuyến.
Mở ngoặc ngay là, khi anh (du lịch) đến đâu, anh phải tự vấn ta đến đấy để làm gì, muốn biết gì. Nói chung là nên đi phượt. Tôi có bài học kinh nghiệm về việc này, có 1 cậu trẻ đi cùng đến thảo nguyên Mông Cổ, cậu thốt lên chán nản: Ơ, đâu cũng như đâu, mênh mông cả, chả thấy cái gì. Vấn đề là cái gì?

Sau chuyến đi Mông Cổ, tôi rút ra kết luận, 30 năm nữa (hoặc hơn) không biết Việt Nam mình có đuổi kịp Mông Cổ hay không?
Mông Cổ diện tích gấp hơn 6 lần nước Việt Nam, dân số hơn 3 triệu người (bằng 1/2 Hà Nội). Mà 1/2 dân số ở thủ đô Ulan Bato. Hãy tưởng tượng hơn 1 triệu người ở rải rác trên lãnh thổ gấp 6 lần Việt Nam.
Mông Cổ có đặc biệt là có biên giới với Nga và Trung Quốc. Họ bị kẹp giữa 2 nước lớn, nên phải chọn 1, lịch sử đã chứng tỏ họ chọn đúng, chọn nước Nga để tránh nước Tàu kẻ thù. Chính chính phủ Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch khuất phục trước chính phủ Stalin, mà công nhận Mông Cổ độc lập. Chuyện này chính phủ Mao cay cú ra mặt, công khai gọi Mông Cổ là Ngoại Mông, còn phần lãnh thổ Mông Cổ bị mất từ thời Nguyên triều, thì TQ gọi là Nội Mông (họ vẫn nhận đó là nước họ). Cấp độ cay cú ăn thua và nhòm ngó còn hơn một bậc so với Việt. Người TQ chưa gọi Quảng Đông là Nội Việt, mặc dù vẫn dùng từ Việt gọi Quảng, Việt ngữ là tiếng Quảng, họ chưa gọi Việt Nam là Ngoại Việt. Nói thế để biết mức độ nguy hiểm chênh vênh của con ngựa Mông Cổ trước con sói Trung Quốc.
Ở Mông Cổ, tôi được nghe câu chuyện tiếu lâm. Một người Mông Cổ gặp một người Nhật. Người Nhật cám ơn người Mông, vì bài học của Nguyên triều, nên nước Nhật quyết định không chiếm Trung Quốc nữa. Nếu chiếm nó, có lẽ nước Nhật đã thành Trung Quốc rồi. Đó là một câu chuyện tiếu lâm cay đắng mà không thể cười.
Ân oán giang hồ với người Tàu thì rất nhiều. Chỉ kể 1 chuyện. Các công ty xây dựng ở Ulan Bato, và nói chung các công ty khác cần nhân công, thì đều thuê nhân công TQ, vì người TQ sinh sôi như cỏ dại, ở đâu họ cũng mò đến. Nên các công ty có quy định, chỉ được thuê dưới 6 tháng, mà trong 1 năm không được thuê quá 1 lần. Nên người làm thuê phải đi về TQ ngay. Cảnh sát Ulan Bato rất dễ dãi với người Việt sinh sống ở thủ đô của họ, hình như có 7000 người, còn riêng người TQ thì phải thống kê rất cụ thể. Người bạn Mông Cổ nói với tôi: Việc lớn nhất của cảnh sát là đuổi người Trung Quốc hết hạn cư trú. Đúng vậy, họ không có tình trạng kẹt xe, không có tệ nạn nhiều, việc chính là không để lọt một cái trứng tu hú. Chuyện này 30 hay 50 năm nữa, Việt Nam cóc làm được, mà cũng chả làm.
2.
Nhìn trên phim ảnh, thấy thảo nguyên là những dải đất trùng điệp, cây cỏ lưa thưa, nếu chỉ có thế, chưa biết gì về thảo nguyên Mông Cổ cả. Hồi tôi đi tầm tháng 7 dương lịch, là tháng đã hết cỏ rậm. Cỏ rậm thì đến ống chân, đến đầu gối, còn khi chuẩn bị vào đông, cỏ bị đám gia súc gặm gần hết. Chỉ còn cỏ thấp và cỏ tái sinh.
Nói từ "cỏ" với người Việt, cũng không ổn. Cỏ của Việt Nam là thứ chả để làm gì. Điều này lỗi ở các nhà làm ngôn ngữ khoa học, địa lý. Đáng lý nên dùng từ "thảo mộc thân mềm" hay cái gì đó khác với "cỏ". Cúi nhìn xuống, hàng trăm hàng nghìn loài cây gọi là cỏ rất khác nhau, riêng hình lá cũng thiên hình vạn trạng. Nếu vò vài cái lá rồi đưa lên mũi, sẽ thấy nhiều mùi vị rất khác. Mùi thơm thoang thoảng, mùi hắc, mùi nồng... Thực sự đó là một thế giới cây thuốc và loại cây như rau thơm ở VN, chứ không phải cây cỏ thông thường. Gia súc Mông Cổ từ hàng nghìn năm nay ăn thứ cỏ đó.

https://book.cuongdc.co/2019/09/kinh-nghiem-du-lich-mong-co.html?m=1
🔥2
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇹🇼
MARK LIU vs TMSC: VIÊN KIM CƯƠNG CỦA ĐÀI LOAN

Người đàn ông trong hình là Mark Liu, một nhân vật rất quan trọng với CNTT toàn cầu. Bữa nay ông có một cuộc họp với bà Pelosi. Mà cuộc họp này có lẽ mới là tâm điểm của chuyến đi thăm xứ Đài của bà.

Mark Liu chính là chủ tịch tập đoàn “ quan trọng nhất toàn cầu” trong sản xuất con chip của xứ Đài là TSMC. Đây chính là viên kim cương của nền kinh tế Đài Loan. Nó có giá trị CP lên tới hơn 440 tỷ usd, giá trị nhất Á châu, hơn cả Tencent của TQ. Và là công ty giàu thứ 11 trên thế giới theo truyền thông Mỹ.

Nôm na là công ty này sản xuất 1 năm hơn 13 tr tấm silicon. Và 92% loại chip bán dẫn hàng đầu thế giới có chip tiến trình nhỏ hơn 10 nanomet đều được sản xuất tại xứ Đài. Mà các tấm silicon mà TSMC làm ra có thể chứa hàng tỷ các bóng bán dẫn thu nhỏ. Có nó thì quân ta mới có máy tính hay điện thoại thông minh mà xài.

Bữa nay bà Pelosi qua họp với ông Mark Liu, vì Mỹ vừa ra Dự luật về chip và khoa học với là gói hỗ trợ 52 tỉ USD cho việc thúc đẩy sản xuất chất bán dẫn nội địa Mỹ, cải thiện năng lực cạnh tranh với Trung Quốc. Dự luật này được lưỡng đảng ủng hộ nhiệt liệt và TT Mỹ sẽ ký thành luật trong tuần này.

TMSC hiện thu về 65% doanh thu từ thị trường Bắc Mỹ. Tóm lại Mỹ rất cần công ty này và thế giới cũng cực kỳ cần luôn. Thành ra cần hợp tác các bên, phát triển và bảo vệ lẫn nhau.

Mark Liu cũng là một nhân vật rành cả Mỹ và TQ. Ông này là một nhà kỹ trị, sinh ra tại Đài Bắc vào năm 1954. Ông học trung học Jianguo ở Đài Bắc, rồi theo học và lấy bằng Cử nhân kỹ thuật điện tại Đại học Quốc gia Đài Loan. Sau đó ông qua Mỹ học và nhận bằng Thạc sĩ và Tiến sỹ kỹ thuật điện và khoa học máy tính tại Đại học California, Berkeley. Khi ra trường, ông làm việc cho Tập đoàn Intel từ năm 1983 đến năm 1987, phát triển công nghệ xử lý silicon cho bộ vi xử lý Intel. Sau đó ông làm giám đốc nghiên cứu cho Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Điện tử Tốc độ cao của AT&T Bell Laboratory từ năm 1987 đến năm 1993. Năm 1993, ông về nước làm việc cho TSMC. Ông là chủ tịch TSMC khi TSMC mua Tập đoàn Sản xuất Chất bán dẫn Toàn cầu vào năm 2000. Và ông nhậm chức giám đốc điều hành của TSMC vào năm 2012. Sau đó là Chủ tịch tập đoàn này.

TSMC đã được trao danh hiệu Top 100 Nhà lãnh đạo Công nghệ Toàn cầu của Thomson Reuters năm 2018 dưới sự chỉ đạo của Liu. Ông hiện phục vụ trong Ban Cố vấn Kỹ thuật của Trường kỹ sư thuộc viện Đại học UC Berkeley và Ban Cố vấn điều hành của chủ tịch Viện Công nghệ Massachusetts.

Nguyễn Thị Bích Hậu

https://t.me/loantin/2353140
🎉2
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🗽🗽
Dân xứ Đài hôm qua chạy rầm rầm ra sân bay Tùng Sơn đón nàng Pe

https://t.me/loantin/2352470
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇨🇳🇨🇳CHINA RED LINE
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🇹🇼
CÔNG VIÊN KHOA HỌC TÂN TRÚC
Bí kíp thành rồng thành hổ hay vì sao chỉ với 6,5 km2 đất mà họ kiếm ra 45 tỷ usd năm?

Năm nay là tròn 42 năm thành lập Công viên khoa học Tân Trúc( Đài Loan).

Trong vòng 30 năm kể từ khi thành lập, Công viên này đã được Đài Loan tìm tòi, học hỏi và phát triển thành một Silicon Valley thứ 2 và họ đã thành công. 12 năm tiếp theo cho tới nay, khu Công viên khoa học này đã có nhiều thành tựu rực rỡ. Hiện khu này tập trung các cty chủ yếu trong ngành CN bán dẫn của Đài Loan, đứng thứ 2 chỉ sau Mỹ về doanh thu. Năm 2020, doanh thu của riêng khu này đã đạt cỡ 42,63 tỷ USD.

Năm 1980, CV khoa học Tân Trúc được hình thành từ ý tưởng ban đầu của ông Shu Shien-Siu , cựu Hiệu trưởng Đại học Quốc gia Tsing Hua và Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ ĐL khi đó. Mô hình y chang của Silicon Valley, nghĩa là ngay gần 2 đại học danh tiếng của Đài là Tsing Hua và Chiao Tung và Viện CNCN và nghiên cứu ĐL ( bên Mỹ là gần Stanford và Đại học California, Berkeley).

Để ý tưởng này hiện thực, những người tài nhất trong lĩnh vực công nghệ ở xứ Đài và cựu bộ trưởng tài chính đầu tiên ở đây được giao trọng trách quản trị ban đầu. Cùng lúc, họ lập ra một nhóm tư vấn toàn các chuyên gia hàng đầu thế giới gồm những người Đài Loan ở Mỹ và cả người Mỹ từ các công ty như Bell Labs, IBM và một số đại công ty công nghệ khác. Nhóm này khuyên CP Đài Loan nên đầu tư mạnh vào phát triển khoa học công nghệ để tạo đà cho công nghiệp phát triển. Họ cũng khuyên nên hỗ trợ các sinh viên để họ khởi nghiệp các cty công nghệ. Vốn đầu tư lấy từ các ngân hàng đầu tư của Đài được thành lập cho mục tiêu này.

Mấu chốt của việc này là thu hút chất xám, khi đó chất xám ở Đài đang chảy qua Âu Mỹ. Thanh niên sinh viên đi du học là một đi không trở lại. Nhưng khi có chính sách mới thu hút, họ bắt đầu trở về. Từ 1986-1996 có hơn 40.000 người Đài Loan từ Mỹ đã trở về góp phần phát triển mạnh mẽ các khu công nghiệp xứ này, trong đó có khu Tân Trúc. Càng sau này càng đông hơn. Đó là những người đã từng làm việc tại các tập đoàn về công nghệ lớn của Âu Mỹ , học hành bài bản và có quan hệ quốc tế. Chính sách thu hút tới mức sau này, khi kỷ niệm 40 năm thành lập CV khoa học Tân Trúc, có những DN nhớ lại buổi đầu họ quay về nước mà tới Tân Trúc còn thấy rắn trong ký túc xá công nhân và quá chừng ruồi. Nhưng họ đã bắt tay vào đầu tư thực sự cho tới ngày hái quả. Chính phủ ĐL khi đó cho họ rất nhiều ưu đãi, cung cấp tất cả cơ sở hạ tầng và đất đai để họ sẵn sàng kinh doanh.

Năm 2000 tổng cộng 4.108 chuyên gia gốc Đài từ Mỹ trở về làm việc tại Công viên khoa học Hsinchu, cùng với 4.464 cựu sinh viên của Viện Công nghệ, công nghiệp và nghiên cứu ĐL làm việc ở đó.
Và từ đây, những con người này đã tạo dựng quan hệ đối tác chiến lược với các cty Mỹ mà họ từng làm việc. Họ bổ sung cho Silicon Valley các công nghiệp phụ trợ như con chip, IC, PC... để cả hai cùng bay cao hơn.

Kết quả có những điển hình tuyệt vời như tập đoàn TSMC của ông Moris Chang. Ông sinh năm 1931, là người Ninh Ba TQ. Qua Mỹ từ rất sớm, ông học kỹ sư cơ khí tại Harvard và thạc sỹ kỹ sư tại MIT. Sau đó ông đi làm thuê cho các cty công nghệ hàng đầu ở Mỹ suốt mấy chục năm ròng. Rồi vào Stanford học tiến sĩ kỹ sư và TN năm 1964. Sau đó làm lãnh đạo nhiều tđ CN lớn của Mỹ. Năm 1987 ông nghe theo chính sách của Đài Loan về Tân Trúc khởi nghiệp. Qua ba thập kỷ, Chang đã biến TSMC trở thành nhà sản xuất chip lớn nhất thế giới với giá trị thị trường 190 tỷ USD. Ông thành tỷ phú usd khi 86 tuổi.

https://t.me/loantin/2353751
Forwarded from loant.in CHECK VAR
🎓
GIÁO DỤC : NGHIÊM KHẮC TRỪNG PHẠT vs YÊU THƯƠNG GIÚP ĐỠ?

Về vụ của cháu học sinh ngủ quên trong kỳ thi TN trung học và bị điểm 0 môn Anh văn. Nhiều bạn cho rằng cháu này đã lớn, đã 18 tuổi, ra đường cần tự chịu trách nhiệm với bản thân. Mất một năm chờ để thi lại là đúng. Vì như vậy mới trưởng thành được. Đó là bài học tốt cho cháu đó, đừng có kêu giám thị thế này thế kia.

Có cả một bà mẹ trẻ, chỉ ngang tuổi con của mình, cũng có ý kiến thế này:

"Nếu con em sau này đi thi mà cũng giống bạn này thì em bảo : cái này là tại con, con phải tự chịu kết quả của mình ( tuyệt đối ko nhắc đến giám thị), có thế thì con mình mới lớn lên mới trưởng thành được, mới tự chịu trách nhiệm về hành vi của mình."

Mình muốn nói thêm rằng hiện nay trong mọi thông tin trên truyền thông, cháu học sinh kia hoàn toàn nhận trách nhiệm về chuyện của cháu. Cháu không hề đổ lỗi cho ai và cũng không hề kiện tụng gì về điểm thi hay bài thi. Rõ ràng cho tới giờ, cháu có thái độ của người trưởng thành và tự chịu trách nhiệm.

Vấn đề còn lại là của người lớn.

Có lẽ như những gì truyền thông tường thuật lại, giám thị đã không sai về quy trình. Đảm bảo đúng quy trình.

Nhưng đó là một quy trình rất cứng nhắc. Và chứng tỏ nhận thức của các giám thị dường như chỉ xoay quanh quy trình mà thôi. Và là nhận thức cứng nhắc và sai lầm.

Nhưng có lẽ họ quên rằng quy trình nào cũng làm ra vì con người. Ở đây khi canh gác phòng thi, ngoài việc giúp thí sinh tôn trọng kỷ luật trường thi, còn có các nhiệm vụ quan sát và hỗ trợ sức khỏe của thí sinh. Mà mọi chuyện rất dễ dàng để minh bạch. Là vì ngoài giám thị một trong phòng còn có giám thị biên ở hành lang.

Nếu một thí sinh ngủ quên, chỉ việc gọi to một chút cho em dậy, cho ra cửa đứng cùng giám thị biên để em tỉnh ngủ mấy phút rồi cho vào thi tiếp. Đường đường chính chính và đảm bảo không vi phạm quy chế nào.

Mỗi chúng ta có thể bắt ai đó trả giá về hành vi sai lầm của mình. Điều đó rất đúng. Nhưng chỉ đúng nếu đó là hành vi về luật pháp hay đạo đức trầm trọng.

Còn với hành vi như ngủ gật. Nếu chúng ta bắt học sinh đó trả giá bằng việc tắc trách, cứng nhắc và vô cảm của mình khi làm giám thị, tức là chúng ta đang bắt rất nhiều người trả giá. Một năm em học sinh đó không được đi học, phải ở nhà chờ thi lại do em là học sinh giỏi, học trường chuyên- tức là gia đình em phải vất vả lo cho con trong thời gian đó. Và một năm không đi học, thất nghiệp, có thể ảnh hưởng rất nhiều tới một người còn trẻ. Đó là một tổn thất cho xã hội hẳn hoi.

Vấn đề là điều đó có cần thiết hay không? Có nên hay không? Và có những cách thức nào tốt hơn để chúng ta không phải để chuyện này xảy ra? Trong khi thật ra giải pháp, như tôi nói ở trên, quá dễ.

Trở lại chuyện bà mẹ trẻ nói sẽ tự trừng phạt con mình nếu con ngủ quên trong phòng thi để cho con tự trưởng thành, tôi đã trả lời cô như sau:

"Cái đó em cứ việc trừng phạt con em, nếu em nghĩ đó là cách cho con trưởng thành. Nhưng với chị, cũng là người từng đi gác thi không ít lần trước đây, chị sẽ giúp con em thức dậy làm bài thi. Vì con em xứng đáng được hưởng sự giúp đỡ đó như một con người mắc một sai lầm không phải là đạo đức. Và chị nghĩ nếu có ai cũng như chị giúp bé như thế, nó sẽ trưởng thành hơn nhiều ngàn lần. Vì nó tin tưởng rằng nó vẫn được yêu thương và giúp đỡ khi ra đường. Và nó có thể chỉn chu hơn với bản thân và tiếp tục giúp đỡ những người khác."

Cuộc sống ở đâu cũng cần tôn trọng luật lệ và thượng tôn luật pháp, nhưng cuộc sống đó sẽ thế nào nếu như trong mỗi cá nhân khi hành xử chỉ như một con robot, vì những điều cứng nhắc và hiểu sai mà đánh mất cả tình người. Thậm chí là tình gia đình, mẹ con, anh em???

Sự trưởng thành của bất cứ con người nào, cũng bắt đầu từ việc họ được yêu thương và giúp đỡ, chứ không phải bắt đầu từ việc nghiêm khắc trừng phạt.

.
V N 🚇 E X P R E S S
Forwarded from loant.in CHECK VAR
👙
MẶC BIKINI NHẶT RÁC, PHẠM LUẬT GÌ?

Mạng xã hội mới đây chia sẻ hình ảnh một nhóm du khách, trong đó có nhiều phụ nữ mặc bikini nhặt rác tại vịnh Vĩnh Hy thuộc vườn quốc gia Núi Chúa.

Sau đó, trên mạng xuất hiện thông tin Ban Quản lý Vườn quốc gia Núi Chúa đang phối hợp với UBND xã Vĩnh Hải (huyện Ninh Hải, Ninh Thuận) để xác minh, nhắc nhở nhóm du khách mặc bikini nhặt rác và có nhận xét hành động của nhóm này là phản cảm.

Thông tin này khiến cộng đồng mạng không khỏi bức xúc bởi họ cho rằng việc mặc bikini ở bãi biển là hoàn toàn bình thường và hành động nhặt rác của nhóm còn đáng tuyên dương.

Ông Nguyễn Văn Hòa, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Ninh Thuận cho biết đã xem những hình ảnh của nhóm du khách này. Ông Hòa khẳng định việc làm của họ hoàn toàn không vi phạm quy định pháp luật.

https://t.me/loantin/2355209